Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:08:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lục Tứ những dấu ngón tay khớp với tay , thể thốt nửa lời phản đối.”

 

Hắn nhận xảy một chuyện mà hề , đặc biệt là khi thấy Hứa Tri Ý trừng mắt giận dữ .

 

Hắn phát hiện, môi nàng dường như cũng sưng lên.

 

Ánh mắt tối sầm , xem thực sự xảy chuyện gì đó mà .

 

Giọng chút khàn đặc:

 

“Xin , của , sẽ thế nữa, lúc nãy nhất thời kịp phản ứng.”

 

Hứa Tri Ý buông tay :

 

“Lỗi gì?

 

Hôn của , đẩy của ?

 

Chàng phản ứng hối hận ?”

 

Hồi lâu , Lục Tứ mới thốt ba chữ:

 

“Đẩy nàng .”

 

Lại bổ sung thêm một câu:

 

“Không hối hận.”

 

cũng là chiếm tiện nghi của , nếu hai chữ hối hận thì quá .

 

Hắn ngờ hôn nàng, nhưng khổ nỗi chính chẳng chút cảm giác trải nghiệm nào, l-iếm khóe môi .

 

Cố gắng tìm cách hồi tưởng điều gì đó.

 

Hứa Tri Ý “hừ” một tiếng, trong bụng phát tiếng “ục ục”.

 

Nàng đói .

 

Nàng nhảy xuống giường, lấy từ trong gian một ít vải, đào, cùng với thịt kho tàu và bánh bao nhỏ.

 

Lục Tứ vốn dĩ thấy đói, nhưng thấy nàng ăn một miếng hết sạch một cái bánh bao nhỏ, mùi thịt thơm nức tỏa khắp căn phòng.

 

“Trước đây dường như nàng thu những thứ mà.”

 

Động tác ăn cơm của Hứa Tri Ý khựng :

 

“Ta khuyên bớt lo chuyện bao đồng , nếu sẽ ‘cạch’ luôn đấy.”

 

Nói đoạn, tay nàng một động tác cắt.

 

Lục Tứ , đương nhiên là tin câu .

 

Ăn hết một l.ồ.ng là nàng no , cầm lấy quả vải bên cạnh bóc một quả từ từ thưởng thức.

 

Lớp thịt quả trắng trong hàm lượng đường cao, miệng là thấy ngọt lịm, mát lạnh, lúc đang đường mà ăn thứ thì đúng là quá thoải mái.

 

Lục Tứ quả vải trong tay nàng, bỗng cảm thấy nó còn chẳng trắng bằng làn da của nàng.

 

Nhận quan tâm đến nàng quá nhiều, nghiêng đầu sang chỗ khác.

 

Hứa Tri Ý còn tưởng đói mà ăn ngại ngùng, trực tiếp bóc một quả nhét miệng :

 

“Không , ăn , ăn bao nhiêu thì ăn, đừng khách sáo với .”

 

Đàn ông của thì xót, nuôi cho béo lên thì “dùng” bền .

 

Nàng kéo tay , dắt đến bàn ăn:

 

“Ăn .”

 

Nói lấy từ trong gian thêm hai l.ồ.ng bánh bao nhỏ, một loại nhân thịt tươi, một loại nhân đậu phụ.

 

Lục Tứ chậm rãi nhai quả vải nàng nhét cho, ánh mắt Hứa Tri Ý , luôn cảm giác là một con lợn béo đang chờ thịt.

 

Tuy nhiên, quả vải quả thực ngon, đây từng may mắn ăn một .

 

Biết thứ vận chuyển đến kinh thành tốn ít nhân lực vật lực, ăn cũng chẳng tươi bằng cái .

 

cái thứ quả đen đen bên cạnh thì từng ăn qua.

 

“Nhìn cái gì mà , mau ăn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-424.html.]

Hứa Tri Ý gắp cho một cái bánh bao nhỏ.

 

Bánh bao nhỏ thời hiện đại nhiều gia vị hơn bây giờ, ăn đương nhiên là thơm hơn nhiều.

 

Lục Tứ ăn hết hai l.ồ.ng cùng với phần thịt kho tàu còn thừa của Hứa Tri Ý mà vẫn no, nhưng cũng chẳng nỡ mở lời.

 

Vạn nhất thức ăn của nàng hạn, ăn hết của thì .

 

Hắn nhặt một quả vải lên:

 

“Thứ ăn thì ngày mai hỏng mất.”

 

Hứa Tri Ý xoa xoa cái bụng đang căng tròn:

 

“Chàng ăn , ăn hết thì vứt ở đằng , loại quả cũng thể ăn .”

 

Đột nhiên nhớ hiện tại đào, nàng bổ sung thêm một câu.

 

Thứ nàng lấy khá nhiều, sợ lúc nãy ăn nhiều như sẽ chướng bụng.

 

Lục Tứ cầm lấy thứ quả đen thẫm , miệng là thấy giòn ngọt, nước b-ắn tung tóe, nhiều nước, cực kỳ ngon.

 

Chẳng kém gì vải thiều.

 

Chỉ là lẽ kiến thức của hạn hẹp nên từng ăn.

 

Hắn đưa cho Hứa Tri Ý một quả:

 

“Thật sự ăn ?”

 

Hứa Tri Ý trái cây đàn ông đưa tới, nghĩ thầm đây là đầu tiên chủ động đưa đồ cho , bèn đưa tay nhận lấy.

 

Ăn một quả.

 

Tiếp theo nàng nhất quyết ăn thêm gì nữa.

 

Lục Tứ xử lý hết phần còn , liếc Hứa Tri Ý ở bên cạnh:

 

“Ngày mai nếu đưa cho nhà , đừng đưa cho họ những thứ .”

 

Hứa Tri Ý liếc một cái:

 

“Sao , giờ cảm thấy quan trọng hơn ?”

 

Lúc Lục Tứ mới phát hiện nàng xuống giường chỉ khoác một lớp sa mỏng, hình tuyệt mỹ thoắt ẩn thoắt hiện.

 

Trên tay dường như vẫn còn lưu cảm giác lúc nãy chạm eo nàng.

 

Một nữ t.ử như đang chằm chằm, thực sự nỡ những lời gây tổn thương.

 

“Nàng thể mặc dày hơn một chút ?”

 

“Đại ca , đang là mùa hè mà bảo mặc dày hơn .”

 

Biết ngay là miệng ch.ó mọc ngà voi mà, Hứa Tri Ý trực tiếp xoay lên giường.

 

Lần là ngủ thật.

 

Ngủ một cách yên tĩnh.

 

Chỉ để một Lục Tứ, nên ở sàn lên giường, cuối cùng nhắm mắt bốc thăm chọn lên giường.

 

Đây là đầu tiên chung giường với một phụ nữ, dù là phụ nữ danh nghĩa của , trong lòng ít nhiều vẫn chút khác biệt.

 

Chưa kịp sắp xếp tâm trạng, phụ nữ nhỏ bé bên cạnh như một con rắn nước quấn lấy.

 

Người phụ nữ nhỏ nhắn rúc lòng , chân còn gác lên chỗ đó của .

 

lúc đè trúng vết thương của , nhịn đau phát tiếng động, định gạt chân nàng xuống, phát hiện chẳng tác dụng gì, gạt xuống gác lên.

 

Nếu dùng lực nàng thức giấc, chắc chắn nàng mắng , dù trông nàng vẻ hung dữ một cách mềm mỏng, chẳng hề đáng sợ chút nào.

 

Hắn đành trực tiếp nhấc chân nàng đặt lên eo .

 

Dùng bàn tay lớn bao trọn lấy bàn chân nhỏ nhắn của nàng.

 

Lần thấy chân nàng động đậy nữa, chỉ là tư thế quá ám .

 

Hắn cứng đờ lâu mới chìm giấc ngủ.

 

Sáng sớm hôm , một hồi gõ cửa dồn dập, ngay đó là một giọng nam hung ác vang lên:

 

 

Loading...