Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:55:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về giường , mau về .”

 

Hứa Tri Ý biểu cảm mất kiên nhẫn của , khựng bước , một lời trở về giường.

 

Khi Lục Thời Yến cuối cùng cũng tắm rửa sạch sẽ, bước khỏi phòng tắm, thấy Hứa Tri Ý giường, trong chăn nổi lên một cục tròn tròn.

 

Lục Thời Yến chạm thử một cái, thấy lau sạch, còn giọt nước nào nữa mới leo lên giường.

 

“Tri Ý?

 

Ngủ ?”

 

lưng về phía , rõ biểu cảm khuôn mặt.

 

Anh từ phía vòng tay ôm lấy eo cô, đưa tay chạm mặt cô, chạm một sự lạnh lẽo, cô đang .

 

Lục Thời Yến vội vàng bật đèn lên, tự xoay sang phía cô:

 

“Sao , Tri Ý?

 

nửa đêm về em sợ ?

 

Anh chỉ là sớm gặp em thôi.”

 

ngay từ khoảnh khắc thành nhiệm vụ, đường vòng để cắt đuôi những phía , vòng vèo đường mất mấy ngày mới về đến nhà, ngờ đúng lúc nửa đêm, đúng lúc trời mưa.

 

Ngay cả Tiểu Trần ở phòng bảo vệ cũng chằm chằm mấy cái mới cho .

 

Hứa Tri Ý thoáng qua những tia m-áu trong mắt , vẫn rúc lòng , giọng chút nghẹn ngào:

 

“Có thấy xa lạ với em , tại cho em ?”

 

Rõ ràng lúc ch-ết sống gì cũng cho cô , bây giờ ngay lập tức che chắn bản , rốt cuộc là thời gian dài quá, gặp mặt thấy xa lạ .

 

Biểu cảm của Lục Thời Yến dãn một chút, nghĩ đến hành động của , liền nắm lấy tay cô…

 

“Được chứ?

 

Lúc đó chỉ là phản ứng theo bản năng thôi, nghĩ nhiều như , là của em, em thế nào thì , chạm thế nào thì chạm, đừng nữa, nhé?”

 

Nói xong, liền chặn miệng cô , khiến cô thể tiếp tục lóc nữa.

 

Đồng thời tay cô cũng kéo theo đến phát nóng.

 

Lục Thời Yến ghé sát tai cô :

 

“Có ?

 

Tri Ý, gần đây sức khỏe em vẫn chứ?”

 

Có lẽ đây là cách chào hỏi nhanh nhất, thể khiến hai xa cách mấy tháng trời trở nên mật trở .

 

Thấy cô mím môi lời nào, Lục Thời Yến là cô đồng ý.

 

Chầm chậm…

 

đang định gì đó thì Hứa Tri Ý bằng giọng mang theo tiếng :

 

“Trên đang thương ?”

 

Lục Thời Yến :

 

“Yên tâm, cho dù thêm hai nhát d.a.o nữa, cũng thể phục vụ em thật , tin .”

 

Nói xong, liền nữa, tập trung chuyện thích.

 

rốt cuộc cũng giày vò bao lâu, giày vò xong một hiệp, định hiệp thứ hai thì mấy đứa nhỏ trong bụng phát sự kháng nghị.

 

Không là nắm đ.ấ.m nhỏ cái chân nhỏ, in từng dấu vết lên bụng Hứa Tri Ý, Lục Thời Yến hỏi bằng giọng khàn đặc khi xong chuyện:

 

“Đau ?”

 

“Không đau, chỉ là các con cử động nhanh quá nên chút thoải mái thôi.”

 

Lục Thời Yến áp sát bụng cô, thấy bên trong phát tiếng “ục ục”, cảm thán sự kỳ diệu của sinh mệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-253.html.]

 

Hứa Tri Ý , vận động một hồi, giờ cơn buồn ngủ cũng ập đến, đợi Lục Thời Yến tương tác với con xong, phát hiện cô nhắm mắt ngủ .

 

Lông mi dày và thanh mảnh, ánh đèn đổ xuống một vùng bóng râm, cô dường như tròn trịa hơn một chút so với khi , làn da mặt cũng trắng mịn hơn.

 

Anh cũng mệt , liền ôm Hứa Tri Ý chìm sâu giấc ngủ.

 

Khi Hứa Tri Ý tỉnh dậy ngày hôm , mở mắt thấy khuôn mặt tuấn tú mắt, cô còn tưởng nhầm.

 

gì, cứ chằm chằm mặt , đúng là trai bằng mấy tháng , mặt trông thô ráp, mái tóc đen dài ngủ dậy chút rối loạn.

 

Bị ánh mắt của phụ nữ chằm chằm, quá một phút Lục Thời Yến cũng tỉnh dậy.

 

Giọng của đàn ông vẫn còn mang theo sự khàn khàn khi ngủ dậy hẳn:

 

“Ngủ dậy ?”

 

Hứa Tri Ý mím môi, dùng tay chạm vết thương , một vết thương vốn khép miệng, nay vì hành động quá lớn ngày hôm qua mà rách nữa:

 

“Đau ?”

 

Lục Thời Yến cô chạm , chỉ thấy tê rần, còn cảm thấy đau nữa.

 

“Không đau.”

 

Lục Thời Yến hôn tai cô một cái:

 

“Lần thể nghỉ phép ba tháng, thể ở bên em cho đến khi các con chào đời.”

 

“Vâng, hiện tại bảy tháng , ước chừng đợi một tháng nữa là các con thể ngoài .”

 

“Ừm, ở đây.”

 

“Anh về sớm hơn dự định, vốn dĩ em còn tưởng thực sự đợi đến lúc em sinh mới về cơ.”

 

Lục Thời Yến chỉ siết c.h.ặ.t cánh tay đang ôm cô, với cô rằng để về sớm cũng mạo hiểm ít rủi ro.

 

Những phong ba bão táp một gánh vác là , cô chỉ thích hợp để yêu chiều thôi.

 

“Dậy thôi, hôm qua về chắc vẫn gặp bố nhỉ?”

 

Nếu dậy nữa, sợ “ em” của bắt đầu gác mất.

 

“Chưa, lúc đó chỉ sớm gặp em nên leo tường .”

 

Mẹ Lục:

 

“…”

 

Nuôi phí công .

 

Động tác của Lục Thời Yến nhanh, lấy từ trong tủ một bộ quần áo sạch , bắt đầu giúp Hứa Tri Ý mặc quần áo.

 

Lúc tất, phát hiện bàn chân cô to lên một vòng, nhịn mà nắn nắn:

 

“Cái phù ?”

 

Hứa Tri Ý dùng tay vịn vai :

 

, sáu tháng là bắt đầu phù , chân to lên một size luôn, may mà ngoài, chỉ ở nhà dép lê thôi.”

 

Quần áo mùa hè mặc dày, cả ngoại trừ phần tròn trịa hơn, tổng thể tứ chi vẫn khá thanh mảnh, bụng nhô cao .

 

Lục Thời Yến xoa chân cho cô một lúc mới xỏ dép lê :

 

“Lần khám bác sĩ là khi nào?”

 

Hứa Tri Ý nghĩ một lúc:

 

“Sáu tháng thì khám, thứ đều bình thường, đến lúc đó cũng thể đến bệnh viện ở vài ngày, điều lẽ lúc sinh sẽ mất thời gian lâu hơn một chút.”

 

“Đồ đạc của con mua hết , hôm nay đưa em ngoài dạo mua ít đồ ?”

 

Nghĩ , vẫn thấy thôi , bụng lớn thế dạo quanh đại viện quân đội là , cửa hàng cung ứng, trung tâm thương mại gì đó, lỡ nào xô đẩy một cái, chịu nổi mất.

 

 

Loading...