Hắn xoay , tiếp tục lái xe.
Nghe Hứa Tri Ý ở bên cạnh lầm bầm lầu bầu:
“Anh thật là bá đạo."
Lục Thác tiếp tục lái xe một cách trật tự, chẳng bao lâu về đến nhà.
Vừa dừng xe, liền giúp Hứa Tri Ý mở cửa xe:
“Muốn bế em xuống, là em tự xuống?"
Hứa Tri Ý lách qua khe hở giữa và cửa xe, bước nhanh chạy trong biệt thự.
Chưa chạy hai bước, thấy Lục Thác ở phía :
“Em tắm , lát nữa qua phòng , đừng nghĩ đến chuyện đóng cửa, em đêm nay em trốn thoát ."......
Hứa Tri Ý chỉ cảm thấy mặt mũi đời đều mất sạch , bên ngoài còn cơ mà, thế mà loại lời .
Vào phòng tắm, khi làn nước róc rách dội lên đầu, cô đưa tay kỳ cọ sạch sẽ từng bộ phận cơ thể .
Những việc ngày thường cảm thấy bình thường, lúc thấy giống như một con lợn đang tắm rửa trắng bong để đưa cho ăn thịt .
Đôi tay đang xoa nắn bỗng chốc cử động nữa, là cứ để tắm cho cho .
Nghĩ đến cảnh tắm cho , cô vẫn lắc đầu, thôi tự .
Khi quấn khăn tắm định bước khỏi phòng tắm, nghĩ đến việc lúc nãy bảo chủ động qua phòng .
Bảo thì ?
Mình lời như từ bao giờ thế?
Còn lâu mới nhé, thì tự mà qua phòng cô, để xem đợi bao lâu.
Ai ngờ mở cửa phòng tắm , cô thấy Lục Thác.
Cô vô thức hét lên một tiếng:
“A"......
Lục Thác cầm một ly rượu vang đỏ đưa cho Hứa Tri Ý:
“Đến đây, chuẩn cho em đấy."
Hứa Tri Ý đẩy ly rượu về phía , thôi khỏi , lên kích thích thế ?
Cô đồng ý mà, còn bày đặt chiêu trò bỏ thu-ốc nữa?
Lục Thác nhướng mày:
“Không uống ?"
Hắn con gái đầu tiên đều sẽ đau, nên mới chuẩn chút rượu vang đỏ để thể dịu thần kinh một chút.
“Không uống thì bây giờ bắt đầu luôn nhé?"
Lục Thác vươn hai cánh tay bế cô đặt lên đùi , đèn trong phòng đều bật sáng, ánh sáng đầy đủ.
Hắn thể rõ cả từng sợi lông tơ mặt cô, Hứa Tri Ý là vì thẹn thùng vì sợ hãi mà lông mi khẽ run rẩy.
Lục Thác hôn lên lông mi của cô :
“Đừng sợ, Tri Tri, giao cho ."
Hứa Tri Ý nắm c.h.ặ.t áo sơ mi của , thấy cảm xúc nồng đậm che giấu trong đôi mắt , hình cô run lên.
Nụ hôn của Lục Thác chậm rãi dời từ mắt xuống sống mũi, cuối cùng dừng đôi môi.
Trong lúc quấn quýt, vị rượu nồng nàn tràn miệng Hứa Tri Ý, hương rượu nhàn nhạt thực hề đáng ghét.
Đối với chuyện sắp xảy tiếp theo, cô vẫn chút sợ hãi, cô vốn là lá ngọc cành vàng, sợ đau nhất đời.
Thế là cô rúc sâu lòng Lục Thác hơn:
“Em uống rượu, đút cho em."
Lục Thác nhéo nhéo ch.óp mũi cô, cứ thích những chuyện lật lọng như chứ?
Đêm nay nhất định thực hiện chuyện , cho cô gian để hối hận.
Lục Thác cầm ly rượu bên cạnh lên, đưa đến bên môi Hứa Tri Ý, giọng mang theo chút khàn đục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-292.html.]
“Uống ít thôi."
Hứa Tri Ý nhấp từng ngụm nhỏ rượu vang, dùng đôi mắt long lanh Lục Thác một cái.
“Lúc nãy còn chủ động em uống, giờ cho em uống nữa."
Môi Hứa Tri Ý hồng hồng, lúc chuyện cứ mấp máy liên tục, Lục Thác kìm hôn lên.
Hứa Tri Ý đẩy :
“Anh tắm ?"
Hứa Tri Ý tuy thấy một bộ đồ ngủ, nhưng tắm nhanh hơn cô nhiều thế?
Lục Thác nắm lấy tay cô, đặt lên tóc :
“Tắm mà, em tự cảm nhận xem, chẳng lẽ vẫn còn ẩm ?"
Lại ghé sát tai cô :
“Anh mà tắm, chẳng lát nữa sẽ bẩn em ?
Anh nỡ......."
Ánh mắt Hứa Tri Ý lóe lên, tổng cảm giác giây tiếp theo đối phương sẽ nhào tới:
“Anh vẫn trả lời em, hôm nay đ.á.n.h với ai?"
Lục Thác nặn nặn thùy tai cô, nóng phả cũng vương đó:
“Quan tâm thế ?
Một kẻ quan trọng, kẻ ở bến Thượng Hải trêu chọc em, phế một cánh tay của ."
Ngón tay Hứa Tri Ý vô thức cấu thắt lưng :
“ tuổi tác hình như ngang hàng cha chú mà, thật sự chứ?"
Ánh mắt Lục Thác tối , sờ sờ tóc cô, vẫn khô:
“Không , dám đụng đến của thì chán sống , vả ai với em là sờ eo đàn ông ?"
Hắn đặt cô lên sofa, lấy một chiếc khăn khô tới:
“Còn chú ý, chính em tóc tai còn ướt sũng chạy ngoài , đến lúc đó em còn dễ bệnh hơn đấy."
Hứa Tri Ý hài lòng lắc đầu:
“Chẳng vì , em khỏi phòng tắm sấy tóc ."
Lục Thác ôm cô lòng:
“Lỗi của , lau khô cho em nhé, ?
Đại tiểu thư."
Hứa Tri Ý cảm nhận những ngón tay thon dài của bọc trong khăn tắm, len lỏi giữa những lọn tóc.
Thỉnh thoảng còn xoa bóp trán cho cô vài cái.
Hứa Tri Ý thoải mái gật đầu, thợ tóc tệ, nhất định yêu cầu tiếp.
Lục Thác cô nhóc lương tâm sắp ngủ .
Đây là đầu tiên Lục Thác hầu hạ khác như , biểu cảm của cô là thoải mái, nhưng thể thoải mái đến mức ngủ quên luôn .
Thế là động tác tay cũng dừng , vắt khăn sang một bên.
Hứa Tri Ý mơ màng mở mắt:
“Sao dừng ?"
Lục Thác nâng cằm cô lên:
“Thật sự coi là em ở tiệm cắt tóc ?"
Hứa Tri Ý suýt chút nữa thì gật đầu, thấy sắc mặt liền nắm lấy tay :
“Chẳng do quá thoải mái , em tận hưởng một lát thôi mà."
“Anh còn thứ thể khiến em thoải mái hơn, em thử ?"
Hứa Tri Ý nhẫn nhịn đến cực điểm , những cái khác, chỉ đôi chân của cô cấn đến đau ch-ết .