Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 402

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:08:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để cõng em nhé.”

 

Hứa Tri Ý hiểu nổi cái mạch não thỉnh thoảng bất chợt của Lục Dã, nhưng bình thường chơi đều là cõng, nên giờ cõng thì cô cứ để cõng thôi.

 

Thấy Hứa Tri Ý đồng ý, Lục Dã lập tức xổm xuống, đôi lông mày rạng rỡ niềm vui:

 

“Mau lên đây .”

 

Trên đường , Lục Dã dám chắc chắn Hứa Tri Ý thật sự m.a.n.g t.h.a.i nên chọn một con đường khá vắng vẻ.

 

Chỉ vài phút tới hang động của lão Vương.

 

Anh hạ thấp xuống , để Hứa Tri Ý từ từ leo xuống, còn giống như thể nhảy phắt xuống một cách thoải mái nữa.

 

Nghe rõ ý định đến đây, lão Vương vội vàng bảo cô xuống.

 

Thần nữ mà m.a.n.g t.h.a.i thì đó là chuyện đại sự đối với cả bộ lạc.

 

Hậu duệ sinh chắc chắn sẽ lợi hại, năng lực cạnh tranh mạnh mẽ, là chuyện lợi vô hại đối với việc nâng cao sức mạnh của bộ lạc.

 

Nếu thể, ông hy vọng cô cứ tiếp tục sinh con mãi.

 

Đồ đạc bàn ông gạt phăng xuống đất trong nháy mắt.

 

Bắt mạch cho Thần nữ mà để mấy thứ bàn thì thật chướng mắt.

 

Ông trải chiếc gối bắt mạch nhỏ yêu quý của lên.

 

Ngón tay ông đặt lên mạch cổ tay cô.

 

Mạch tượng càng bắt ông càng thấy kỳ diệu.

 

Ông hít một thật sâu, một nữa tập trung tinh thần.

 

Lục Dã bên cạnh bắt đầu cảm thấy nóng nảy.

 

Tại lão già cứ nhíu c.h.ặ.t mày thế ?

 

Ngay khi sắp kìm mà định quát lên.

 

Lão Vương mới mở miệng:

 

“Mạch tượng đúng là m.a.n.g t.h.a.i .”

 

Lục Dã siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Thường thì khi thế , đằng chắc chắn sẽ một chữ “nhưng".

 

Quả nhiên, lão Vương tiếp tục :

 

“Chỉ là mạch tượng cho thấy bên trong tận ba con non.

 

Nếu là ba con đực thì còn đỡ, nhưng nếu con cái thì lúc sinh nở sẽ nguy hiểm.”

 

Sắc mặt Lục Dã lập tức trắng bệch.

 

Hứa Tri Ý “bàn tay vàng" nên tự sẽ , cô khẽ dùng bàn tay còn bóp nhẹ tay .

 

Lục Dã hắng giọng, giọng chút khô khốc:

 

“Vậy cách nào ?”

 

Ở trong bộ lạc, từng thấy những giống cái khi sinh con khó sản dẫn đến một xác hai mạng, đặc biệt là khi sinh giống cái thì tình trạng xảy nhiều hơn.

 

Vẻ mặt lão Vương cũng lộ rõ sự lo lắng, nhưng vẫn an ủi Lục Dã:

 

“Thông thường mà , đa t.h.a.i thì phần lớn là giống đực, cũng cần quá lo lắng.

 

Lúc m.a.n.g t.h.a.i vẫn nên kiểm soát chế độ ăn uống một chút, đề phòng lúc sinh sẽ khó đẻ.”

 

Lục Dã cũng chẳng thấy nhẹ lòng hơn bao nhiêu, nhịn hỏi một câu:

 

“Bây giờ thể bỏ ?”

 

Nói xong câu , liền về phía Hứa Tri Ý, nếu cô đồng ý...

 

Anh cũng nỡ, ngờ Hứa Tri Ý mang đa thai, bộ lạc của bọn họ cơ bản đều chỉ sinh một đứa.

 

Sớm cho cô ăn quả Tuyết Nữ gì đó .

 

Hứa Tri Ý lườm một cái:

 

“Anh đừng mà mơ.

 

Đã m.a.n.g t.h.a.i thì sinh thôi, phá t.h.a.i cũng hại thể.”

 

Lão bác sĩ thú y cũng bày tỏ sự đồng tình với lời của cô:

 

“Bây giờ mà bỏ con non đúng là hại thể.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-402.html.]

Bộ lạc từng tiền lệ chủ động bỏ con, nhưng một vô tình mất con thì đó nhiều thể sinh nở nữa.”

 

Điều ông là, những giống cái thể sinh nở sẽ cuộc sống gian nan trong bộ lạc, cũng chẳng ai nuôi dưỡng họ.

 

Khi Hứa Tri Ý kéo Lục Dã đang thẫn thờ khỏi cửa hang.

 

Hứa Tri Ý thấy ánh mắt đờ đẫn, thể tập trung , so với lúc mới đến cứ như là hai con hổ khác .

 

Cô đưa tay mười ngón đan c.h.ặ.t với , ghé sát tai :

 

“Em là Thần nữ mà, em sẽ Thần linh phù hộ, yên tâm , em chắc chắn sẽ .”

 

Mắt Lục Dã sáng lên:

 

“Thật ?”

 

Hứa Tri Ý gật đầu, đưa lọ thu-ốc trong tay cho xem:

 

“Em viên thu-ốc thần ban cho .”

 

Lòng Lục Dã mới yên tâm một nửa, còn một nửa :

 

“Viên thu-ốc đó nhiều ?

 

Nếu bộ lạc giống cái nào khó sản, em thể thử công hiệu của thu-ốc xem .”

 

Hứa Tri Ý:

 

“...”

 

Anh đúng là bụng quá cơ.

 

Lục Dã sốc tinh thần, liền cõng cô lên lưng.

 

Lần chọn con đường lớn mà , hơn nữa còn là con đường nhiều thú nhất, từng bước từng bước chậm.

 

lúc giữa trưa, nhiều đang nấu cơm ở bên ngoài hang động.

 

Thấy Lục Dã, họ liền chào hỏi:

 

“Ăn cơm ?”

 

Lục Dã vẻ rụt rè lắc đầu:

 

“Giống cái của m.a.n.g t.h.a.i , đưa cô kiểm tra một chút.”

 

Hứa Tri Ý cảm thấy hổ, hỏi ngoài .

 

Cũng may là đối diện để tâm đến việc Lục Dã tự hỏi tự trả lời như , chỉ liên tục vài câu chúc mừng.

 

Thấy đối phương chúc mừng, đôi lông mày mặt Lục Dã bắt đầu nhướn lên, khóe miệng từng hạ xuống.

 

Cứ thế cõng suốt một đoạn đường, tai Hứa Tri Ý sắp đóng kén đến nơi mà vẫn tới nhà.

 

Hình như đây đường về hang động của bọn họ:

 

“Chúng định ?”

 

“Nói với cha một tiếng , đây cũng coi như là đại sự của nhà .”

 

“Được.”

 

Cha Lục Lục sớm tin Hứa Tri Ý mang thai, kết quả đợi nửa ngày trời vẫn thấy .

 

Mẹ Lục thúc thúc cha Lục:

 

“Ông ngoài xem tình hình thế nào , chậm thế .

 

Lúc nãy báo tin cũng nửa tiếng , bộ lạc bao nhiêu , rõ ràng là đang về hướng nhà mà.”

 

Bước chân cha Lục nhanh hơn thường ngày vài phần ngoài.

 

Ông nhảy lên vài cái nhưng thấy bóng , rạp xuống đất động đậy lỗ tai, thấy tiếng động tới, ông vội vàng dậy.

 

Ông chỉnh đốn quần áo, chắp tay lưng.

 

Thấy Lục Dã cõng Hứa Tri Ý từng bước chậm, cuối cùng ông cũng vấn đề .

 

Cũng cần thiết như .

 

Rõ ràng ông đang ở ngay mặt , còn hét lớn một tiếng:

 

“Cha, con trai cha cũng sắp cha !”

 

Âm thanh lớn đến mức khiến ông nghi ngờ điếc sớm .

 

Mẹ Lục thấy tiếng cũng từ trong hang động :

 

“Con mau đặt con bé xuống , nó lưng con thế cũng khó chịu lắm.”

 

 

Loading...