Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:08:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hắn nhắm mắt tựa tường.”

 

Hứa Tri Ý bước tới định cởi áo cho thì Lục Tứ nắm lấy tay.

 

Hắn mở mắt , đôi mày sâu thẳm, cằm lún phún râu:

 

“Nàng nam nữ bảy tuổi cùng chiếu ?”

 

Nàng tắm xong, tóc cũng lau khô , còn ướt át, hôm nay nàng một chiếc yếm màu khác.

 

Sợi dây nhỏ mảnh treo cổ, để lộ một nửa bờ vai trắng nõn mềm mại, ánh đèn vàng mờ ảo trông vô cùng ch.ói mắt.

 

Lục Tứ cảm thấy thời tiết bỗng nhiên trở nên khô nóng, bàn tay nắm lấy tay nàng cũng trở nên nóng rực.

 

Hứa Tri Ý gật đầu:

 

chúng là phu thê mà, chứ, chẳng lẽ thuê hai phòng?”

 

“Ta chuyện chúng , nàng chừng mực là .”

 

Hứa Tri Ý hiểu, chỉ thấy cứ thần thần bí bí.

 

Nàng cùng chiếu với ai cơ chứ, cũng chỉ tiếp xúc nhiều với Lục Ngộ một chút:

 

“Chàng Lục Ngộ đấy chứ?

 

Cậu là em trai mà.”

 

Yết hầu Lục Tứ chuyển động, lời đầy ẩn ý:

 

“Em trai thì ?

 

Tuổi của nó đến lúc cưới vợ .”

 

Hứa Tri Ý rút tay khỏi tay , bịt mũi :

 

“Mùi gì thế ?”

 

Lục Tứ vốn dĩ rút tay còn cảm thấy hụt hẫng, thấy nàng cau mày, còn tưởng vết thương thối rữa, nhất thời chút chê bai thể hiện tại của .

 

Hắn lùi về phía một chút.

 

Kết quả câu tiếp theo của nàng là:

 

“Chua quá, nhà ai đ.á.n.h đổ hũ giấm thế , đang ghen đấy chứ?”

 

Lục Tứ hiểu lắm, đôi mắt thẳng nàng.

 

Hứa Tri Ý chợt nhớ , ở thời đại họ từ lóng đó:

 

“Chàng thích tiếp xúc với Lục Ngộ là vì cái gì mà nam nữ thụ thụ bất , là vì thích , khác tiếp xúc với ?”

 

Lục Tứ vốn định phản bác thể, nhưng khi thấy đôi mắt đen láy rạng rỡ , chẳng nên lời.

 

Nếu những lời khó , nàng chắc chắn sẽ buồn.

 

Hắn nàng buồn.

 

“Chân của bao giờ thì ?”

 

Hứa Tri Ý đưa tay cởi đai lưng của , lột sạch quần áo của , dù cũng đầu.

 

Nếu bỏ qua gân xanh trán , đôi nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, lẽ sẽ thấy bình tĩnh như thường lệ.

 

lúc ngăn cản nàng cởi quần áo nữa.

 

cũng cái danh phận mà.

 

Đợi khi nàng rõ vết thương của :

 

“Chắc cũng một tuần nữa.”

 

Hứa Tri Ý xong, bỗng cảm thấy đang đ.á.n.h trống lảng?

 

Chắc hẳn cũng thích , nhưng nàng nhất quyết để lảng tránh.

 

“Còn thử ?”

 

“Thử cái gì?”

 

Nước men theo lọn tóc thấm ướt chiếc yếm của Hứa Tri Ý, lớp vải màu vàng nhạt che giấu nổi vóc dáng hảo.

 

Màu hồng nhạt cũng ẩn hiện, sắc trắng lộ khiến hoa mắt ch.óng mặt.

 

Lục Tứ chuyển tầm mắt sang chỗ khác.

 

Hứa Tri Ý nhét chiếc khăn tay :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-428.html.]

 

“Còn thể thử cái gì nữa?

 

Chẳng tối qua đòi tự lau ?”

 

Nhịp tim Lục Tứ đột ngột lỡ một nhịp, khóe môi mím thành một đường thẳng:

 

“Hóa là cái .”

 

Hứa Tri Ý cầm một chiếc khăn mới lau tóc :

 

“Nếu tưởng gì?”

 

Lục Tứ lời nào, lẳng lặng cởi áo .

 

Hứa Tri Ý về phía giường xuống, nhận cổ đại thực sự chút tẻ nhạt, cái gì cũng .

 

Đột nhiên nhớ tới đêm tân hôn, dường như nàng thu vài cuốn sách gian.

 

Nàng lấy , dự định lát nữa lau khô tóc xong sẽ một lát.

 

Lục Tứ xõa tóc, ngón tay đặt lên đai lưng, nàng nữa?

 

Trước đây ánh mắt nàng cứ như ch.ó sói thấy thịt , mắt phát ánh xanh cơ mà.

 

Hắn cởi quần áo, vứt y phục sang một bên, cố ý cho nước phát tiếng động, dư quang quan sát Hứa Tri Ý giường.

 

Nàng đang xem cái gì mà chăm chú đến thế, một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho .

 

Chẳng lẽ còn thích nữa ?

 

Là vì Lục Ngộ ?

 

Hắn nhanh ch.óng lau sạch mồ hôi .

 

Nhịn đau đến mặt nàng:

 

“Có đến lúc thu-ốc ?”

 

Hứa Tri Ý đầu cũng ngẩng lên, trực tiếp ngửa lòng bàn tay cầm lọ thu-ốc cho xem:

 

“Thu-ốc ở đây, tự .”

 

Lục Tứ cầm lấy lọ thu-ốc nắm c.h.ặ.t trong tay, thấy đằng .

 

Trong lúc chớp mắt, thấy Hứa Tri Ý đang xem cuốn sách gì .

 

Hai nhỏ đang ôm ôm ấp ấp xích đu...

 

Toàn bộ m-áu trong “oanh” một cái xông thẳng lên đỉnh đầu, ngón tay chỉ cuốn sách đó:

 

“Nàng... nàng...”

 

Hứa Tri Ý cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên:

 

“Ta ?”

 

Trong mắt Lục Tứ, chỉ thấy bờ môi nàng khẽ mở, tư thế sấp giường khiến cảnh xuân ng-ực nàng hiện trọn vẹn.

 

Đồng t.ử Lục Tứ co rụt , nhắm mắt , khi mở mắt nữa.

 

Trên mặt nở nụ bất cần đời, những ngón tay thon dài lấy cuốn họa tập “đáy hòm” đó từ tay Hứa Tri Ý.

 

Hắn thản nhiên lật xem vài trang, khóe môi dần nhếch lên.

 

Trong đôi mắt đen láy lấp lánh những tia sáng vụn vặt, đặt cuốn sách sang một bên, trực tiếp lên giường.

 

Hứa Tri Ý lúc , áo buông lơi một nửa, để lộ cơ bắp săn chắc.

 

Sắc thái thâm trầm nơi đáy mắt càng lúc càng đậm, sống động như một yêu tinh quyến rũ rơi xuống trần gian.

 

Giọng trầm ấm của vang lên:

 

“Phu nhân thích kiểu ?”

 

Hứa Tri Ý cau mày, luôn cảm thấy gì đó đúng, gọi phu nhân :

 

“Phu nhân?”

 

Lục Tứ nhếch môi:

 

“Sao , gọi nàng là phu nhân đúng ?”

 

“Cũng , đột nhiên gọi là phu nhân thế?”

 

Lục Tứ bế thốc nàng lên, đặt giữa giường, trực tiếp áp sát xuống:

 

 

Loading...