Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-05-02 20:03:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ, cục cưng đang ở trong trung tâm thương mại đó.”

 

Khóe miệng nhếch lên một nụ .

 

Lục Bạch huýt sáo một cái, đám tang thi liền điên cuồng xô đẩy cánh cửa trung tâm thương mại,

 

Vẻ mặt Lục Đình Quân nặng nề xuống lầu, lấy vài quả l.ự.u đ.ạ.n cất trong túi, một xuống tầng 2, ném một quả đám tang thi.

 

Tức thì, một mảng tang thi nổ tan xác.

 

Bớt một phần ba.

 

Anh sử dụng dị năng hệ Hỏa của , Lục Trầm cũng xuống tầng 2 bắt đầu giúp đỡ.

 

Chẳng mấy chốc, xác tang thi chất đầy cửa , kịp thở phào nhẹ nhõm thì đằng xa thêm một đợt tang thi nữa kéo đến.

 

Những ở tầng đương nhiên thấy cảnh , để một dị năng bảo vệ bốn dị năng.

 

Những còn đều xuống lầu giúp đỡ.

 

Lúc ai chú ý, Lục Bạch xuất hiện tầng thượng như một bóng ma.

 

Cậu theo mùi hương , về phía Hứa Tri Ý.

 

Năm đều đang chú ý đến trận chiến lầu, cư nhiên một ai phát hiện Lục Bạch.

 

Vẫn là Hứa Sơ Hạ đột nhiên cảm thấy phía một luồng ánh mắt là lạ, đầu , phát tiếng hét kinh hãi, suýt chút nữa thì thót tim:

 

“Anh, là ai, tiếng động gì ?"

 

Hứa Tri Ý cũng đầu Lục Bạch, màu mắt của là một màu hổ phách nhàn nhạt, cả khuôn mặt tuấn mỹ vô ngần, giống như một ngôi mà cô từng thích đây.

 

Cô tự nhiên nảy sinh một chút thiện cảm với .

 

Tuy nhiên khí tức đối phương vẻ mấy thiện.

 

Cô lùi một bước.

 

Lục Bạch chằm chằm mắt cô, hỏi:

 

đáng sợ đến thế ?

 

Em đang sợ cái gì?"

 

Hứa Tri Ý hít một thật sâu, cô sợ cái gì chứ, cô thể kim cương mà:

 

sợ , chỉ là quen thôi."

 

tên là Lục Bạch."

 

Đồng t.ử Hứa Tri Ý giãn , thêm một họ Lục nữa?

 

dính lời nguyền với họ Lục ?

 

Lục Bạch rõ ràng là chú ý đến hành động của cô:

 

“Sao nào?

 

Có hứng thú ?"

 

Hứa Tri Ý lạnh lùng :

 

“Không."

 

hai dự phòng , thêm một nữa chắc nổ não mất.

 

Sắc mặt Lục Bạch đột ngột lạnh xuống, phát một sự uy h.i.ế.p áp chế lòng , nụ khóe miệng cũng biến mất.

 

Hứa Sơ Hạ cũng nhận , đàn ông ý với chị cô nha.

 

Ánh mắt cô khóa c.h.ặ.t chiếc nhẫn kim cương tay Hứa Tri Ý, thật sự là bao giờ rời tay nha, chằm chằm cả ngày trời , cũng từng tháo .

 

Lục Bạch tiến về phía họ, cư nhiên vẫn phát một tiếng động nào.

 

Người dị năng để là Vương Vũ chút sợ hãi, nhưng thực lực mạnh nhất trong nhóm .

 

Anh chắn mặt bốn , giơ một con d.a.o lên :

 

khuyên nên về , đợi lát nữa chúng hãy tới."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-340.html.]

 

Lục Bạch nghiêng đầu, :

 

“Ồ, nếu thì ."

 

“Vậy thì để xem con d.a.o của mắt ."

 

Anh s-úng, nhưng s-úng và đạn bây giờ dùng một viên là mất một viên, quý giá, nếu trường hợp bất đắc dĩ sẽ lấy .

 

Lục Bạch mắt :

 

“Ngoan nào, nên ngủ ."

 

Vương Vũ liền đờ tại chỗ, “cạch" một tiếng liền ngã gục xuống đất ngất .

 

Hứa Sơ Hạ sợ đến mức sắp tiểu quần, nấp lưng Hứa Tri Ý.

 

Một tay nắm lấy ngón tay đeo nhẫn kim cương của cô, :

 

“Chị, chị ơi, chị cứu em với, chị cho em gian của chị ."

 

Lời ẩn ý là đang bảo Lục Bạch rằng, bắt thì bắt chị , chị ích hơn, vốn dĩ cũng là do chị dẫn dụ đến.

 

Mình là vô tội.

 

Tay Hứa Sơ Hạ đột ngột một cái, giật lấy chiếc nhẫn của Hứa Tri Ý tay .

 

Hứa Tri Ý vết hằn đỏ để tay , nhíu mày, chỉ là một chiếc nhẫn kim cương mà cũng tranh với , đúng là nông cạn.

 

Cô cũng kiểu bắt nạt mà nhịn nhục.

 

Cô cũng đưa hai tay , tháo chiếc vòng tay tay Hứa Sơ Hạ xuống.

 

Hứa Sơ Hạ ban đầu nghĩ cô lấy thì lấy , dù cũng thứ hơn .

 

giây tiếp theo liền nghĩ đến, nếu chiếc nhẫn kim cương là gian, tại tranh chiếc nhẫn với tranh chiếc vòng tay của .

 

Trong chớp mắt, cô ngộ .

 

định giật chiếc vòng tay của .

 

Hứa Tri Ý trực tiếp thu nó gian của .

 

Hứa Sơ Hạ chiếc vòng tay biến mất, sụp đổ lớn:

 

“Cô là đồ đàn bà tồi, đồ đàn bà tồi, trả cho ."

 

Cha Hứa mặt giảng hòa:

 

“Chẳng chỉ là một chiếc vòng tay thôi , Tri Ý con cứ nhường em con một chút, nó đưa nhẫn cho con, con trả vòng tay cho nó."

 

Lục Bạch tất cả những gì diễn mắt, giữa hai cô gái cư nhiên còn khá thú vị.

 

cô gái mà nhắm trúng cần gì tranh giành một món đồ trang sức rách nát với khác chứ, nhiều.

 

Cậu lên tiếng, với Hứa Tri Ý:

 

“Theo về , em bao nhiêu những thứ đều bấy nhiêu."

 

Hứa Tri Ý thèm để ý đến , ngược với cha :

 

“Nhường nhường nhường, từ nhỏ đến lớn, cha bắt con nhường nó bao nhiêu , bao giờ bắt nó nhường con ?"

 

“Mẹ con cư nhiên dùng tính mạng để nhường chỗ cho tiểu tam của cha , nhà họ Thẩm chúng con nhường như còn đủ ?"

 

“Chẳng lẽ con nhường nó, con còn nhường cho nó?

 

Nó là cái loại cóc ghẻ gì chứ."

 

“Vừa nãy nếu con sờ nhầm thì đó khắc tên của con, biến thành đồ của Hứa Sơ Hạ ?"

 

“Bao nhiêu năm nay, cha đúng là cung cấp ăn mặc cho con, nhưng cũng chỉ thế mà thôi, đó cũng là điều cha nên , tài sản chung mà con cùng cha kiếm , con tiêu một chút là lẽ đương nhiên ?"

 

Tô Hiểu ở bên cạnh ngắt lời Hứa Tri Ý:

 

“Tri Ý, con đừng cha con như , cha ai thương con cái, con ông như , tối nay ông mất ngủ mất."

 

Hứa Tĩnh đang con gái cho đỏ mặt tía tai, lời của Tô Hiểu giống như một luồng suối ấm áp chảy lòng ông.

 

 

Loading...