Xuyên Nhanh: Sau Khi Ràng Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Tận Trời - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:54:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ngờ buổi tối tiếp tục quấy rầy cô, nhất định bắt cô đồng ý thư tình mới chịu thôi.”

 

Lục Thời Yến giường, sườn mặt của cô lúc ngủ say vì mệt mỏi.

 

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, khẽ xoa nheo, đó hề một vết chai mỏng nào.

 

Bàn tay như thế , chỉ cần bóp mạnh một chút cũng sợ đối phương đau.

 

Không ngờ cô sẵn sàng vì một học điêu khắc, trong thời gian đó chịu bao nhiêu vết thương, cũng cảm giác trong lòng lúc là gì.

 

Chỉ cảm thấy khi xong, trong lòng chua xót đầy ắp, chỉ giờ giờ khắc khắc đều cô.

 

Chỉ sự bao dung của cô, mới thể chứng minh sự tồn tại của chính .

 

Bóng tối bao trùm căn phòng, cũng bao trùm lấy trái tim .

 

thực sự động lòng ?

 

Trịnh Điềm Điềm khi trở về, càng nghĩ càng thấy uất ức.

 

Hóa những thứ của Hứa Tri Ý, Phùng Đức Khoái đều hề vứt .

 

mắng:

 

“Còn là phụ nữ của , thấy buồn nôn ?"

 

Sau đó, cô bắt đầu lục soát kiểu t.h.ả.m đỏ trong nhà, lật tới lật lui.

 

Hành động Phùng thấy, bà cảm thấy cạn lời, lớn tiếng quát hỏi:

 

“Cô đang cái gì đấy?

 

Rảnh rỗi quá việc gì thì giặt quần áo ."

 

Trịnh Điềm Điềm cúi đầu, trong lòng nghẹn khuất, cuối cùng nhịn nữa, mặc kệ sự ngăn cản của Phùng Đức Khoái mà đem tất cả chuyện toạc .

 

Ai ngờ Phùng hỏi:

 

“Cô cái gì?"

 

Trịnh Điềm Điềm còn tưởng Phùng sẽ mắng Phùng Đức Khoái một trận, ai ngờ bà mắng cả hai :

 

“Ai cho phép các vì chút chuyện nhỏ mà đến nhà họ hả?"

 

Trịnh Điềm Điềm mắng xối xả một trận, cô nghi ngờ nhà nợ tiền nhà họ sợ đến thế.........

 

Sáng sớm hôm , Hứa Tri Ý cuối cùng cũng tỉnh dậy trong bài tập vận động buổi sáng.

 

Hai ngày nay, nếu lén uống chút nước linh tuyền, cô cảm thấy thể trở thành phụ nữ đầu tiên ch-ết giường mất.

 

Cô xoa xoa cái eo của , liền đàn ông bên cạnh thức giấc.

 

Cô lùi phía một chút, chột thoáng qua chỗ :

 

“Hôm nay ngoài tập thể d.ụ.c?"

 

Đàn ông buổi sáng là thể trêu chọc, cô hiểu đạo lý .

 

Lục Thời Yến đáp:

 

“Có em ở đây, còn cần ngoài tập thể d.ụ.c gì?"

 

Hứa Tri Ý nhích sang bên cạnh một chút.

 

Không chứ trai, để cho em con đường sống ?

 

Lục Thời Yến trực tiếp kéo cô lòng :

 

“Đừng động, còn động nữa là đảm bảo sẽ yên ."

 

Đồng thời, vươn bàn tay lớn , giúp cô xoa bóp eo:

 

“Chỗ đau ?"

 

Hứa Tri Ý gật đầu:

 

, sang bên trái một chút, xuýt...

 

đúng là chỗ đó."

 

Đừng nha, bàn tay lớn xoa bóp lên đúng là đỡ mệt hơn nhiều.

 

chú ý tới giọng của ngày càng mềm mại, nũng nịu.

 

Mẹ Lục đang ở cửa cũng ngây .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-242.html.]

Chiều hôm qua cũng quậy cả buổi chiều, bà còn tưởng sáng nay họ sẽ quậy nữa chứ.

 

Không ngờ bắt đầu .

 

Bà nhẹ nhàng lẻn chỗ khác.

 

Ánh mắt Lục Thời Yến đổi liên tục, cuối cùng dùng bàn tay còn che miệng cô :

 

“Đừng kêu, bây giờ... mấy ngày nay em mệt ."

 

Hứa Tri Ý biểu thị sự tán đồng với câu , trong miệng phát tiếng “ư ư".

 

Mấy ngày nay cô quả thực mệt, cái đàn ông đáng ch-ết bây giờ mới .

 

Lục Thời Yến xoa bóp một lúc, hầu hạ cô ngủ dậy rửa mặt, ăn cơm, bế cô đến bàn học.

 

Hứa Tri Ý thấy cái bàn học là lập tức nhớ tới chuyện hôm qua, định nhảy chỗ khác nhưng kết quả Lục Thời Yến kéo trở .

 

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, xoa xoa vành môi cô:

 

“Đang nghĩ gì thế?"

 

Hứa Tri Ý nhắm nghiền mắt, lắc đầu:

 

“Không gì, em nghĩ gì hết."

 

Hơi thở nóng hổi của Lục Thời Yến phả cổ cô, nhét tay cô một thứ:

 

“Mở mắt , nếu sẽ đem những chuyện em đang nghĩ một lượt đấy."

 

Hứa Tri Ý mở mắt , phát hiện đang cầm một cây b-út, hú vía.

 

Còn tưởng định nữa chứ.

 

Lại thấy bàn đặt một tờ giấy thư.

 

Mắt Hứa Tri Ý mở to thêm vài phần, tay cầm b-út siết c.h.ặ.t hơn, im lặng gì.

 

Quả nhiên, Lục Thời Yến ấn cô bàn học:

 

“Viết , mỗi ngày một lá, một lá 800 chữ, khó chứ?"......

 

Ờ, khó đấy.

 

Ai ngờ Lục Thời Yến cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, một hồi dây dưa, thở nóng bỏng phả lên làn da cô, trầm giọng :

 

“Viết , thiếu bao nhiêu chữ, sẽ... em bấy nhiêu cái."

 

Hứa Tri Ý giọng đe dọa cho run rẩy cả .

 

Thư tình thế nào nhỉ?

 

Cô lục trí nhớ của nguyên chủ, cũng nhớ nổi đây cho Phùng Đức Khoái như thế nào.

 

Cái tên Phùng Đức Khoái ch-ết tiệt, đàn ông gì mà miệng lưỡi như đàn bà, khiến cô gánh chịu cái tai họa vô vọng .

 

Cuối cùng, cô vò đầu bứt tai cầm b-út lên.......

 

Hai tiếng ......

 

Lục Thời Yến tập thể d.ụ.c ở ngoài xong, lên xem Hứa Tri Ý đến , thì phát hiện cô gục xuống bàn học ngủ .

 

Đôi môi hồng nhuận còn hé mở.

 

Anh cau mày, sờ lên trán cô, bế cô lên đặt lên giường.

 

Sau đó đến bàn học, cầm lấy lá thư bàn.

 

“Gửi Thời Yến yêu của em:

 

“Dáng cao lớn hiên ngang, cơ bắp săn chắc, khiến vô cùng cảm giác an .

 

Từng giây từng phút ở bên đều khiến cảm thấy vô cùng 'hạnh' phúc.......... (ở giữa là n chữ).”

 

Không nhớ rõ em bắt đầu yêu từ lúc nào, chỉ cảm thấy thời gian tối tăm mặt mũi của em, đều thời gian để yêu cho .

 

Hy vọng thể dành chút thời gian rảnh rỗi, để em yêu nhiều hơn một chút."

 

Lục Thời Yến đếm từng chữ một, vặn đúng 800 chữ, thật sự thừa một chữ, thiếu một chữ.

 

Nhìn cái thứ giống thư tình giống thư tình , bên trong phần lớn đều là trần thuật cô hài lòng về phương diện của như thế nào.

 

Ban đầu định đốt , nhưng rụt tay , cẩn thận cất tờ giấy .

 

Bị khác thấy, hai bọn họ sẽ còn mặt mũi nào nữa.

 

 

Loading...