Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:07:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Men theo gò má là đến đôi môi.”

 

Khoảnh khắc chạm đôi môi ấm áp , ngẩn một lát, thật thơm thật ngọt.

 

Hóa giống cái nhỏ mùi vị như thế .

 

Chẳng trách, ai nấy trưởng thành giống cái.

 

Anh vụng về chạm nhẹ bên ngoài cánh môi.

 

Hứa Tri Ý cũng đờ , nước mắt cũng ngừng rơi, cảm giác dường như cô hề ghét bỏ.

 

Lục Dã nhận thấy thái độ kháng cự của Hứa Tri Ý, trong lòng nảy sinh niềm vui sướng.

 

Nhân lúc cô đang sững sờ, dán sát cô hơn, bàn tay cũng rón rén thử thách chạm eo cô.

 

Thật mềm, thật thon.

 

Anh kìm mà tăng thêm lực đạo giữa môi răng, trong lúc môi quấn quýt lấy , cảm giác bắt đầu căng cứng, m-áu huyết cũng trở nên nóng bỏng.

 

Hứa Tri Ý bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ, cảm thấy khó thở, lúc nhận thức thì mặt cũng bắt đầu đỏ rực và nóng bừng lên.

 

cô ngửi thấy mùi m-áu tanh ngày càng nồng nặc, còn thứ gì đó đang chọc bụng .

 

Cô vươn tay đẩy .

 

Lục Dã cũng coi như lời, cảm nhận sự kháng cự của cô liền từ từ buông cô .

 

Chỉ là cũng rời , khẽ tựa vai cô, l-iếm l-iếm khóe môi.

 

Hứa Tri Ý thấy tiếng thở dốc nồng nặc bên tai , cảm thấy tim như đang run rẩy.

 

Tuy nhiên, giây tiếp theo, cô chạm vệt m-áu tươi dính quần áo da thú của , lập tức phản ứng :

 

“Dừng, dừng , chúng giường .”

 

Bàn tay Lục Dã đang ôm eo cô siết c.h.ặ.t thêm một chút, giọng phần khản đặc hỏi:

 

“Em đang ?”

 

Hứa Tri Ý gật đầu, cô xử lý vết thương cho Lục Dã, thế nào thì vết thương cũng là vì cô mà .

 

Gân xanh tay Lục Dã nổi hết cả lên, chút kích động.

 

Cái “lều bạt" dựng lên cao thêm một chút.

 

Anh vươn tay bế ngang Hứa Tri Ý lên, cúi đầu gương mặt đang thẹn đỏ của cô:

 

“Thật vẫn sớm như , chẳng là tháng ?”

 

Khóe miệng Hứa Tri Ý cứng đờ:

 

bôi thu-ốc cho , đừng bế nữa, lát nữa vết thương rách bây giờ.”

 

Lục Dã bế càng c.h.ặ.t hơn, , trong lòng là thất vọng nhiều hơn là vui mừng nhiều hơn.

 

giống cái nhỏ đang lo lắng cho cơ thể của .

 

Vào đến gian trong, Hứa Tri Ý nhảy khỏi vòng tay :

 

“Anh còn thu-ốc ?”

 

Lục Dã lấy một lọ từ bàn đá bên cạnh:

 

“Dùng cái .”

 

Thật vết thương nhỏ đó thể tự bôi , nhưng giống cái nhỏ tay, đương nhiên sẽ từ chối.

 

Anh ngoan ngoãn theo ý của Hứa Tri Ý mà xuống giường, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, dùng một tấm da thú che phần của .

 

Vừa cố tình chậm, dốc hết sức để nó hạ xuống .

 

Kể từ đ.á.n.h thức bản năng động đực, cái thứ ngoài buổi sáng thì đó mỗi nghĩ đến Hứa Tri Ý là nó thỉnh thoảng “thức giấc".

 

Tuy nhiên, quan sát Hứa Tri Ý, cô da mặt khá mỏng, thích hợp để cô thấy lúc .

 

Hứa Tri Ý cẩn thận vén lớp da thú bụng , lộ vết thương bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-376.html.]

 

Khoảnh khắc vén đó, mùi m-áu tanh nồng nặc xộc tới.

 

Vết thương dài mười cm, thịt vẫn còn đang lật ngoài.

 

Nước mắt cô trào .

 

Mắt chằm chằm vết thương, khẽ một câu:

 

“Xin .”

 

Lục Dã là thú nhân nên tự nhiên tai thính mắt tinh, cô nhỏ như vẫn thấy .

 

Anh chống dậy:

 

“Không cần xin với , , vết thương nhỏ hai ngày là khỏi thôi.”

 

Hứa Tri Ý cầm lấy tấm da thú sạch sẽ bên cạnh lau chùi vết thương cho .

 

Lại lén lút thêm một ít nước suối linh hoạt bột thu-ốc, từ từ bôi lên vết thương.

 

Lục Dã chỉ cảm thấy vùng bụng tê tê ngứa ngứa, bàn tay nhỏ bé của cô lướt qua cơ bụng của , cẩn thận lau chùi, giống như trong mắt cô là một món bảo vật .

 

Cảm giác là điều từng đây, từ nhỏ dẫn dắt nhiều hơn, tuy dạy săn b-ắn nhưng những vết thương sẽ để tâm tới.

 

Thậm chí khi thương nặng hơn, cũng sẽ bằng ánh mắt như thế .

 

Bởi vì ở bộ lạc của bọn họ, những chuyện thường gặp.

 

Anh bỗng nhiên cảm thấy tìm một con hổ cái là quyết định đúng đắn.

 

Nếu là một con hổ cái, chắc chắn sẽ giống hệt .

 

tìm một giống cái yếu ớt, tuy cần bảo vệ nhưng cô thực sự đang trân trọng .

 

Trong gian phòng ánh sáng chút tối, cô cẩn thận dùng một miếng da thú mềm mại quấn lấy vết thương, thỉnh thoảng vài sợi tóc rơi bụng của , cả cô giống như đang tỏa sáng .

 

Khiến bộ vùng bụng của đều căng cứng .

 

Hứa Tri Ý nhận điều đó, thuận tay xoa xoa bụng hai cái:

 

“Anh gì mà cứ gồng bụng mãi thế?”

 

Chẳng lẽ để xem cơ bụng , ngờ con hổ tâm cơ cũng khá sâu sắc đấy chứ.

 

Lục Dã chỉ là kiềm chế bản , để “chào cờ" mà thôi.

 

Giống cái nhỏ của thực sự quá thẹn thùng .

 

Để đ.á.n.h lạc hướng chú ý, giọng của chút khản đặc:

 

“Ý Ý, uống chút nước.”

 

Hì hì, cuối cùng cũng tự thốt cái tên gọi , hừ.

 

Ánh mắt trầm xuống, hỏi xem tên sói là ai, tại quen thuộc với Hứa Tri Ý như .

 

Lại nghĩ hôm nay là đêm đầu tiên của bọn họ, nên để lát nữa hãy hỏi.

 

Hứa Tri Ý dậy rót cho một cốc nước, đặt tay .

 

Lục Dã ngửa đầu một cái, một cốc nước trôi xuống bụng.

 

Hứa Tri Ý yết hầu lên xuống, thật lớn, thật cứng cáp, trông vẻ thích tay để sờ.

 

Cô vội vàng dời tầm mắt .

 

Lục Dã đặt cốc nước uống hết lên đầu giường, nhỏ giọng với Hứa Tri Ý:

 

“Tối nay em cứ ngủ ở đây , cái giường đủ rộng, chuẩn sẵn da thú mới cho em .”

 

Nói chỉ hai tấm da gấu mới tinh đặt tủ bên cạnh.

 

Hai ngày nay chính là vội vàng săn, xử lý da lông.

 

Nghĩ ngợi lỡ như kịp thời gian còn đặc biệt đến chợ phiên đổi về hai tấm .

 

 

Loading...