Cũng May Nhờ Công Trường Bao Ăn Bao Ở, Anh Mới Có Thể Sống Sót.
Vụ kiện tụng giữa hai mở phiên tòa đầu tiên là ba tháng , Lão Lục ngoan cường sống sót, cho rằng ánh rạng đông chiến thắng ở ngay mắt.
đến ngày mở phiên tòa, khi phân chia tài sản, vớt vát một đồng nào.
Anh phẫn nộ chỉ thẩm phán c.h.ử.i bới, thẩm phán lấy tội danh “coi thường tòa án” răn đe.
Anh cố nén cơn giận, đếm kỹ từng bất động sản, cửa hàng và cổ phần công ty của hai vợ chồng, nhưng điều khiến ngờ tới là những thứ bộ đổi chủ, căn bản tên cô.
Hai ly hôn thành công, Đặng Tư Dao chia cho một xu tài sản nào.
Anh biến thành con ch.ó nhà tang, ngay tại hiện trường phiên tòa mắng c.h.ử.i cô vô sỉ. Cô ăn mặc hàng hiệu, cả ngăn nắp sáng sủa, dùng ánh mắt khinh bỉ , cô : “Chỉ bằng ? Cũng xứng đấu với ! Không tự lượng sức !”
Cô lên siêu xe, cam lòng đuổi theo xe, xin cô, nhưng cô căn bản cho cơ hội.
Lão Lục như một chú ch.ó nhỏ vứt bỏ, rơi lệ trong câm lặng.
Hứa Lão Thái thấy tất cả trong Hứa gia đều chỉ trích Lão Lục, mắng nên ly hôn.
“Bà nó! Bà nó!”
Một giọng quen thuộc vang lên, Hứa Lão Thái mở choàng mắt, thấy khuôn mặt già nua của ông bạn già đang đầy vẻ lo lắng chằm chằm : “Bà ? Gặp ác mộng ? Sao trán mồ hôi thế ?”
Hứa Lão Thái thẳng dậy, trời tháng bảy, mặt trời vốn dĩ nóng rát, cả bà giống như vớt từ nước lên, cảnh tượng trong mộng vẫn còn rõ mồn một mắt, thứ đều chân thực đến đáng sợ.
Bà đột nhiên nắm lấy tay ông bạn già, giọng ẩn ẩn chút run rẩy: “ mơ thấy Lão Lục ly hôn với Tư Dao. Nó Đặng Tư Dao xử lý, chia một đồng nào, tay trắng.”
Hứa Lão Nhân cạn lời, mơ thôi mà cũng tự dọa thành thế : “Sao thể chứ. Bọn họ ba đứa con, Đặng Tư Dao cho dù nể mặt ba đứa trẻ, cũng sẽ để Lão Lục c.h.ế.t đói . Bà đừng tự dọa nữa.”
Hứa Lão Thái ngẩn , đúng , trong mộng hình như ba đứa trẻ, bà thở phào nhẹ nhõm: “Là quá sợ hãi.”
Hứa Lão Nhân bảo bà cần lo lắng: “Con trai bà là hồ đồ như . Nó ngay cả việc tẩy não bọn trẻ còn dám, dám đề nghị ly hôn? Nó sống sung sướng quá hóa rồ ?”
Hứa Lão Thái vẫn yên tâm: “Không ! siết da Lão Lục một chút, bảo nó đừng phạm hồ đồ. Đàn ông bọn bay trừ phi treo tường, nếu thì chẳng bao giờ thành thật.”
Hứa Lão Nhân đen mặt, hừ hừ: “ cũng là đàn ông đấy, từng thành thật bao giờ.”
Hứa Lão Thái thèm để ý đến ông bạn già, bước những bước nhỏ, nhanh đến Đặng gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-669.html.]
Đặng Tư Dao trở về, đang giao việc cho Điền Điềm. Hứa Lão Thái lẻn bếp, Lão Lục đang ngâm nga hát chuẩn đồ ăn.
Hứa Lão Lục đầu phát hiện ruột tới, liền chào hỏi: “Mẹ, tới đúng lúc! Hôm nay Tư Dao mua một con cá mú đỏ. Con đang hấp đây.”
Hứa Lão Thái nào tâm trí ăn uống, liếc bên ngoài, xác định Đặng Tư Dao đang bận, liền hạ giọng với Lão Lục: “Mày là đàn ông gia đình, tránh xa con Điền Điềm một chút. Mày giữ bổn phận của đàn ông.”
Hứa Lão Lục nhíu mày: “Con cơ?”
“Mày bảo nó nhặt rau giúp mày gì? Nó là trợ lý của Đặng Tư Dao, trợ lý của mày?! Mày sai bảo nó gì?”
Hứa Lão Thái nghĩ đến cảnh tượng trong mộng, bà liền thấy sợ hãi. Sợ Lão Lục phạm hồ đồ.
“Cô giúp một tay, cũng chuyện gì to tát, thì giúp thôi.”
Hứa Lão Lục cạn lời: “Bây giờ xã hội cũ, chẳng lẽ con còn thể chuyện với phụ nữ? Mẹ! Mẹ thể đừng dùng ánh mắt đó con . Con ngoại tình. Mẹ đừng dùng ánh mắt của chồng ác độc mà chằm chằm con.”
Hứa Lão Thái trực tiếp đập mạnh lưng một cái: “Tao là ruột mày, tao mới nhắc nhở mày. Mày tâm tư đó, chắc khác . Trên đời , phụ nữ nào thích ở trong bếp?! Nó đối với mày ý đồ, thì bếp gì?”
Hứa Lão Lục câu cuối cùng cho ngây ngốc. Phụ nữ thích ở trong bếp? Đàn ông thích chắc?! Sao lời miệng trở nên kỳ cục như !
Không bà thêm những lời kỳ quái, Hứa Lão Lục đành bảo đảm: “Từ nay về con chuyện với cô nữa, cách xa cô 3 mét, ?”
“Thế mới đúng chứ.”
Nga
Hứa Lão Thái thở dài một thườn thượt: “Cái con Điền Điềm đó cũng khá , tao thấy nó to gan thế nhỉ? Mày là đàn ông gia đình, nó đáng lẽ tránh xa mày mới đúng. Cư nhiên chủ động sấn tới! Không lành gì!”
Hứa Lão Lục : Chỉ là giúp nhặt rau thôi, như nghĩ . Anh còn kịp mở miệng, Hứa Lão Thái lải nhải: “Tao vì chúng mày mà ngày nào cũng rầu thúi ruột, từng đứa một đều thứ gì, ăn trong bát trong nồi. Không thể thành thật một chút ?”
“Cái gì mà ăn trong bát trong nồi cơ?” Giọng Đặng Tư Dao vang lên.
Hứa Lão Thái hoảng sợ, đột ngột đầu , liền thấy Đặng Tư Dao đang ở cửa bếp, khoanh tay, khanh khách bọn họ.
Hứa Lão Thái vội lành: “Mẹ đang bảo nó chú ý lửa, đừng mải trong bát mà màng trong nồi.”
Sợ Đặng Tư Dao truy vấn, bà liền bên ngoài: “Điền Điềm ?”
“ ! Con bảo cô xử lý chút việc. Cô vội vã rời .” Đặng Tư Dao bước : “Đồ ăn xong ? Em sắp c.h.ế.t đói .”