“Cẩm Sắt nghĩ nghĩ , thể đổ vỏ cho chỉ thể là Diệp Vân Thâm thôi, nhưng dạo gần đây đến tìm cô .”
Buổi chiều vội vàng xin nghỉ phép, liền chạy tìm Diệp Vân Thâm.
Diệp Vân Thâm khi Cẩm Sắt từ chối, thời gian qua luôn tiêu sầu, hiểu, tại hai yêu thể ở bên chứ?
Lần Cẩm Sắt đến tìm, vẫn vui mừng, nắm lấy tay cô :
“Sao em đến đây?”
Cẩm Sắt lập tức òa , nhào lòng đối phương:
“Em bảo bảo của , Vân Thâm, em bây giờ?
Đã là từ bỏ , là tranh giành với chị Tri Ý , em đau lòng quá, em đau khổ quá, dạo gần đây em luôn rơi sự dày vò.”
Diệp Vân Thâm kích động :
“Thật ?
Cẩm Sắt, em con của chúng ư?”
Nước mắt của Cẩm Sắt ướt sũng vạt áo của .
Cô gật đầu.
Diệp Vân Thâm nâng mặt cô lên :
“Kết hôn với .”
Cẩm Sắt nắm c.h.ặ.t t.a.y :
“Được, em chỉ là cho bảo bảo một mái ấm, nhưng em như là với chị Tri Ý .”
Diệp Vân Thâm nắm c.h.ặ.t t.a.y cô :
“Cô ở bên khác , chúng đừng nhắc đến cô nữa, em với bất kỳ ai cả.”
“Em về nhà ngoan ngoãn đợi .”
Diệp Vân Thâm cuối cùng lưu luyến rời tiễn Cẩm Sắt .........
Lục Thác bước cửa Lục gia, Lục mẫu liền giọng mỉa mai:
“Ái chà, đúng là khách quý hiếm hoi nha, ai còn tưởng là lạ nào đến cơ đấy, con ch.ó trong nhà sắp quên mất mùi của .”
Nói liền gọi “Lai Phúc" tới, Lai Phúc cứ chạy quanh quẩn chân bà.
Lục Thác kể từ vì chuyện báo chí mà cãi với gia đình, đến giờ vẫn .
Lục phụ Lục mẫu cũng cứng rắn, cũng gọi về.
Lục phụ thỉnh thoảng khi việc công vẫn gặp Lục Thác một , còn Lục mẫu thì từng gặp .
Lục Thác vắt chéo chân lên:
“Đừng giọng mỉa mai với con, trong nhà sắp thêm đấy.”
Lục mẫu ngắt lời :
“Chuyện cần nhắc nữa, ba đồng ý thì mới đồng ý.”
Lục Thác tiếp lời:
“Ba đồng ý con quản , nhưng bụng của vợ con đợi , con bắt đầu đăng báo .”
“Đăng, đăng, đăng, còn quản nổi nữa ?”
Lục mẫu xong mới phản ứng :
“Anh cái gì?
Hứa Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i ?”
“ , chuyện chính là như đấy, con xong , xin cáo từ .”
“Khoan , đó, cho rõ ràng xem nào.”
Không gọi , Lục Thác chạy biến mất dạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-309.html.]
Lục mẫu phòng khách, đột nhiên thấy Lai Phúc còn thơm nữa, vẫn là cháu nội thơm hơn, nghĩ lúc ngoài, luôn bà lão họ Vương thèm thuồng.
Bà cầm ống liền gọi một cuộc điện thoại cho Lục phụ, khi thông suốt, đợi nữa mà tuôn một tràng như trút đậu:
“Lục Thác hôm nay về , Hứa Tri Ý m.a.n.g t.h.a.i .”
Đối phương khựng một lát:
“Không thằng ranh đó lừa chúng chứ?”
Lục mẫu:
“Nó khi nào thì dối bao giờ, dùng cái để lừa chúng gì?
Nó kết hôn.”
Lục phụ:
“Cứ thế để chúng kết hôn ?”
Lục mẫu:
“Trời sắp mưa, con trai lấy vợ, ngăn cũng ngăn nổi mà.”
Lục Thác từ Lục gia , liền đến tòa báo, trực tiếp ấn tờ thông báo kết hôn lên chỗ chủ biên, bảo ông nhất định đăng ngày mai.
Làm xong tất cả những việc , liếc thời gian.
Trực tiếp lái xe đến trường của Hứa Tri Ý, lúc đến nơi, họ vẫn tan học.
Trong thời gian chờ đợi xe, Lục Thác theo thói quen lấy một chiếc bật lửa, rút một điếu thu-ốc, định châm lửa.
Nghĩ đến điều gì đó, đặt xuống.
Mở cửa sổ xe , để mùi trong xe bay bớt , mỗi Hứa Tri Ý lên xe việc đầu tiên chính là cảm thấy mùi trong xe quá nồng.
Cẩm Sắt trong quán đồ uống bên cạnh lập tức bật dậy.
Cô vốn dĩ tưởng rằng, Hứa Tri Ý ở bên Lục Thác, với tính cách lạnh lùng của Lục Thác, còn sẽ đối xử với cô thế nào.
Không ngờ còn đến đón Hứa Tri Ý, cô quả nhiên vẫn con mắt , sớm cố gắng thêm chút nữa .
Cô vô cùng cam lòng.
Không lâu , tan học, ùa , Lục Thác cảnh tượng mắt, vô cùng căng thẳng.
Sợ Hứa Tri Ý ở bên trong chen lấn trúng.
Từ ngày hôm qua khi cô mang thai, Lục Thác tăng thêm lượng vệ sĩ theo cô.
Anh xuống xe, xe, dựa lưng xe một cách lơ đãng.
Mọi ngang qua đều khí chất của thu hút.
Cẩm Sắt một bên, Hứa Tri Ý từ trong trường , bước đến mặt .
Lục Thác còn cưng chiều xoa xoa đầu cô, mở cửa ghế phụ cho cô, che chở cho cô lên xe.
Dường như cảm nhận ánh mắt về phía , liếc qua.
Cẩm Sắt ánh mắt lạnh lùng của cho sợ hãi, lùi phía một bước, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
vẫn lấy hết can đảm, tiến lên một bước, tại thứ cô , đối phương , cô cũng sẽ để đối phương thoải mái .
Cho dù hai bọn họ chia tay, cô cơ hội, cô cũng để đối phương thoải mái:
“Lục Thác, là một đàn ông thật sự thể để tâm đến những chuyện giữa cô và Diệp Vân Thâm ?”
Nắm đ.ấ.m của Lục Thác siết c.h.ặ.t thêm một chút, để Hứa Tri Ý thấy vẻ mặt của , bước tới gần Cẩm Sắt thêm một bước.
Cẩm Sắt cảm thấy sắp ngất .
Lục Thác lạnh một tiếng :
“Cô nên thấy may mắn vì bao giờ tự tay đ.á.n.h phụ nữ, cũng , Diệp Vân Thâm đúng là mù mắt, hèn chi trúng cô, ngược cảm ơn đấy.”
“ nữa, cút , đừng xuất hiện mặt nữa, nếu sẽ ném cô xuống sông Hoàng Phố cho cá ăn.”
Cẩm Sắt thật sự ngã xuống đất, cô tin rằng, Lục Thác thật sự dám ném cô xuống sông Hoàng Phố.