Diệp Vân Thâm vội vàng xuống đất, thấy mặt Cẩm Sắt sưng lên, xót xa :
“Để đưa em bệnh viện."
Nói đoạn định bế cô lên.
Cẩm Sắt đẩy gã .
Hứa Tri Ý trực tiếp dùng hai ngón tay xách cô dậy:
“Anh với cô , ly hôn với , hai đừng lảng vảng mặt chướng mắt nữa."
Diệp Vân Thâm vội vàng giành Cẩm Sắt từ tay cô, Cẩm Sắt đẩy gã .
Cô run rẩy đó, bướng bỉnh Hứa Tri Ý:
“Dù tin , tớ bao giờ nghĩ đến chuyện tranh đàn ông với .
Trước đây tớ ở bên Vân Thâm ca ca, mặt tớ một nữa cam đoan, tớ cũng sẽ ở bên ."
Hứa Tri Ý dáng vẻ nước mắt lã chã, gò má sưng đau của cô :
“Đừng diễn nữa, đó là vì cô nhắm trúng đàn ông hơn chứ gì?
Để đoán xem, là trai , là mấy gã đàn ông khác đang bám đuôi cô?"
“Suốt ngày cứ 'ca ca ca', cô tưởng cô là gà mái đang đẻ trứng ?"
Một giọt nước mắt của Cẩm Sắt rơi xuống, nhưng cô vẫn kiên trì, lớn tiếng :
“Tớ luôn coi là bạn , thể nghĩ tớ như ?
Lại còn những lời thô tục như thế, hôm nay tớ lòng đến khuyên ."
“Nếu khác từng ly hôn, liệu họ còn tung hô như ngày hôm nay ?
Cậu thà hòa với Vân Thâm ca còn hơn."
Quả nhiên, đám đàn ông vây quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
“Nhìn vóc dáng Hồng Mẫu Đơn cứ ngỡ là thiếu nữ, ngờ kết hôn ."
“Ông thì cái gì, thiếu phụ mới là nhất."
“Vóc dáng đó, kể cả ly hôn thì ."
“Gã chồng cũ cũng nỡ để cô , cái hình nhỏ con chắc chắn là thỏa mãn ."...
Hứa Tri Ý tiếng xì xào xung quanh như tiếng ruồi nhặng vo ve, kiên nhẫn cạn sạch.
Người xung quanh ngày càng đông, cô định tung một cước đá qua thì Lục Thác từ phía ôm lấy eo.
Hứa Tri Ý thể tin nổi :
“Anh định cản ?"
Tay Lục Thác buông, mắt vẫn chằm chằm Cẩm Sắt.
Sự chênh lệch chiều cao khiến Cẩm Sắt cảm giác khí thế của áp bức.
Người đàn ông thế mới thực sự là đàn ông chứ, trong thời loạn lạc đàn ông bảo vệ mới cảm giác an .
Cô hối hận vì hôm nay đến đây mà phục sức kỹ càng.
Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên:
“Vị tiểu thư ý kiến gì với cách chọn của Bách Lạc Môn chúng ?
Cô cũng xứng của ?"
Anh ngoắc ngón tay sang bên cạnh, mấy đàn ông mặc đồ bảo vệ lập tức vây quanh.
Anh lạnh lùng thốt hai chữ:
“Ném ngoài."
Ba chữ của nện nặng nề tim Cẩm Sắt.
Mặt cô tái nhợt trong nháy mắt.
Sao thể đối xử với cô như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-275.html.]
Miệng cô vẫn lẩm bẩm:
“Không , chỉ cô cuộc sống hơn thôi, hiểu lầm ."
Ánh mắt Diệp Vân Thâm tràn đầy vẻ xót xa Cẩm Sắt, lập tức định xông lên.
Cơ thể Hứa Tri Ý thả lỏng một chút.
May mà Lục Thác về phía khác.
Có những chuyện dù là của , cô vẫn hy vọng đối phương về phía , huống chi đây của cô.
Mấy gã to con phía xách Cẩm Sắt lên như xách gà con, khiêng khỏi Bách Lạc Môn, ném ngoài.
Diệp Vân Thâm vùng vẫy cũng vô dụng, gã một gã to con đè c.h.ặ.t.
Trong lúc giằng co, quần gã suýt chút nữa lột xuống.
Những xung quanh một ai dám lên giúp.
Ai mà dám chứ?
Hứa Tri Ý Cẩm Sắt dọa đến mặt cắt còn giọt m-áu, trong lòng thấy hả hê vô cùng.
Cuối cùng bên ngoài vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết, nhưng lập tức tiếng uống rượu náo nhiệt trong phòng che lấp mất.
Hứa Tri Ý cúi đầu eo , chỗ đầy đặn của đang ép c.h.ặ.t ng-ực Lục Thác, phần da thịt trắng ngần để lộ dường như nhiều hơn một chút.
Cô ngước mắt lên chớp chớp với Lục Thác.
Lục Thác cúi đầu chỗ trắng lóa , lập tức buông eo cô , một câu:
“Xin , chỉ nghĩ là cô đá cô sẽ lộ hàng."
Dừng một chút, bồi thêm một câu:
“Thực hát ở Bách Lạc Môn chỉ cần hát là , cô thể chọn mấy bộ cổ cao một chút."
La Văn Hạo chen , thuận tiện Lục Thác với ánh mắt kỳ quái.
Chuyện hùng cứu mỹ nhân đáng lẽ để gã mới đúng, thật chẳng điều gì cả.
Gã với Hứa Tri Ý đang vẻ như kịp phản ứng:
“ đúng đúng, Lục Thác là ông chủ ở đây, là bạn .
Cô mặc gì thì mặc, cần theo khác ."
Nói đoạn gã liếc Bạch di một cái.
Bạch di chứng kiến bộ sự việc cũng hiểu rõ, thấy ông chủ ở đây nên bà sớm sang một bên nền .
Nghe thấy câu thì cảm thấy oan ức, run rẩy .
Cấp bậc như Hứa Tri Ý thể tự chọn quần áo, thật sự bà ép buộc.
Bà thể nhận , cả ông chủ và bạn của ông chủ đều ý với Hứa Tri Ý, bà dám trả lời câu hỏi .
Hứa Tri Ý cũng khác chịu tội :
“Những thứ là tự chọn, liên quan đến khác."
La Văn Hạo Hồng Mẫu Đơn suy nghĩ cho khác như thì càng hài lòng hơn, tiến gần thêm một bước :
“Nếu phiền, thể mời cô lên bao sảnh trò chuyện một chút ?"
Hứa Tri Ý Lục Thác đang bên cạnh.
Đây là đầu tiên cô gặp đối tượng công lược, đương nhiên là gật đầu:
“ chỉ một tiếng thôi, lát nữa còn lên đài hát."
Bạch di cần ông chủ ám thị, tự nhảy luôn:
“Mẫu Đơn , em cứ thoải mái trò chuyện , báo cáo tiến độ cũng là một hình thức công việc mà.
Lát nữa chị tìm lên cho."
Hứa Tri Ý đương nhiên đồng ý, theo hai lên tầng hai.
Sắp đến cửa, La Văn Hạo điên cuồng nháy mắt với Lục Thác, hiệu mau để gã và cô riêng tư.