“Vương phó quan xác nhận cô an cũng về.”
Sáng hôm , Hứa Tri Ý cuối cùng cũng thức dậy giờ bình thường, ăn xong bữa sáng thì thấy bên ngoài bán báo sáng.
Ở thời đại , trải nghiệm mua sắm cũng xong , lúc rảnh rỗi việc gì , cô báo.
Cô liền bảo mua một tờ về.
Sau khi Hứa Tri Ý nhận lấy tờ báo, liền thấy quen tối qua xuất hiện báo.
“Lục thiếu soái đêm khuya đưa Đặng thị thiên kim về nhà, nghi ngờ ngày vui sắp cận kề."
Cô nhíu mày, chính sự, chính là cái chính sự ?
Đứng dậy lên lầu, bảo thu dọn hành lý cho .
Cô vẫn còn một căn nhà mà, dù trong bụng cũng chủng , cần thì cũng chỉ thêm mệt........
Cẩm Sắt ở nhà rảnh rỗi, lấy tờ báo hôm nay xem, thấy tin tức đó liền sướng rơn, Hứa Tri Ý rốt cuộc cũng bỏ rơi ?
Để xem cô còn dám kiêu ngạo mặt nữa ?
Nói trắng , bây giờ chẳng qua cũng chỉ là một nuôi mà thôi.
Hứa Liên Thành thấy Cẩm Sắt sofa xem báo rạng rỡ, liền tới:
“Xem cái gì mà vui thế?"
Phải là giường phụ nữ là tổ ấm dịu dàng, những ngày qua sống vô cùng thoải mái.
Cẩm Sắt quả nhiên là một vô cùng tinh tế và chu đáo.
“Không gì , em đang xem báo, bỗng nhiên nhớ đến thôi, đúng , em trường học đây."
Nói đoạn liền gấp tờ báo , vạn nhất đến lúc đó Hứa Liên Thành đòi công bằng cho em gái thì ?
Cô thể để phá hỏng chuyện của khác .
Thấy Hứa Liên Thành vẫn còn do dự, Cẩm Sắt quấn lấy cánh tay đối phương.
Cọ cọ:
“Em là của , còn yên tâm chứ?"
Hứa Liên Thành cảm nhận sự mềm mại cánh tay, thần sắc dịu một chút:
“Được , em chuyện với Diệp Vân Thâm đấy."
Cẩm Sắt hôn một cái lên mặt :
“Liên Thành gì thì em đương nhiên nấy ."
Hứa Liên Thành hài lòng mỉm .
Hứa Tri Ý sofa, chỉ huy thu dọn đồ đạc.
Người tại Hứa tiểu thư đột nhiên , theo bà thấy, Lục đại thiếu gia đối xử với tiểu thư .
Không chỉ quần áo trang sức các thứ đều đủ, mà còn sủng ái Hứa tiểu thư hết mực.
Bà nghề giúp việc lâu, chuyện b.a.o n.u.ô.i bên ngoài bà thấy nhiều , bao nhiêu kẻ tài lực như Đại thiếu gia mà chẳng nạp năm thê bảy , giống như sưu tập thẻ bài , đổi từng để tìm cảm giác mới lạ.
Nhìn cô gái nhỏ mắt, bà vẫn chút đành lòng, đàn ông thể chiều chuộng cái tính khí lớn như của cô , chẳng cần cô nữa.
Cuối cùng chịu thiệt thòi vẫn là chính , nghĩ đến đây, động tác tay bà cũng chậm :
“Hứa tiểu thư , hiểu lầm gì , đột nhiên thu dọn đồ đạc thế ?"
“Bà cần quản, cứ dọn đồ của bà là , quần áo bên cũng đóng gói hết cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-301.html.]
Người thấy còn cách nào, liền cửa bảo liên lạc với Đại thiếu gia.
Cũng may đồ đạc mua gần đây tuy nhiều, nhưng đều tập trung một chỗ, thu dọn cũng dễ dàng.
Chẳng bao lâu , mấy thùng đồ lớn dọn xong, Hứa Tri Ý bảo khiêng xuống.
Cô lên xe của tài xế, tài xế cũng thể lệnh, bởi vì tiểu thư mắt , nếu lời cô, cô sẽ nhảy xuống con sông nhỏ bên cạnh.
Cái ông dám đắc tội với vị cô nãi nãi , vả xe , , vẫn hơn là xe khác.
Khi xe khởi hành, Hứa Tri Ý liền phất tay áo, mang tất cả những áng mây.
Khi Lục Thác gọi dậy là 9 giờ sáng, mơ màng Hứa tiểu thư nhất quyết đòi dọn .
Hắn “vụt" một cái mở bừng mắt, nhảy xuống giường:
“Đi ."
Cậu em đưa tin:
“Không ạ, Hứa tiểu thư sáng sớm đòi thu dọn đồ đạc, lúc chắc ."
Phản ứng đầu tiên của Lục Thác là, hôm qua về ăn cơm, về ngủ, cái vị tổ tông nhỏ giận dỗi .
Hừ, còn nhớ cơ đấy.
đúng là mẩy, đều là do chiều chuộng cô quá mà, vẫn ngay lập tức dậy, quần áo ngoài.
Nói cho cùng, ngoài chiều chuộng cô , cũng còn ai khác chiều chuộng cô nữa.
Lục Thác bước nhà, liền vô cùng hoảng hốt tới:
“Đại thiếu gia, Hứa tiểu thư ."
Lục Thác xắn tay áo lên, khí chất bất kham lập tức lộ rõ.
Làm cho chút sợ hãi, Lục đại thiếu gia kể từ khi ở bên Hứa tiểu thư thu liễm hơn nhiều, nhưng khi mặt thì thực sự khiến dám thẳng.
Giọng của Lục đại thiếu gia truyền đến:
“Đi bao lâu , khi cái gì."
Nghe giọng của Lục đại thiếu gia, tổng cảm giác Đại thiếu gia chẳng hề tức giận chút nào, thế mà tức giận, đủ thấy là cưng chiều đến mức nào .
Bà cúi đầu trả lời:
“Mới lâu ạ, lát nữa tài xế là sẽ thôi, Hứa tiểu thư sáng sớm ăn xong bữa sáng, xem một tờ báo, bắt đầu bảo thu dọn đồ đạc."
Lục Thác xong liền lên phòng ngủ lầu, những đồ đạc thuộc về cô trong phòng còn nữa, bỗng chốc trở nên chút trống trải.
Mở tủ quần áo , bên trong chỉ còn quần áo của chính treo ở một bên, quần áo của cô thì còn một bộ nào cả.
Lục Thác cau mày, chẳng lẽ quá ?
Ánh mắt lướt qua chiếc bàn bên cạnh, một tờ báo đang mở sẵn ở đó.
Hắn tiến lên xem tiêu đề, xem tấm ảnh đính kèm.
Lập tức xuống lầu, khi lên xe với phó quan:
“Đến căn nhà nhỏ đường Tịch Dương, phía Tây thành phố."
Đã dám ngang nhiên dùng tài xế của , Hứa Tri Ý chắc chắn là lén lút bỏ trốn, phỏng chừng cũng chỉ là về căn nhà cũ thôi.
Suốt dọc đường cứ hối phó quan nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên nữa.
Vương phó quan chỉ cảm thấy bánh xe sắp bốc hỏa đến nơi .
Sau khi đến căn nhà nhỏ của Hứa Tri Ý, cửa liền thấy Hứa Tri Ý đang nhíu mày căn phòng chút bụi bặm.