Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:08:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói xong liền một dốc sạch nước trong cốc cổ họng.”

 

Hứa Tri Ý nhận lấy cốc nước, phát hiện vì uống nước, động tác che đậy của Lục Tứ còn nữa.

 

Sau đó cô liền thấy cái “vốn liếng" khổng lồ che giấu.

 

Lần đến lượt cô khát nước .

 

Cầm cốc nước bàn, ực ực uống hai cốc nước.

 

Bên ngoài đang mưa lất phất, thời tiết thích hợp nhất là chút vận động trong phòng.

 

bộ quần áo đang mặc , đưa tay một bộ khác.

 

Lục Tứ ở bên trong hít sâu vài hiệp, cuối cùng cũng áp chế sự khác lạ xuống.

 

Lúc , liền phát hiện mang theo quần áo sạch trong.

 

Anh do dự một lát:

 

“Tri Ý, thể giúp lấy bộ quần áo ?"

 

Hứa Tri Ý ngẩn một lúc, trong phim truyền hình đều là nữ chính với nam chính như , quả nhiên chuyện gì đến lượt cô cũng khác biệt hẳn.

 

Cô tìm một bộ trung y, từ một góc bình phong đưa qua.

 

Lục Tứ đưa tay định cầm lấy, phát hiện thế nào cũng kéo động .

 

“Em..."

 

Vốn định hỏi em gì?

 

Lục Tứ khi chung đụng trong ngày hôm nay, tóm cũng ngẫm chút dư vị.

 

Nói câu , cô chắc chắn tức giận cho xem.

 

Chẳng chơi đùa với ?

 

Anh lách qua lớp áo, trực tiếp chạm lên tay đối phương, còn học theo dáng vẻ cô từng với đây, gãi gãi trong lòng bàn tay cô.

 

Quả nhiên, tay phụ nữ khẽ run lên một cái, lập tức buông quần áo rụt về.

 

Cứ thế trần truồng , tạm thời vẫn thể chấp nhận .

 

Anh nhanh ch.óng mặc trung y bước khỏi bình phong.

 

Nhìn thấy Hứa Tri Ý từ xuống , chỉ mặc một lớp lụa mỏng giường, lớp lụa hồng là vòng eo thon gọn đầy một nắm tay.

 

Anh cau mày:

 

“Em lạnh ?

 

Mặc ít thế ."

 

Nói đoạn liền rảo bước tiến lên, cầm bộ y phục để bên cạnh đắp lên cô, hôm nay dầm một trận mưa, dám mặc tùy tiện thế .

 

Lúc hạ tay xuống, liền những ngón tay thon dài của phụ nữ nắm lấy.

 

Đây là thứ hai trong tối nay , cô thích nắm tay đến thế ?

 

Giọng mềm mại ngọt ngào của phụ nữ vang lên:

 

“Anh thích ?"

 

Hứa Tri Ý ngờ tới, mặc thế chỉ quan tâm lạnh ?

 

Hơi nóng từ thở của phụ nữ phả cổ , ngưa ngứa, hệt như trái tim .

 

Anh khẽ rủ mắt, liền thấy làn da trắng nõn lớp lụa mỏng che phủ hết, căng đầy như tràn ngoài.

 

Nghĩ đến những lời cô với ban ngày hôm nay.

 

Tay cũng thuận thế nắm ngược , trong giọng mang theo một tia ngượng ngùng:

 

“Thích..."

 

Nói cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, bày tỏ lòng với cô, dường như cũng khó đến thế.

 

Lục Tứ đều nên đặt ánh mắt , cảm giác đặt cũng là mạo phạm cô.

 

Cuối cùng rơi đôi môi đỏ mọng của cô.

 

Cô là thê t.ử của , hôn một cái quá đáng chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-437.html.]

Nghĩ đến cái lúc nào sẽ chui , ánh mắt trở nên thâm trầm, nhanh hơn một bước.

 

“Hắn cũng từng nắm tay em như thế ?"

 

Hứa Tri Ý nhướng mày:

 

“Tại quan tâm thể gì, mà cứ luôn quan tâm khác gì thế."

 

Nói xong, những ngón tay trắng trẻo như hành tây của cô liền vuốt ve lên môi .

 

Ôm trong lòng, Lục Tứ nhịn nữa thì cũng thành rùa rụt cổ :

 

“Em còn thích cái ?"

 

Nói xong liền hôn lên, đôi tay ban đầu đặt ở lưng cô, từ từ chuyển lên eo cô.

 

Môi cô mềm mại, man mát, đầy vị ngọt lịm, khiến hôn là thể dừng , hèn chi cái tên hôn đến mức môi cô sưng vù lên.

 

Hôm nay hôn đến mức sưng gấp đôi!

 

Không khí trong phòng bắt đầu trở nên keo sơn.

 

Lục Tứ chịu nổi nữa, bế thốc cô đặt lên đùi , một bàn tay đỡ lấy gáy cô, một bàn tay đặt lên chỗ mà lớp lụa mỏng che chắn hết .

 

Người phụ nữ ôm trong lòng giống như trọng lượng , nhẹ tựa lông hồng.

 

Dường như bộ thịt đều tập trung hai chỗ .

 

Hứa Tri Ý phát những tiếng nức nở nhỏ bé.

 

Động đậy đùi , chỉ một động tác thôi suýt chút nữa khiến mất phòng thủ.

 

“Đừng động."

 

hiểu lúc cử động lung tung ?

 

Anh thực sự sợ khả năng tự chế của đối với cô là chẳng chút tác dụng nào cả.

 

Anh hít hà hương hoa đào phảng phất trong khí.

 

Hứa Tri Ý đỏ mặt, tựa lòng , cẩn thận hỏi một câu:

 

“Anh đau ?"

 

Mặt Lục Tứ cũng đỏ theo:

 

“Có đau."

 

Vừa cảm thấy, cô hỏi một cái là thấy đau, càng cô càng thấy đau.

 

Nghe thấy câu , Hứa Tri Ý vội vàng nhảy xuống:

 

“Anh sớm, cần em giúp ?"

 

Mặt Lục Tứ đỏ thêm một độ nữa:

 

“Bây giờ ?"

 

Hứa Tri Ý gật đầu lia lịa, đàn ông thực sự kín đáo, chẳng lẽ cảm thấy đàn ông kêu đau là mất mặt .

 

Mình là thê t.ử của , chuyện gì mà mất mặt chứ.

 

Vẫn từ từ giáo d.ụ.c thôi.

 

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, biến một cốc nước linh tuyền:

 

“Uống , đau nhớ với em, nếu em phí công chữa chân cho ."

 

Lục Tứ ngờ cô hỏi là cái “chân" , cô nhẹ, đùi chẳng vấn đề gì cả.

 

lời đến nước , chỉ thể một uống cạn nước trong cốc nữa.

 

Dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, cuối cùng cũng khiến thần trí tỉnh táo hơn một chút.

 

Dư quang quét qua đôi môi cô, thầm so sánh xem nào sưng hơn.

 

“Tẩu tẩu, mang canh gừng tới cho hai đây."

 

Một giọng nam vang lên kèm theo tiếng “két" của cửa mở.

 

Lục Tứ thấy tiếng mở cửa, cũng chẳng màng đến chuyện mắng nữa, trực tiếp đè Hứa Tri Ý xuống , che chắn cho cô kín mít.

 

Trong miệng thốt một chữ:

 

 

Loading...