Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 396

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:07:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tĩnh lặng chờ đợi hạt nảy mầm kết hạt mì.”

 

Tâm tình lên, nàng đột nhiên trổ tài nấu nướng của .

 

Lấy từ gian mấy quả cà chua, một miếng thịt bò, bày biện hết dụng cụ .

 

Đầu tiên rửa sạch cà chua, cắt thành miếng nhỏ đun lửa nhỏ thành sốt cà chua, đó cho thịt bò cắt miếng cùng, ninh nhỏ lửa.

 

Khi Lục Dã trở về, mùi thơm bay xa.

 

Ở bên ngoài ngửi một cái Hứa Tri Ý món ngon, đường về hang động, các giống đực sống bên cạnh chặn .

 

Ai cũng Lục Dã ghen, đối với giống cái nhỏ của càng cưng chiều hết mực, bình thường đều bảo vệ kỹ như mạng.

 

Cho nên bọn họ ở nhà thèm nhỏ dãi cũng dám tự tiện tiến lên, thấy Lục Dã coi như thấy cứu tinh :

 

“Lục Dã Lục Dã, giống cái nhà món gì , thơm quá mất……

 

Chủ yếu là giống cái nhà ăn, chứ ăn ."

 

Bình thường bọn họ thịt nướng cho giống cái cũng bao giờ thơm như .

 

Lục Dã liếc một cái:

 

“Cậu lau sạch nước miếng ở khóe miệng thì mới tin , gì thì cũng là do giống cái nhà vất vả , cho ăn ."

 

Tiểu Hoàng xong lập tức lau khóe miệng, thấy tay sạch trơn mới lừa.

 

Lục Dã xa .

 

Không khoe khoang, thực sự là thơm, Lục Dã tăng tốc bước chân.

 

Vừa hang động đặt túi đồ cầm tay sang một bên:

 

“Tri Ý, em món gì , thơm quá."

 

“Bò hầm cà chua, và ngỗng hầm nồi sắt."

 

Lục Dã xuống ghế, đôi mắt sáng rực chằm chằm hai cái nồi.

 

Hứa Tri Ý nhấc nắp nồi , một mùi hương nồng đậm hơn lúc nãy ập mũi.

 

Xong đời, nước miếng của cũng sắp chảy .

 

“Lúc nãy đường về gặp Tiểu Hoàng, giống cái nhà ăn, hi hi, từ chối , chỗ chỉ đủ cho chúng ăn thôi."

 

Chân mày Hứa Tri Ý cũng khẽ nhíu :

 

“Chỉ trách tên của đặt ."

 

Nếu thì nhiều đồ như thế , nàng cũng ngại tặng cho hàng xóm một ít.

 

đột nhiên nàng nhớ đến cha Lục Lục:

 

“Vậy gửi một ít cho cha , mấy ngày nay cũng đến chỗ họ."

 

, ban đầu họ cũng coi như bảo vệ một chút, bất kể vì lý do gì.

 

Ánh mắt Lục Dã cụp xuống:

 

“Có ?"

 

Đây là đồ do giống cái lấy , mang mượn hoa dâng Phật thì lắm.

 

“Được mà, lấy thêm mấy cái bánh màn thầu mang qua đó nữa, hôm nay cũng trồng ít hạt giống lúa mì ở sân, khi chín thể thành bánh màn thầu, mang cho họ nếm thử."

 

Đôi mắt Lục Dã cong thành hình trăng khuyết, đợi Hứa Tri Ý múc một phần thức ăn, liền lập tức chạy bay về phía hang động của cha .

 

“Anh về ngay đây."

 

Lúc ngang qua hang động của Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng nỗ lực hít hà, thơm quá thơm quá, càng thơm hơn .

 

Lục Dã chạy nhanh như bay đến hang động của cha , để đồ ăn xuống:

 

“Giống cái của con bảo con mang qua cho hai đấy, con về ăn cơm đây."

 

Nói xong chạy vèo một cái biến mất.

 

Mẹ Lục miếng thịt mới nướng chín tay, nhất thời nuốt trôi nữa.

 

“Nhìn cái thằng con trai quý hóa của ông sinh kìa, giống cái là quên mất chúng luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-396.html.]

 

Cha Lục hai bát thức ăn , cùng với bánh màn thầu trắng tinh, nuốt nước miếng:

 

“Được , dù hễ chuyện là giống bà, chuyện là giống ."

 

Ông trực tiếp cầm chiếc thìa gửi kèm theo, xúc một miếng thịt bò nhét miệng.

 

Thịt bò hầm mềm nhừ thấm vị, c.ắ.n một cái, hương vị thịt cùng một luồng vị chua chua ngọt ngọt bùng nổ trong miệng.

 

Mẹ Lục thấy ông ăn một miếng xong thì như ngây .

 

Bất lực hừ lạnh một tiếng:

 

“Ăn một bữa cơm mà cũng ông ngẩn ngơ ?"

 

Cha Lục vội vàng xúc thêm hai thìa miệng, khóe mắt ẩn hiện giọt lệ.

 

Mẹ Lục cạn lời:

 

“Đây là chê bình thường nấu cơm khó ăn ?

 

Để thử xem ngon đến mức nào."

 

Nói bà cũng tự xúc một thìa nhét miệng.

 

Bình thường họ ăn cơm hương vị nhạt nhẽo, nhiều nhất là cho chút muối, giờ đây nếm hương vị phức tạp như , thực sự như mở cánh cửa thế giới mới.

 

Mẹ Lục còn tự học thầy mà cầm lấy chiếc bánh màn thầu trắng lớn bên cạnh.

 

Một miếng thức ăn một miếng bánh màn thầu ăn kèm với .

 

Cha Lục thấy động tác của Lục cũng bắt đầu học theo.

 

Cứ gọi là, ăn một miếng là nên lời.

 

Hai với câu nào ăn sạch cả bữa cơm.

 

Cha Lục vẫn nhường nhịn giống cái của , bà ăn hai miếng thức ăn thì ông mới ăn một miếng.

 

Ăn cơm xong, Lục lau miệng:

 

“Con trai vẫn là giống , mắt , tìm một giống cái ."

 

Tay cha Lục đang rót nước khựng , thôi bỏ , quen quen .

 

bữa cơm hương vị đúng là ngon thật.

 

Lại Lục tiếp:

 

“Sau chúng năng qua chỗ A Dã một chút, mới kết bạn đời thì luôn hướng dẫn cho chúng một phen."

 

Trong tay bà đang nắm giữ mấy cuốn bí kíp mang thai.

 

Cha Lục khẽ gật đầu, sắc mặt đổi, nhưng trong lòng bắt đầu mong đợi bữa cơm tiếp theo .

 

Ngày hôm , Hứa Tri Ý từ sớm lay Lục Dã dậy:

 

“Mau dậy thôi, ngoài chơi."

 

Nàng cảm thấy xương cốt rảnh rỗi đến mức sắp nhũn .

 

Lục Dã ngáp một cái:

 

“Được , đợi ."

 

Tối qua bận rộn đến nửa đêm, cho đến khi bản còn chút “hàng dự trữ" nào mới tha cho nàng.

 

Hắn nghiến răng, đúng là một con hồ ly tinh.

 

Cũng may thể lực của còn , thể thỏa mãn nàng.

 

Nhân lúc Lục Dã đang thức dậy, Hứa Tri Ý lấy bát b-ún ốc bản hào hoa mà chuẩn từ sớm:

 

“Thử cái ."

 

Lục Dã nhíu mày, cảm thấy giống cái nhỏ của nấu ăn hỏng .

 

Cái thực sự thối nha, nhưng bên đập mấy quả trứng, còn cho thêm ít rau xanh, và cả chân gà cánh gà mà từng ăn qua nữa.

 

Hắn chút chê bai những nguyên liệu ngâm trong cái nước canh thối hoắc .

 

 

Loading...