Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu - Chương 730

Cập nhật lúc: 2026-05-01 09:36:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Tề Điền Đã Như Vậy, Hứa Lão Nhân Thì Càng Khỏi Phải Nói.

 

Đặng Tư Dao và Hứa Lão Lục tuy mượn cơ hội khó ông, nhưng ai bảo ông nhiều con trai cơ chứ.

 

Có đôi khi nhiều con trai chắc là phúc. Ít nhất Lão Đại và Lão Nhị ba ruột lừa, liền vội vã chạy tới quở trách ông.

 

“Ngày nào cũng tiết kiệm mù quáng, lắm, tiền tiết kiệm đem dâng hết cho kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”

 

“Ba, nếu ba cảm thấy tiền nhiều tiêu hết, ba chi viện cho con một chút . Con còn thể ngày ngày dỗ ba vui cơ mà?!”

 

Hứa Lão Nhân vốn dĩ hối hận đến đứt ruột. Không cần khác mắng, chính ông cũng tự mắng trong lòng hàng trăm ngàn .

 

Nghe hai đứa con trai , ông chột , mặt chúng, trong lòng còn dâng lên một nỗi nghẹn ngào và tủi .

 

Rõ ràng ông là chủ gia đình, nhưng bây giờ ông trở thành một ông lão ngày càng già yếu, con cái đều thể chỉ thẳng mặt ông mà mắng!

 

Nếu là , ông chẳng sợ hai đứa con trai , dù ông cũng dựa dẫm chúng để ăn cơm. bây giờ ông đuối lý, ông tiêu sạch tiền tiết kiệm .

 

Đó là tiền dưỡng lão của ông, là sự tự tin của ông và bà bạn già. Không tiền , ông ốm đau bệnh tật sẽ trông chờ mấy đứa con trai bỏ tiền .

 

Người mái hiên, thể cúi đầu. Ông hé răng nửa lời, mặc cho chúng quở trách.

 

Ông cúi đầu, nhưng Hứa Lão Thái thì , bà sang mắng chúng: “Ba mày là mua giường lừa. Chúng tao ít còn vớt vát một chiếc giường.

 

Cho dù nó ngọc, nhưng nó vẫn ngủ đúng ? Còn hai đứa mày thì ?

 

Một vạn đồng mà chỉ vớt mấy chục đồng dây cáp điện, tao với ba mày chỉ thẳng mặt tụi mày mà mắng ?”

 

là lũ bất hiếu! Làm con mà dám quở trách ba !”

 

sang đứa con thứ hai, tròng mắt như lồi : “Mày còn nợ chúng tao một vạn đồng đấy! Chúng tao đang hết tiền, mày mau trả tiền đây. Nếu tao tìm Đặng Tư Dao, trừ thẳng tiền lương của mày!”

 

Lão Nhị ngờ ruột bênh vực ba, còn đòi tiền , đen mặt, nhưng cũng chỉ thể nén giận: “Biết . Con sẽ trả.”

 

Hứa Lão Thái sớm Lão Nhị là một kẻ vô , liền hùng hổ dọa : “Tiền chia hoa hồng của công ty hải sản phát ? Tại mày trả?”

 

Lão Nhị nhăn nhó mặt mày: “Con còn trả nợ khác nữa chứ. Trước đây mượn tiền em vợ, lấy lãi, nhưng bây giờ họ lo cho con trai kết hôn. Không đợi . Con lo bên đó . Ba gấp, con trả muộn vài ngày thì .”

 

Hứa Lão Thái đen mặt: “Vậy mày liệu mà nhanh lên! Chúng tao già , tiền nữa, chỉ trông cậy tiền dưỡng lão thôi.”

 

Nói xong, bà trực tiếp đuổi hai đứa con trai !

 

Hứa Lão Thái ông bạn già đang nghiêng giường, thở dài: “Ông cũng đừng tự trách quá. Đổi , cũng lừa thôi. Đây là mệnh của chúng . Ông chấp nhận.”

 

Hứa Lão Nhân hé răng, Hứa Lão Thái xuống giường, thẳng đến nhà Đặng Tư Dao.

 

Đặng Tư Dao ở nhà, dạo bận, giải quyết xong chuyện kẻ l.ừ.a đ.ả.o, cô bận tối mắt tối mũi thấy bóng dáng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-730.html.]

Ba Đặng thấy bà đến, lập tức ngừng trò chuyện.

 

“Ông thông gia vẫn chứ?” Mẹ Đặng rót cho bà một ly nước ép trái cây.

 

Hứa Lão Thái thở dài: “Ủ rũ lắm. Ngày nào cũng trốn tránh dám gặp ai, chỉ sợ bàn tán chuyện hổ của . Đã thế Lão Đại Lão Nhị còn đổ thêm dầu lửa, chạy tới quở trách ông , tâm trạng ông đang tệ.”

 

Nga

sang Lão Lục: “Con đừng gọi điện thoại báo cho Lão Ngũ và Lão Thất nhé. Hai đứa nó mà về, chắc chắn cũng sẽ quở trách ba con.”

 

Đặc biệt là cái miệng quạ của Lão Thất, còn mỉa mai khác hơn cả Lão Đại Lão Nhị. Đối mặt với Lão Đại và Lão Nhị, Hứa Lão Thái còn thể cứng rắn một chút.

 

đối mặt với Lão Thất, bà cứng rắn nổi. Dù cũng là giảng viên đại học, trình độ văn hóa cao.

 

Nói đạo lý lớn còn sách mách chứng hơn bà, bà cãi cũng cãi thế nào.

 

Hứa Lão Lục gật đầu đồng ý: “Ít cũng đòi một ngàn, ba con nên đủ .”

 

Hứa Lão Thái thổn thức: “Chẳng , may mà vợ con về kịp, nếu thì đến một ngàn cũng chẳng vớt vát .”

 

Lúc đó bà mà ngờ cửa hàng thực phẩm tươi sống và cửa hàng nội thất là một bọn chứ. Thủ đoạn của bọn l.ừ.a đ.ả.o quá đê tiện.

 

Hứa Lão Thái chuyện một lát định về. Ba Đặng chắp tay lưng: “ cùng bà sang khuyên nhủ ông thông gia nhé. Sắp Tết , ông thể ngày nào cũng giường trốn tránh gặp ai .”

 

Hứa Lão Thái nghĩ cũng đúng. Có ông thông gia giúp khuyên nhủ, tâm trạng ông bạn già thể sẽ khá hơn.

 

Hai đến nhà cũ, Hứa Lão Thái nấu cơm, ba Đặng thẳng phòng ngủ.

 

Chiếc giường Hứa Lão Lục đốt một lỗ, trải đệm lên là vẫn dùng bình thường.

 

Ba Đặng ở mép giường, Hứa Lão Nhân lưng với ông.

 

Ba Đặng gọi một tiếng: “Ông ?”

 

Hứa Lão Nhân đầu thấy là ông: “Ông đến ?!”

 

Ba Đặng gật đầu.

 

Hứa Lão Nhân thở dài: “Trước đây ông bảo với chiếc giường là đồ giả, thật sự nên ông. Lúc đó nếu ông, lẽ còn đòi tiền.”

 

Lúc đó kẻ l.ừ.a đ.ả.o vẫn . Ngày hôm mới .

 

Ba Đặng vỗ vỗ xuống giường: “Ông nghĩ thoáng . Chuyện ai mà lường .”

 

Hứa Lão Nhân nắm lấy tay ba Đặng: “Bây giờ hối hận, trong lòng khó chịu…”

 

Ba Đặng thấy hốc mắt ông đỏ hoe, trong lòng tự trách, chỉ thể khuyên ông nghĩ thoáng : “Bị lừa thì cũng lừa . Ông chẳng còn mười căn hộ đó ?

 

Tiền thuê nhà đủ cho ông sinh hoạt . Cuộc sống của ông hơn nhiều . Ông đủ. Đừng nghĩ đến những chuyện vui nữa.”

 

 

Loading...