Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 322: Hoa khôi thôn mang danh khắc chồng (15)

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:00:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Ái Quân hào phóng cho Thẩm Tước nghỉ phép hẳn một tuần.

Thẩm Tước tranh thủ thời gian , cùng Tống Lan Kình đưa Thẩm Đại Võ thi, lấy luôn cả bằng nghiệp tiểu học và trung học cơ sở.

Cầm tấm bằng nghiệp trung học cơ sở tay, Thẩm Đại Võ toe toét khép miệng: “Không ngờ ngày Thẩm Đại Võ đây cũng coi là văn hóa.”

Ngón tay chai sần của ông vuốt ve tấm bằng, sống mũi bỗng cay cay.

Thực hồi nhỏ, ông nổi tiếng là đứa trẻ thông minh nhất làng. Thầy giáo trong làng mấy đến nhà vận động cho ông học, nhưng ông nội Thẩm thiên vị mặt. Lão cho bác cả, chú ba và chú tư học, còn ông thì .

Ba học hành chẳng đến nơi đến chốn, lấy nổi cái bằng tiểu học bỏ ngang vì lười. Chỉ ông là khao khát đến trường, mà ông nội Thẩm chê bai, nhất quyết cho ông học.

Ông hiểu tại cùng là con ruột mà cha đối xử bất công đến thế.

Tất nhiên, giờ rời xa cái làng , ông cũng chẳng còn cơ hội nào để tìm hiểu nguyên do nữa.

Chỉ là bao tủi hờn, ấm ức kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc ùa về, khiến lòng ông quặn thắt.

Thẩm Tước khẽ nắm lấy cổ tay Tống Lan Kình, kéo sân, để gian riêng tư cho cha, để ông yên tĩnh đối diện và xoa dịu vết thương lòng.

Thẩm Đại Võ thầm cảm thán con gái thật tâm lý, kìm nữa, ông ôm mặt nức nở.

Ở ngoài sân, Thẩm Tước Tống Lan Kình, thở dài:

“Thực nghi ngờ cha con ruột của ông bà nội.”

Tống Lan Kình suy nghĩ một chút : “Để làng em điều tra kỹ hơn xem . Những cùng lứa với ông bà nội em vẫn còn sống, chắc sẽ moi thông tin gì đó.”

Thẩm Tước gật đầu: “Vậy phiền nhé.”

“Giữa chúng cần khách sáo.” Tống Lan Kình đáp bằng giọng ấm áp.

lúc Phương Ái Quân mang đồ đến thăm, bắt gặp nụ dịu dàng của Tống Lan Kình dành cho Thẩm Tước.

Nụ , đối với một “Binh vương” nổi tiếng lạnh lùng, tàn khốc như Tống Lan Kình, quả thực là hiếm khó tìm.

Trời đất ơi! Tống Lan Kình - cái gã mặt sắt đen sì, đến ruồi muỗi cũng dám bay qua - thể dịu dàng với con gái nhà thế ư?

Chẳng lẽ ... trâu già gặm cỏ non?

Trong đầu Phương Ái Quân nảy hàng loạt suy đoán. Ông huân chương hạng ba của Tống Lan Kình công lớn của Thẩm Tước.

Lúc đó Thẩm Tước biên chế, nàng dứt khoát đẩy hết công lao bắt trộm cho Tống Lan Kình.

Phương Ái Quân quen bên công an, ông đầu tiên hạ gục hai tên cướp là một cô gái trẻ cùng Tống Lan Kình. Cô gái đó chính là Thẩm Tước.

Chẳng lẽ Tống Lan Kình thấy Thẩm Tước võ nghệ cao cường nên lôi kéo cô nhập ngũ? Không thể nào!

Nghĩ đến đây, Phương Ái Quân hắng giọng đ.á.n.h tiếng bước sân.

“Đồng chí Thẩm, hai ngày nay thế nào ? Đã quen với cuộc sống ở đây ?”

Thẩm Tước đáp: “Dạ lắm ạ, cháu quen . Cảm ơn chú Phương quan tâm.”

“Đừng khách sáo, cứ gọi là chú Phương. Sau việc gì cứ sang nhà chú, thím nhà chú rảnh rỗi lắm, cháu chơi cứ rủ thím cùng cho vui, tiện nữa.”

Vừa , Phương Ái Quân liếc Tống Lan Kình đầy ẩn ý.

Ý là: Đi chơi với thím già còn an hơn với cái gã mặt sắt nhiều.

Khóe miệng Tống Lan Kình giật giật. Không hiểu ông chú định trò gì đây? Chẳng lẽ định đào góc tường nhà ?

Anh nhớ con trai cả của Phương Ái Quân chỉ lớn hơn Thẩm Tước hai tuổi. Chẳng lẽ...

Tống Lan Kình lập tức bật chế độ cảnh giác cao độ.

Phương Ái Quân đưa túi đồ tay cho Thẩm Tước.

“Đây là chút đồ dùng sinh hoạt thím nhà chú chuẩn cho cháu, bà bảo con gái các cháu dùng mấy thứ .”

“Cháu xem còn thiếu gì ? Thiếu gì cứ bảo chú, nhà chú thì chú mang sang, thì chú tìm cách lo cho.”

Càng , Tống Lan Kình càng khẳng định suy đoán của : Lão già định mối cho con trai lão thật !

Tống Lan Kình bắt đầu thấy lo sốt vó. Con trai cả của Phương Ái Quân điều kiện cũng tệ, việc ở nhà máy dệt, lên chức phó xưởng trưởng, tuổi trẻ tài cao, gia cảnh .

Giờ Phương Ái Quân là sếp trực tiếp của Thẩm Tước, “nhất cự ly nhì tốc độ”, cơ hội của ông rõ ràng cao hơn .

Trong lúc cuống quýt, Tống Lan Kình vô thức nắm lấy tay Thẩm Tước: “Tước Tước, cũng mà, rảnh lắm.”

Phương Ái Quân trợn tròn mắt. Cái thằng Tống Lan Kình cái gì thế?

Sao còn động tay động chân nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-322-hoa-khoi-thon-mang-danh-khac-chong-15.html.]

Thẩm Tước liếc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y . Tống Lan Kình giật buông vội .

“À... ừm... cố ý , xin .” Tống Lan Kình chỉ đ.ấ.m cho một phát.

Thẩm Tước bật sự lúng túng của .

Phương Ái Quân: Khoan , hình như hiểu lầm gì đó ...

Ông ho khan vài tiếng để chữa ngượng.

“Thôi chú về đây, việc gì cứ sang tìm chú nhé.” Nói xong, ông thẳng, bước chân mỗi lúc một nhanh, cuối cùng chuyển sang chạy biến.

Thẩm Tước: “...”

Tống Lan Kình: “...”

Bầu khí bỗng trở nên ngượng ngùng một cách kỳ lạ.

thấy mảnh đất phía cuốc, để cuốc nốt.”

Nói Tống Lan Kình co giò chạy vườn .

Thẩm Tước theo bóng lưng , bật thành tiếng. Người đàn ông , càng càng thấy thuận mắt.

Kỳ nghỉ phép kết thúc, Thẩm Tước chính thức đến xưởng quân khí việc.

Vừa nhận việc, yêu cầu đầu tiên của nàng là tìm hiểu về các loại v.ũ k.h.í hiện .

Phương Ái Quân hớn hở dẫn nàng tham quan một vòng, giới thiệu những loại v.ũ k.h.í mà ông tâm đắc nhất.

Thẩm Tước chẳng chẳng rằng, tháo tung chúng ngay tại chỗ, đó xin vài linh kiện thế và lắp ráp .

Cải tiến ngay tại hiện trường!

Những xung quanh trố mắt , mồm há hốc.

Chỉ trong chốc lát, khẩu s.ú.n.g qua tay Thẩm Tước nâng cấp rõ rệt: tầm b.ắ.n xa hơn, độ giật giảm đáng kể.

thế nào ?

Họ mở to mắt chăm chú mà vẫn hiểu nổi nguyên lý.

Mắt Phương Ái Quân sáng rực lên như đèn pha ô tô.

“Tước Tước, cháu giỏi quá! Cháu thế nào ? Làm từ từ cho chú xem với.”

Thẩm Tước lấy giấy b.út , vẽ quy trình cải tiến và đưa cho Phương Ái Quân.

Sau đó, nàng xin thêm một linh kiện.

“Cháu mang về nhà ạ?”

“Được chứ, xong mang trả .” Phương Ái Quân dễ tính đồng ý.

Thẩm Tước : “Cháu định để tặng khác, mang trả ạ. , cháu sẽ vẽ bản thiết kế cải tiến cho các chú.”

“Được! Cháu cần gì cứ lấy!” Phương Ái Quân hào phóng phất tay.

Lưu Chiến bên cạnh mà choáng váng.

Từ bao giờ mà Tổng công trình sư “kiệt sỉ” của họ hào phóng thế ? Cho mang đồ về nhà, còn cho luôn cần trả ?

Xong phim , sếp Phương đổi tính thật !

Thẩm Tước mang đống linh kiện về nhà.

Căn nhà bốn gian của nàng phân chia hợp lý: hai phòng ngủ, một phòng việc kiêm phòng thí nghiệm, phòng còn dành cho Thẩm Đại Võ thư phòng học tập.

Chân của Thẩm Đại Võ dần hồi phục cảm giác, ông thể nhẹ nhàng trong thời gian ngắn mà cần xe lăn, tuy nhiên vẫn nhanh .

Thẩm Tước cũng cho ông vận động quá sức.

Thẩm Đại Võ dành phần lớn thời gian ở nhà sách. Thư phòng chất đầy những cuốn sách mà Thẩm Tước cất công tìm kiếm cho ông.

Nàng chỉ vài năm nữa thôi những cuốn sách sẽ trở thành hàng cấm, nên giục ông tranh thủ cho hết, xong thì đem bán đồng nát.

Thẩm Đại Võ xót ruột lắm, sách quý thế mà đem bán đồng nát thì phí phạm quá, nhưng Thẩm Tước kiên quyết nên ông đành theo.

Thẩm Tước bảo: “Hai năm nữa cha sẽ hiểu thôi.”

Thẩm Đại Võ hiểu ý con gái, nhưng với lòng tin tuyệt đối con, ông răm rắp theo.

 

Loading...