“Dậy mau, xuất phát!”
Hứa Tri Ý mơ màng vươn vai một cái, tối qua tư thế ngủ lắm, lớp sa mỏng nàng dạt một góc.
Thế nhưng duỗi chân , nàng chạm một vật cản.
Nhìn thì là một cột chống trời...
Lập tức cứng đờ tại chỗ, nàng cố ý , cũng Lục Tứ đau , hình như cái thứ đó thể đá .
Nàng chỉ cảm thấy dường như cả đêm đổi tư thế ngủ, ngợm đau nhức vô cùng.
Lần vành tai Lục Tứ đỏ ửng lan tận mặt, vì ngượng, mà là vì đau.
Biết thế lúc nãy nên đặt chân nàng xuống , chẳng vì sợ nàng thức giấc .
Cuối cùng đều là “ em” của gánh chịu tất cả.
Lục Tứ mở mắt thấy nàng dùng lòng bàn tay nâng nâng ng-ực ...
“Nàng đang gì ?”
“Ng-ực đè cả đêm mệt quá, thả lỏng một chút.”
Được , đụng chạm đến lĩnh vực mà hiểu .
cánh tay bây giờ cũng tê.
Hắn mặt nàng nữa, mặc bộ quần áo sạch sẽ mà Hứa Tri Ý chuẩn cho từ tối hôm .
Vốn dĩ nghĩ, đến nơi đó nếu còn cơ hội, sẽ để nàng giả ch-ết để tìm một con đường sống hơn.
Dù thứ hoàng đế chẳng qua là để yên phận ở Lĩnh Nam mà thôi.
giờ cơ thể nàng cũng chạm , hôn , đợi đến đó sẽ chịu trách nhiệm với nàng.
Bên ngoài vang lên tiếng hối thúc, Hứa Tri Ý nhanh ch.óng chỉnh đốn mái tóc.
Nàng nhét tay Lục Tứ hai cái bánh bao thịt:
“Mau ăn .”
Nói xong nàng cũng ngậm một cái bánh bao thịt, ăn vài miếng là xong dìu ngoài.
Quan sai nghi hoặc hít hà, sáng sớm bọn họ còn kịp ăn cơm nữa, ngửi thấy mùi thịt nhỉ.
Có lẽ là do đói quá .
Hứa Tri Ý ngáp một cái ngoài cửa sổ, cái lũ quan sai đáng ch-ết chỉ hành hạ khác, bên ngoài trời còn sáng hẳn nữa.
“Cho các mười phút để mua cơm, mua xong là xuất phát.”
Cơm nước của quan sai hẹn với dịch trạm từ tối qua, bây giờ thể bắt đầu ăn .
Quan sai đều xuống ăn xem bọn họ thể biến cơm nước từ , đến khi đường chẳng sẽ bọn họ nắm thóp .
Quả nhiên, của nhị phòng thấy quan sai bắt đầu ăn, cũng bếp đòi cơm nước, kết quả trong bếp sáng sớm chỉ bấy nhiêu đó thôi.
Họ ăn thì chỉ thể nấu cháo trắng, lẽ sẽ chậm một chút.
Hứa Tri Ý từ trong túi lấy thêm một cái bánh màn thầu đưa cho Lục Tứ, trong tay còn cầm một cái hũ gốm, bên trong đựng một ít nước sốt.
Những khác của đại phòng cũng chuẩn màn thầu, bánh bẹt các loại lương khô.
Chỉ điều phần nước sốt như trong tay Hứa Tri Ý.
Lục Tứ vẫn là đầu tiên thấy loại thức ăn .
Trông thực sự mắt chút nào, đen thùi lùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-425.html.]
Thế nhưng Hứa Tri Ý nhét miệng một miếng, lập tức thấy thơm nức mũi.
Mùi thơm của nước sốt đó đậm đà, thịt băm trộn lẫn với mùi dầu thơm, c.ắ.n một miếng còn thấy nóng và tê tê, thơm ngon vô cùng.
Hắn khẳng định loại thức ăn kèm thích hợp nhất cho các chiến sĩ biên cương khi đ.á.n.h trận, thể ăn thịt, bên trong muối.
Mùi thơm thu hút thường xuyên về phía .
Hứa Tri Ý nhận ánh mắt của Lục mẫu và những khác, vội vàng lấy thêm một hũ nữa :
“Mọi chia ăn !”
Lục mẫu và , quả thực từ chối, mùi thơm thực sự quá hấp dẫn.
Lục mẫu thuận tiện cũng chia cho bên tam phòng vài đũa.
Lục mẫu còn quan tâm hỏi Lục Tứ một câu:
“Tối qua con ngủ ngon , quầng thâm mắt nghiêm trọng quá.”
Suýt chút nữa Lục Tứ sặc.
Người của nhị phòng bên ăn uống ngon lành, ngay cả cái màn thầu cũng , đành bếp tìm mấy cái bánh ngô, bánh bẹt thừa từ tối qua để ăn.
Cứ thế ăn kèm với mùi thơm của nhà .
Bánh rán dầu trong tay quan sai lập tức còn thơm nữa, họ vốn trực tiếp qua chỗ Hứa Tri Ý cướp lấy, nhưng nhớ đến kết cục của Tiểu Hắc.
Cân nhắc một hồi giữa mỹ thực và thể diện, cuối cùng một tiểu quan sai béo mạp bước tới:
“Các đang ăn gì , thơm quá.”
Hứa Tri Ý , quả nhiên định luật “thơm nức mũi” bao giờ đến muộn, mỹ thực ai thể giữ bình tĩnh.
“Đây là một món ăn chúng , quan gia ăn thể tặng các ông một hũ, chỉ là nghĩ hôm nay đường thể nghỉ ngơi thêm hai , mỗi mười lăm phút .”
Tiểu béo quyết định , vội vàng đầu hỏi cấp trực tiếp, chỉ thấy cân nhắc vài giây, động tác ăn màn thầu ngon lành của Lục Tứ, nước miếng trong miệng tiết nhiều hơn.
Giả vờ quan tâm mà một câu:
“Được, trời thực sự quá nóng.”
Tiểu béo lập tức lấy hũ gốm từ tay nàng, trực tiếp đặt lên bàn.
Miếng đầu tiên đương nhiên là để lãnh đạo ăn, hạ đũa, ăn càng nhanh hơn, món ăn ban đầu chẳng còn mấy động tới nữa.
Vốn dĩ Tiểu Hắc động tay, ai bên trong hạ độc gì cho họ .
Thế nhưng đều ăn cả , cũng khống chế đôi tay , đó dừng nữa.
Cuối cùng một hũ nước sốt đều họ ăn sạch.
Sau khi lên đường trở , Hứa Tri Ý phát hiện xung quanh nàng và Lục Tứ còn quan sai nào tới quất roi nữa, chẳng lẽ vẫn còn nhớ thương hũ nước sốt của nàng .
Như cũng , dù nàng cũng nấu ăn.
Hôm nào đó sẽ khiến họ kinh ngạc một phen.
Dù xin thời gian nghỉ ngơi, nhưng đường lưu đày vẫn nắng khát.
Hôm nay tam phòng và hai họ việc càng hăng hái hơn.
Chỉ là con đường dường như càng càng khô cằn........
Ánh nắng gay gắt nung đốt mặt đất.
Lục Ngộ của tam phòng kéo xe ván chở Lục Tứ, chậm chạp tiến về phía .
Chiếc áo sơ mi ướt đẫm, môi cũng khô khốc bong tróc.