Điền Điềm
Lại Cảm Thấy Đây Không Phải Là Sơ Hở. “Có Thể Là Do Công Nhân Khác Nói Thì Sao? Chị Còn Nhớ Không? Xưởng Tư Xa Đã Tổ Chức Tiệc Cuối Năm Ở Khách Sạn Nam Sơn. Có Lẽ Là Họ Đã Lỡ Miệng.”
Đặng Tư Dao gật đầu: “Cô cũng khả năng. với tất cả công nhân của xưởng Tư Xa rằng, nếu ai hỏi thăm tình hình của , nhất định báo , sẽ thưởng cho họ 100 đồng. Cô nghĩ tình bạn mới quen của các sức hấp dẫn lớn hơn 100 đồng ?”
Điền Điềm thể nào phản bác , sơ hở của cô ở đây.
Đặng Tư Dao buông tay: “Đến nay chỉ cả báo cáo với rằng của Bay Lượn hỏi thăm tình hình của . Ngoài việc từ miệng Chu tổng, cô còn thể từ ai nữa?”
Điền Điềm mím môi: “Chị quá võ đoán , thể vô tình khác tán gẫu mà . Hơn nữa, tuổi chị cũng còn nhỏ, việc kết hôn là chuyện bình thường.”
Nga
“ . Ban đầu chỉ nghi ngờ thôi, nhưng cô xe máy. Ở cái nơi nhỏ bé của các , chắc chỉ nhà giàu nhất mới mua nổi xe máy chứ?
Cô xây dựng hình tượng nhà nghèo khổ, khớp chút nào. Sau , bảo cô dò la chuyện nhà họ Chu.
Lần nào cô cũng dò hỏi rõ ràng, thậm chí cả nhóm m.á.u của nhà Chu Kim Long cô cũng moi . nhờ Tô Dung điều tra giúp mà cô còn tra những thứ đó. Cô… quá tài giỏi!”
Đặng Tư Dao thản nhiên : “Chưa kể đến việc mấy cô nhân tình, tiêu khiển ở câu lạc bộ đêm nào. Sau liền tương kế tựu kế, chuyên giao cho cô việc dò hỏi chuyện nhà họ Chu, nào cô cũng hỏi rõ ràng, tiết kiệm cho ít công sức.”
Lời như một nhát b.úa tạ nện trán Điền Điềm. “Cho nên chuyện phim hoạt hình và ba xưởng ở Đông Bắc là chị cố ý? Chị chị nghi ngờ Chu Bình An, thực là đang diễn kịch cho xem.”
Đặng Tư Dao buông tay: “Chuyện phim hoạt hình đúng là cố ý. Phim hoạt hình là để phát triển đường dài, lợi cho thương hiệu. tỷ suất lợi nhuận của nó thực thấp.
Đối với một thương hiệu nhỏ mới nổi như Bay Lượn, đầu tư phim hoạt hình chẳng khác nào ném tiền xuống sông xuống biển.
Còn về ba xưởng ở Đông Bắc, chỉ rèn luyện Chu Bình An một chút, xem đầu óc ! May mà cũng khá thông minh, nhận điều .”
Không ai thích đùa giỡn, đặc biệt là Điền Điềm vẫn luôn cho rằng gián điệp thương mại thành công.
Lúc lừa, cả cô như quả bóng xì , mềm nhũn đất.
Chu Kim Long trói c.h.ặ.t Chu Ngân Long và Chu Tiểu Long xong, định đến trói cô !
Đặng Tư Dao xua tay: “Để cô trói cho ngươi!”
Chu Kim Long liếc cô, đưa dây thừng cho Điền Điềm.
Điền Điềm cũng còn tâm trí mà suy sụp, đành chịu khó bắt đầu trói dây. cô là một cô gái, lấy sức lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-675.html.]
Đặng Tư Dao lạnh lùng : “Với cái chỉ thông minh của cô, gián điệp thương mại xong. Chẳng lẽ trâu ngựa cũng xong ? Đây hẳn là việc cuối cùng cô ở bên ngoài, cho ! Dùng sức lên, ăn cơm ?!”
Điền Điềm tức đến đỏ bừng mặt, đành dùng hết sức bình sinh, trói dây thừng thật c.h.ặ.t.
Đến lượt Điền Điềm, Đặng Tư Dao lấy dây lạt nhựa từ trong túi , trực tiếp trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay cô . Cô yên tâm mấy trói bằng dây thừng, nên dùng dây lạt nhựa trói từng cho chắc.
Chu Kim Long cạn lời, dây lạt nhựa còn bắt dùng dây thừng? Lãng phí thời gian!
dám nổi giận, thậm chí còn yêu cầu Đặng Tư Dao: “Đặng tổng, gọi xe cứu thương , em trai trúng đạn, lấy viên đạn , nó sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều. Các cũng sẽ gặp phiền phức.”
Đặng Tư Dao lạnh lùng liếc một cái: “ đang lắp dây điện thoại đây ? Ai bảo ngươi rút dây điện thoại !”
Cô cắm dây điện thoại, lúc mới gọi điện báo cảnh sát.
“Gọi 120 !” Chu Ngân Long nóng ruột.
“Gọi cái gì mà gọi! 120 cần tiền ?” Đặng Tư Dao đầu quát mặt .
Chu Ngân Long cô quát đến ngẩn một lúc, chắc chắn lắm, bèn hỏi cả bên cạnh: “120 miễn phí ?”
Chu Kim Long chắc chắn gật đầu: “Miễn phí.”
Đặng Tư Dao nghĩ ngợi, miễn phí ư? Cô nhớ kiếp một đồng nghiệp tăng ca thức đêm, gọi 120, hình như thu một hai trăm đồng mà?!
Lý Chí Cường ở bên cạnh chứng thực cho họ: “ là miễn phí.”
Đặng Tư Dao rủ lòng từ bi: “Vậy ! Miễn phí thì gọi cho!”
Gọi xong 120, Đặng Tư Dao còn quên đỡ cho : “Bệnh viện ở khá xa. 110 đến nhanh hơn!”
Chu Kim Long giật giật khóe miệng: “Cô là bà chủ lớn như mà keo kiệt thế ?”
“Tiền của , dựa mà tiêu cho các ?!”
Đặng Tư Dao đá cái túi: “Ngươi xem, ngươi nhét hết đồ của đây! Lát nữa còn lên đồn công an thủ tục. Ngươi gây cho phiền phức lớn như mà còn tiêu tiền cho các ! Mơ !”
Chu Kim Long tức đến gần hộc m.á.u: “Nếu em trai c.h.ế.t, vệ sĩ của cô cũng tù! Ngộ sát cũng là g.i.ế.c !”
Đặng Tư Dao lắc đầu: “Các đến nhà cướp bóc, chỉ là tự vệ, thể tù? Huống chi đồn công an gần, chỉ mất mười phút thôi, em trai ngươi c.h.ế.t nhanh . Vết thương của nó vết thương chí mạng!”