Lục Thời Yến mặt đổi sắc, tiếp tục cầm thìa đưa miệng cô:
“Anh đút cho vợ , liên quan gì đến khác?”
Hứa Tri Ý nuốt miếng thức ăn trong miệng, :
“Tốt nhất là lát nữa gặp bố cũng như , là cái gì cũng dám .”
Lục Thời Yến đút cho Hứa Tri Ý xong mới bắt đầu tự ăn, đúng là đói thật, một ngày vận động nhiều như .
Ngay cả cơm trong bát cũng ăn sạch sành sanh.
Hứa Tri Ý ở bên cạnh chợp mắt một lát, Lục Thời Yến vươn tay bế cô lòng, lên tầng hai.
Khi Hứa Tri Ý tỉnh dậy, cảm thấy xung quanh tối thâm thấp, ngay cả Lục Thời Yến cũng thấy , nhất thời chút hoảng hốt:
“Thời Yến, Thời Yến.”
Cô xỏ giày, bước chân chút khó khăn ngoài, liền thấy Lục Thời Yến mới từ bên ngoài về, đang cởi chiếc áo khoác đen ở phòng khách.
Hứa Tri Ý :
“Anh ?”..........
Kịp thời theo dõi nhé, nếu thường xuyên là xem ...
Ví dụ hôm nay xóa bớt một thứ ha ha ha.
Bị ép buộc đấy.
Lục Thời Yến rũ rũ chiếc áo khoác đen, phủi bụi đó treo lên giá áo.
Nghe thấy câu hỏi của Hứa Tri Ý, tay khựng một chút:
“Không gì, mua cho em ít đồ ngọt.”
Hứa Tri Ý trời bên ngoài, trời tối hẳn, yên tĩnh lạ thường, giấc ngủ cô ngủ lâu.
Lục Thời Yến chiều nay kéo giáo huấn một trận, còn cái gì mà chỉ hưởng thụ mà bỏ , ngày nào cũng ép uổng Hứa Tri Ý thành thế nào , mấy ngày nay buổi sáng đều thấy mặt mũi .
Nói , tư tưởng trung tâm chính là dạy bảo đối với con gái như thế nào.
Buổi tối đ.á.n.h xong, liền mua cho Hứa Tri Ý ít đồ, quần áo các thứ thì vẫn đích đưa cô mua, hoa cài đầu các thứ mua về sợ cô chê.
Cuối cùng mua ít bánh mật tam đao, bánh cắt trắng từ cửa hàng cung ứng, con gái đều thích ăn đồ ngọt.
Hứa Tri Ý thấy bánh mật tam đao, cô hình như lờ mờ nhớ là từng ăn qua, tuy nhiên Lục Thời Yến bắt đầu nghĩ cho , cũng là một sự tiến bộ.
Cô phi nhanh xuống lầu, đón lấy gói giấy dầu từ tay , quanh ai liền nhảy lên hôn một cái.
Tiếng “chụt” một cái vang lên giòn giã.
Mà một thứ gì đó, bây giờ hôn một cái liền bắt đầu bành trướng.
Anh che đậy bằng cách nghiêng tới sofa xuống, nhưng tư thế càng nó lộ rõ hơn.
Anh hiểu, nhưng cảm thấy nếu bây giờ Hứa Tri Ý thấy, đối phương chừng sẽ coi là kẻ biến thái.
Hứa Tri Ý phát hiện hôn xong liền né sang một bên, tối qua còn quấn lấy cô bắt cô hôn cơ mà, chẳng lẽ thẹn thùng ?
Cô lấy một viên mật tam đao từ gói giấy dầu , tới sofa nhét miệng .
Lục Thời Yến vốn thích ăn đồ ngọt, nhưng là vợ đút cho nên đành miễn cưỡng ăn một viên.
Hứa Tri Ý gần kỹ, thấy vành tai quả nhiên đỏ ửng.
Cô hạ thấp giọng bên tai :
“Thời Yến, cần thẹn thùng đến thế , giờ hôn một cái đỏ tai , tối qua lúc những lời đó chẳng thấy như .”
Tối qua hỏi cô thế nào nhỉ...
Nào là đến , nào là lợi hại , nào là còn nữa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-sau-khi-rang-buoc-he-thong-sinh-con-toi-duoc-nam-chinh-cung-chieu-tan-troi/chuong-238.html.]
Lục Thời Yến rõ ràng cũng nhớ , tai càng đỏ hơn, mà cô gái nhỏ vẫn chịu tha cho , trong cơn thẹn thùng liền trực tiếp kéo cô lên đùi .
Rõ ràng, Hứa Tri Ý cũng cùng lúc phát hiện sự bất thường, nổi nữa...
Hơi thở nóng rực của Lục Thời Yến phả cổ cô:
“Vẫn là quá chiều hư em , còn dám trêu nữa ?”
Hứa Tri Ý run rẩy cả , rõ ràng đàn ông lúc còn thích hợp để đùa giỡn nữa, đùa nữa sợ là sẽ xách thẳng cô lên lầu mà giải quyết mất.
Cô dậy, Lục Thời Yến giữ c.h.ặ.t lấy:
Chỉ đành lắc đầu cầu xin:
“Em sai , em sai ...”
Lục Thời Yến thời gian, sợ lát nữa những khác thực sự sẽ Hứa Tri Ý phát cáu, một câu bên tai cô:
“Buổi tối đợi .”
Cuối cùng giữ lấy cô hôn thêm một cái mới buông tay :
“Thật ngọt...”
Trong nhất thời, Hứa Tri Ý đang bánh mật tam đao đang cô.
cô cũng dám quấy rầy tiếp nữa.
Lục Thời Yến bếp hâm nóng cơm canh, hai ăn xong cơm , Hứa Tri Ý nhớ hai ngày nay đều thăm bà nội, như quá bất lịch sự.
Lục Thời Yến bèn đưa cô cùng thăm bà, đang định gõ cửa thì thấy bên trong truyền tiếng sảng khoái.
Nếu nhầm thì đây chính là bà “nhược thể tự lo liệu” của ?
Anh nắm lấy tay Hứa Tri Ý, dấu “suỵt”.
Ngay đó liền thấy tiếng trò chuyện bên trong:
“Yên tâm , chắc chắn thể mang thai, cũng uổng công vất vả chuyến .”
“Nói cũng , vẫn trách Thời Yến, cái thằng lớn đầu mà vẫn để lão tướng xuất quân.”
Mẹ Lục che miệng trộm:
“Ai bảo nhà chúng là lợi hại nhất cơ chứ.”
Ông nội Lục ở một bên hài lòng:
“Không phối hợp thì các thể thành công ?
Đến lúc đó để chắt đích tôn gọi đầu tiên.”
Lục Thời Yến ở bên ngoài sắc mặt càng lúc càng , Hứa Tri Ý kéo tay một cái nhưng cũng kéo .
Một tiếng “rầm” vang lên, cửa đẩy .
Vừa bước , bà nội Lục lập tức bật dậy từ ghế , định giường nhưng thấy quá lộ liễu, bèn đưa tay bóp bóp sống lưng .
Miệng bắt đầu kêu oai oái:
“Ái chà chà đau quá.”
Mẹ Lục, ông nội Lục đầu dám .
Lục Thời Yến lạnh giọng :
“Bà nội, con đều thấy hết .”
Bà nội Lục dứt khoát giả vờ nữa, trực tiếp buông xuôi:
“Chuyện cho cùng vẫn là của cháu, do cháu cứ mãi chịu kết hôn, kết hôn cũng mãi chịu viên phòng, thì bà nghĩ cách ?”
Những lời Lục Thời Yến định nhất thời nghẹn trong cổ họng, thốt .