“ Vậy. Năm Ngoái Nhà Nước Cho Phép Tự Bỏ Tiền Ra Nước Ngoài Du Học, Những Gia Đình Có Điều Kiện Đều Sẵn Sàng Nâng Đỡ Con Cái.”
Uông Đông Kỳ : “Tuy nhiên chi phí công vẫn khó khăn, danh ngạch hạn. Tài chính quốc gia eo hẹp, nên khuyến khích các doanh nghiệp đưa nhân viên nước ngoài du học.”
Đặng Tư Dao cùng Uông Đông Kỳ trò chuyện vài câu cúp máy.
Uông Đông Kỳ cúp điện thoại xong, trong văn phòng suy nghĩ một lát, liền tìm Lão Thất. Từ khi hai quen , gặp ở trường cũng thường xuyên chào hỏi, cùng ăn cơm.
Hôm nay khéo, hai chạm mặt ở nhà ăn. Uông Đông Kỳ liền đem chuyện Đặng Tư Dao quyết định tài trợ cho 13 học sinh kể .
Lão Thất gật gật đầu: “Lục tẩu đối với việc để tâm, cùng ăn cơm, chị còn hỏi chuyện đấy.”
“Cô điều tra tỉ mỉ những hồ sơ đó, chỉ cần điền thông tin giả dối, cô trực tiếp hủy bỏ danh ngạch.” Uông Đông Kỳ ngờ cô nghiêm khắc như .
Lão Thất ngược cảm thấy gì to tát: “Dựa thông tin giả để lừa gạt danh ngạch xuất ngoại, vốn dĩ thể khoan nhượng. Tiền đó đều là chị bỏ . Chị ăn buôn bán dễ dàng.”
Uông Đông Kỳ dở dở : “Ai kiếm tiền mà chẳng dễ dàng, nhà nước cũng khó khăn mà.”
Lão Thất thở dài: “ chỉ nghĩ đến việc trường chúng đề cử danh ngạch xuất ngoại, chỉ thành tích chứ hề sàng lọc nhân phẩm. Trách tỷ lệ về nước chỉ ba phần mười.”
“Làm để đ.á.n.h giá nhân phẩm? Có là giơ tay biểu quyết ?”
Nga
Uông Đông Kỳ cứ nghĩ Lão Thất ở bên Giang Văn Tú là vì ham hư vinh, mượn ánh sáng của Giang gia. khi quen , mới nhận Lão Thất là đơn thuần.
Quan hệ nhân duyên cứ như một tờ giấy trắng. Lời một chút cũng giống với chỉ thông minh ở độ tuổi , lộ một cỗ ngây thơ.
Uông Đông Kỳ cảm thấy nếu đặt tiêu chuẩn , thực chất chỉ là biến tướng của việc đua tranh nhân mạch: “Công là công, tư là tư, hai cái về bản chất sự khác biệt. Chi bằng cứ xét thành tích, ít nhất còn công bằng công chính.”
Hắn cũng lý. Lão Thất nhất thời tìm cách phản bác. Tiền tiêu là của nhà nước, mỗi đều vì tư lợi của bản mà tính toán.
Đặng Tư Dao lật xem báo cáo doanh thu của Vàng Bạc Thảo, mỹ phẩm quả thực là ngành công nghiệp siêu lợi nhuận, lợi nhuận thu về thậm chí còn cao hơn cả hải sản. Chỉ điều mỹ là doanh ba tháng đầu khả quan, nhưng đến tháng thứ tư dấu hiệu sụt giảm.
Lưu Chấn Vĩ báo cáo với Đặng Tư Dao: “Sản phẩm của chúng , tuyên truyền rợp trời rợp đất. hàng nhái xuất hiện quá nhanh. Giá cả rẻ hơn chúng một phần ba.”
Bởi vì Đặng Tư Dao theo tuyến trung cao cấp, giá trị thương hiệu cộng thêm cao, hàng nhái mọc lên như nấm.
Nếu dùng đúng công thức gốc thì còn đỡ, đằng kẻ trực tiếp lấy nước lã pha tạp để giả, căn bản kênh phân phối đàng hoàng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh thương hiệu.
Đặng Tư Dao cách nào dẹp sạch hàng nhái, cô suy nghĩ một chút, bảo bộ phận tuyên truyền tìm minh tinh đóng quảng cáo: “Lợi dụng hiệu ứng minh tinh, thể nâng cao mức độ nhận diện thương hiệu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-661.html.]
Lưu Chấn Vĩ gật đầu.
Chờ , Hứa Lão Lục ghé sát : “Không thể đ.á.n.h sập bọn hàng nhái ?”
“Đánh thế nào? Đất nước lớn như . Làm hàng nhái quá đơn giản, tùy tiện tìm một chỗ là thể .” Đặng Tư Dao trông mong việc .
Hứa Lão Lục hiểu nổi: “Đây là bí phương ? Vì hàng nhái đời nhanh như ?”
“ Văn Tú , thành phần mỹ phẩm dễ xét nghiệm . Sau khi xét nghiệm, cứ thêm từng chút một, kiểu gì cũng thử công thức.”
Đặng Tư Dao day day mi tâm: “Những thương hiệu lớn nhái còn nhiều hơn. Người tiền mua hàng hiệu vì sợ hỏng mặt. Còn tệp khách hàng mua sản phẩm của chúng hạn, thể tiết kiệm đồng nào đồng .”
Hứa Lão Lục hiểu, chuyện chỉ thể trông cậy sự trấn áp của nhà nước.
Đặng Tư Dao thấy lo lắng, lên tiếng trấn an: “Tuy nhiên mỹ phẩm trong nước hiện tại chỉ vài thương hiệu đó. Thương hiệu mới ít, chỉ cần dịch vụ của chúng theo kịp, vẫn thể mở rộng nguồn tiêu thụ.”
Tiếp đó, Đặng Tư Dao đến xưởng Vàng Bạc Thảo, triệu tập bộ phận R&D để nghiên cứu dòng đồ trang điểm. Tương lai đồ trang điểm mới là mỏ vàng lớn.
Mà thị trường đồ trang điểm trong nước hiện tại vẫn còn bỏ ngỏ. Nếu Vàng Bạc Thảo tung dòng đồ trang điểm, chi phí tuyên truyền thể san sẻ.
Hiện tại chi phí tuyên truyền vẫn quá cao, chỉ dựa một sản phẩm kem trị mụn thì đủ gánh vác.
Cô bận rộn ở công ty hóa mỹ phẩm vài ngày, bên Tô Dung rốt cuộc cũng dẫn trở về.
“Đặng tổng, đây là Ngô Dũng.”
Ngô Dũng làn da đen, bàn tay cũng thô ráp, hình gầy gò ốm yếu, dáng vẻ hai năm nay thiếu việc nặng nhọc . Cậu thấp, gầy gò, nếu chỉ bóng lưng, còn tưởng là trẻ vị thành niên.
Ngô Dũng trông khép nép, chút tò mò, lắp bắp : “Đặng tổng, là ngài phát hiện mạo danh thế?”
Đặng Tư Dao mời xuống: “ . Ngô Dũng nước ngoài du học, tài trợ cho một nhóm nhân tài xuất ngoại sách. Không ngờ tra chuyện học tịch của mạo danh.”
Ngô Dũng đỏ hoe hốc mắt: “Đặng tổng, ngài chính là ân nhân của . Nếu ngài cho , cả đời vẫn lừa gạt gì.”
Đặng Tư Dao về phía Tô Dung: “Giải quyết thế nào ?”
“Cậu Cục Giáo d.ụ.c tố cáo, nhưng ai thụ lý. Lúc mới cẩn thận ngóng, Bí thư chi bộ thôn và Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c là họ hàng xa.”
Tô Dung ghi nhớ kỹ lời cô dặn: “ mặt, để tự mặt. Cha ngăn cản cho ầm ĩ. Sợ đắc tội với Bí thư chi bộ thôn.”