“Tức ch-ết .”
Cô ngây tại chỗ một hồi lâu, cuối cùng thấy một chiếc xe kéo, một chiếc xe kéo còn chở hết đồ của , cô thuê thêm hai chiếc nữa.
Bây giờ về nhà thì ngại dám về, chỉ thể đến ở khách sạn........
Hứa Tri Ý đột nhiên nhớ , mấy tháng tới sẽ một trận đại chiến.
Trong trận chiến đó, Lục Thác tuy ch-ết nhưng cũng thương ở chân, cả trận chiến đ.á.n.h vô cùng t.h.ả.m khốc, thiếu thốn lương thực trầm trọng.
Thế là cô bắt đầu khẩn trương gieo trồng lúa gạo trong gian để thu hoạch, gieo trồng, chỉ là công việc lao động lặp lặp một cách máy móc khiến cô cảm thấy mệt mỏi.
Cuối cùng hệ thống cũng xuất hiện, yếu ớt :
“Cô cứ dưỡng t.h.a.i cho , mấy chuyện nhỏ cứ giao cho .”
Hứa Tri Ý vỗ đầu một cái, quả nhiên m.a.n.g t.h.a.i là ngốc ba năm, ngay cả hệ thống cũng quên mất.
Sau khi hệ thống việc liên tục trong ba tháng, tia lửa sắp b-ắn luôn , bụng Hứa Tri Ý cũng nhô lên.
Hôm nay Lục Thác trở về, ôm cô từ phía , tay sờ lên bụng cô:
“Anh tiền tuyến .”
Đây là trách nhiệm của , hòa bình lâu như là chuyện vô cùng hiếm .
Chuyện cũng trong dự liệu của Hứa Tri Ý, xem vì con bướm nhỏ là mà gây biến động:
“Vậy mang em cùng ?
Lỡ như gặp nguy hiểm, em còn thể giúp mà.”
Lục Thác ngờ cô chẳng sợ nguy hiểm chút nào:
“Em cứ ngoan ngoãn ở nhà sinh em bé là , nếu em , còn lo lắng cho em nữa.”
Hứa Tri Ý nhéo nhéo mặt , từ trong tủ lấy ba đôi tất dài bao cả bàn chân đưa cho Lục Thác.
Lục Thác cầm lấy xem thử:
“Em cái chắc chắn .”
Không ngờ khi còn phúc lợi cơ đấy, bắt đầu mong chờ .
Hứa Tri Ý chỉ chỉ ng-ực hỏi:
“Anh yêu em ?”
Lục Thác xoa xoa mặt cô, đây là đầu tiên cô hỏi như :
“Yêu.”
Sợ bỏ lỡ cơ hội sẽ còn dịp lời yêu nữa, đương nhiên hề keo kiệt.
Hứa Tri Ý chỉ mấy đôi tất :
“Vậy ngày nào cũng cái , là yêu em.”
Còn chuẩn sẵn tất thế cho nữa, là tất quý giá đổi từ gian đấy!
“Cái ... cái chuẩn cho ?”
“ , nếu thì ?”
Vẻ mặt Lục Thác phức tạp:
“Anh đúng là nuông chiều em quá mà.”
Hứa Tri Ý chìa ngón tay út :
“Mau đây ngoắc tay nào, hứa với em thì nuốt lời, nuốt lời là đồ con cún.”
Lục Thác chìa ngón tay út :
“Ngoắc tay, thắt cổ, một trăm năm đổi.”
Lục Thác ném đôi tất sang một bên, ôm lấy cô:
“Bảo bối, ngày mai , nỡ rời xa em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-318.html.]
“Là nỡ rời xa em, là nỡ rời xa con hả?”
“Cả hai, sẽ cố gắng về sớm với em, em ngoắc tay ở nhà chăm sóc bản nhé.”
Tình hình tiền tuyến quả thực chút nghiêm trọng, nếu cũng lúc Hứa Tri Ý đang mang thai, nếu thắng trận , ít nhất thể đảm bảo sự định cho trong một năm tới.
“Vậy ở bên ngoài giữ nam đức đấy ?”
“Nam đức là gì?”
“Là vợ là trời, những phụ nữ khác.”
“Đảm bảo thành nhiệm vụ, thể ứng chút phúc lợi ?
Hôm nay em trời, đất.”
Hơn bốn tháng , hình như là .
Mặc dù là phụ nữ đè lên thì cảm giác kiểm soát lắm, nhưng cam tâm tình nguyện.
Anh cúi xuống bụng đối phương , thấy động tĩnh bên trong, liền với cái bụng:
“Phải lời đấy nhé.”
Nói thì , kể từ , Hứa Tri Ý cũng xuất hiện gì bất thường nữa, giờ bắt đầu cảm thấy lúc đó đang mơ .
Hứa Tri Ý giúp Lục Thác sắp xếp hành lý , để đôi tất ở chỗ dễ thấy nhất, cô khi trở về, đôi chân gặp rắc rối gì.
Lục Thác vô cùng trân trọng đêm nay, tiên là ôm cô ngừng dặn dò khi , nếu xảy chuyện thì những ai là đáng tin cậy.
Lại bảo cô ghi nhớ kỹ từng tài sản riêng của , lúc gặp vụ nổ một , đối phương nhớ .
Hứa Tri Ý chỉ tiền ở thì tình cảm ở đó.
Người đàn ông để hết đồ đạc cho , coi như cũng .
Cô cũng sẵn lòng dỗ dành :
“Không sẽ bình an trở về ?
Không , em và con dựa những thứ đó mà hạnh phúc .”
Giây tiếp theo, mặt Lục Thác quả nhiên rạng rỡ nụ hạnh phúc:
“Có câu của em, đời mãn nguyện .”
“Vậy nhớ ngoan ngoãn đôi tất em chuẩn cho đấy.”
Nghe thấy câu , mặt Lục Thác sắp xanh lè luôn , hứa thì chắc chắn sẽ .
Hung hăng :
“Đi ngủ.”
Tất nhiên đây là một động từ, đêm nay, cho đến khi khuôn mặt trắng nõn của Hứa Tri Ý nhuốm hồng, đôi mắt hạnh ngập nước sương.
Anh mới chịu buông tha.
Đêm nay gần như ngủ, chằm chằm Hứa Tri Ý, đây là đầu tiên xa cô lâu như , nỡ.
Thỉnh thoảng hôn một cái.
Hứa Tri Ý đang ngủ, cứ cảm thấy con muỗi cứ vo ve bên tai , liền đưa tay tát một cái.
Lục Thác đ.á.n.h cũng dám ho he, chỉ sợ cô thức giấc mắng.
Nhìn cái mũi cái mắt nhỏ nhắn , thế nào cũng thấy chán.
Ngày hôm , lúc Hứa Tri Ý còn tỉnh, Lục Thác , sợ đợi Hứa Tri Ý tỉnh dậy, lỡ như cô , sẽ nỡ .
Chỉ là nửa đường, ở nơi , lén lút rơi nước mắt.
Lại lập tức lau khô, Lục đại thiếu gia từng rơi lệ vì ai cả.
Chiến tranh là tàn khốc và mệt mỏi, mỗi tối Lục Thác dành thời gian rảnh rỗi duy nhất cho Hứa Tri Ý.
Ban ngày là Lục đại thiếu gia g-iết ch.óc tàn nhẫn, ban đêm là kẻ đáng thương ngắm trăng.