Hứa Lão Lục Xoa Xoa Cổ: “Không Sao Ạ. Chỉ Bị Vỗ Một Cái Thôi. Không Mạnh Lắm.”
Ba Đặng thở dài, vỗ nhẹ lên vai : “Về thôi.”
Hai một đoạn, Hứa Lão Lục nhỏ: “Không , ngày mai con nghỉ. Ba con chắc chắn sẽ mua thức ăn. Đến lúc đó con lén trèo tường , cạy khóa , con sẽ lén lấy bật lửa đốt thử.”
Ba Đặng giật khóe miệng: “Ba con về phát hiện giường thủng một lỗ, con tính ?”
“Không ! Đốt thì đốt thôi, con là con ruột của ông , ông thể gì con .”
Hứa Lão Lục nửa điểm cũng để tâm, đúng là rận nhiều sợ ngứa. Dù cũng nhất định rõ xem đó ngọc thật !
Ba Đặng nghĩ cũng cách nào khác, liền ngầm đồng ý: “Đến lúc đó ba sẽ canh chừng cho con!”
Hứa Lão Lục bỏ cuộc giữa chừng, liền gật đầu: “Vâng!”
Sáng sớm hôm , Hứa Lão Lục tận mắt thấy ba đạp xe ba bánh khỏi nhà, liền dẫn ba vợ cùng lẻn đến cửa nhà cũ. Ba vợ phụ trách canh chừng, Hứa Lão Lục phụ trách trèo tường.
Con trai của Tiền thím vặn thấy cảnh , gân cổ lên hỏi: “Chú Hứa, chú đang kẻ trộm ?”
Hứa Lão Lục cưỡi đầu tường lắc đầu với thằng bé: “Không ! Chú quên mang chìa khóa.”
Thằng bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát, thấy đây là một nhà, cũng xen việc khác nữa.
Ba Đặng canh chừng ở cổng viện. Theo lý mà , từ Thôn Thủy Quan đến Hoa Sen Tân Uyển bộ mất hai mươi phút, nhưng hai vợ chồng nửa đường về.
Ông căng thẳng chằm chằm đầu ngõ, còn dỏng tai lên, phân tâm ngóng động tĩnh bên trong.
Hứa Lão Lục trèo tường sân, lấy cục đá đập bung ổ khóa nhà chính.
Đập vài cái, ổ khóa mới rơi !
Anh chạy phòng ngủ chính, tiên ôm hết chăn đệm giường sang chiếc giường khác. Tránh lúc châm lửa cẩn thận cháy chăn bông.
Dọn sạch đồ đạc giường, mới dùng bật lửa đốt ngọc. Vì lửa bật lửa nghiêng, ngọn lửa bốc lên , suýt chút nữa đốt trúng tay . Anh đành tìm nến trong nhà.
Thời buổi tiền điện đắt, ba tiết kiệm quen , phần lớn thời gian đều dùng nến để thắp sáng.
Anh thắp hai ngọn nến, đó dùng ánh nến đốt giường ngọc. Cũng là do lửa quá nhỏ là chuyện gì, đốt hơn nửa ngày cũng thấy phản ứng gì.
Anh chờ mãi chờ mãi, chờ đến lúc tay cầm nến mỏi nhừ, mới ngửi thấy một mùi hăng hắc xộc mũi.
“Mẹ kiếp!”
Bên ngoài ba Đặng giật , hạ giọng hỏi: “Sao thế?”
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-727.html.]
Cách xa quá, ai đáp , ba Đặng bất giác tăng âm lượng: “Sao thế? Lão Lục.”
Đợi một lát, Lão Lục vội vã chạy : “Ba, ba trèo tường . Con đốt cháy . Có mùi hăng.”
Ba Đặng lập tức nổi hứng, ông cũng chẳng màng đến thể diện nữa, trực tiếp giẫm lên cục đá Lão Lục dùng để trèo qua tường viện.
Ông nhà chính, phòng ngủ chính, liền phát hiện Lão Lục đốt chiếc giường ngọc thành một cái lỗ đen ngòm to bằng ngón tay cái.
Trong khí tràn ngập một mùi khó ngửi! Đây là mùi khi đốt nhựa.
“Ba, ba ngửi xem! Có mùi khét ?” Hứa Lão Lục khịt khịt mũi.
Ba Đặng ngửi thấy từ lâu, ông kích động gật đầu: “ là nhựa !”
Ông sờ thử phần cặn vụn, vê nát, chắc chắn là cặn nhựa thể nghi ngờ.
Ba Đặng lập tức đưa phán đoán: “Mau! Con mau xe máy tìm ba con, bảo ông nhanh ch.óng đòi tiền. Chiếc giường là đồ giả. Không giường ngọc thật .”
Hứa Lão Lục cũng dám chậm trễ, sợ kẻ l.ừ.a đ.ả.o bỏ trốn. Anh vội vã trèo tường khỏi sân, cắm đầu cắm cổ chạy về nhà, lấy xe máy phóng thẳng đến Hoa Sen Bắc Uyển.
Ba Đặng tuổi cao, động tác chậm chạp sánh bằng sự nhanh nhẹn của Hứa Lão Lục, ông giẫm lên ghế đẩu, trèo qua tường, mệt đến thở hồng hộc. Ông sợ khác cũng học trèo tường, liền dọn cục đá chỗ khác.
Đang lúc ông mệt đến đau lưng mỏi eo, chợt thấy một giọng quen thuộc: “Chú Đặng, chú ở đây?”
Đây là giọng của Lý Tề Điền.
Ba Đặng ngẩng đầu lên, liền thấy Lý Tề Điền đang chắp tay lưng hớn hở .
“ , chú Đặng, cho chú , mới mua một món đồ hiếm lắm. Chú chắc chắn từng thấy bao giờ. Đi! Đến nhà xem thử.”
Ba Đặng vẻ mặt ngơ ngác, Lý Tề Điền kéo đến nhà họ Lý.
Sau đó ông cũng thấy một chiếc giường ngọc giống y hệt trong phòng ngủ nhà họ Lý.
Trong đầu ba Đặng như một vạn con ngựa thảo nê mã đang phi nước đại, ông trừng lớn hai mắt, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Lý Tề Điền truy vấn: “Tổng cộng bao nhiêu mua chiếc giường như thế ?”
“Không nhiều .”
Lý Tề Điền xua tay, “Chiếc giường đắt lắm, một chiếc tốn 5000 đồng lận. Người bình thường nỡ mua. Cũng chỉ những hộ giải tỏa ở tiểu khu Hoa Sen chúng là mua nhiều thôi. cho chú , đây là ngọc , ngủ thể kéo dài tuổi thọ, bao trị…”
Ông còn hết câu, ba Đặng vỗ tay ngắt lời: “Ngọc là đồ giả!”
Lý Tề Điền tức khắc vui, nụ mặt cũng sắp duy trì nổi, kéo ngoài: “Chú Đặng, chú thể đùa kiểu . Đây chính là ngọc lão hố chính tông đấy. Sờ ôn nhuận như ngọc…”
Ba Đặng lắc đầu: “Tuy ngọc giả kiểu gì, nhưng đá thật mà đốt thì sẽ mùi khét. Lão Lục mới đốt chiếc giường ngọc của ba nó xong, mùi khét lẹt. Ông thử một chút ?!”