Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 318: Hoa khôi thôn mang danh khắc chồng (11)
Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:00:47
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấy đứa chúng mày cứ rũ rượi như gà rù thế ? Có việc thì gánh vác chứ! Chẳng lẽ cứ trơ mắt con ranh Thẩm Tước đưa thằng Đại Võ quân đội hưởng sướng ?”
Ông nội Thẩm tức tối gõ gậy xuống đất.
“Cha , chúng con cản cũng chẳng cản . Người năng lực, gì .” Bác cả Thẩm thở dài sườn sượt.
Chú ba và chú tư , đồng thanh : “Giá mà suất việc đó dành cho nhà thì mấy. Lúc đó cha con nó thì , ở làng cũng .”
Đột nhiên, chú ba nảy một ý: “Công việc thể chuyển nhượng mà! Sao bảo con Tước Tước nhường suất cho mấy em họ của nó?”
“ ! Ý đấy!” Chú tư vỗ đùi đ.á.n.h đét. “Thằng cả nhà con là đứa thông minh nhất trong đám cháu nội, để nó là hợp lý nhất.”
Bác cả và chú ba lập tức sang lườm chú tư cháy mặt.
“Dựa cái gì mà con nhà chú ?”
Miếng ngon béo bở thế , ai mà chẳng phần.
“Còn hỏi ? Ai bảo con nhà ai học dốt? Chỉ thằng cả nhà đỗ cấp ba thôi đấy!” Chú tư vênh mặt lên, lý lẽ đầy .
Bác cả và chú ba bĩu môi khinh bỉ.
“Nó đỗ là nhờ cái thói lười ham ăn, trốn việc đồng áng để học hành, chứ gì mà khoe khoang.” Bác cả mỉa mai.
“ đấy, con nhà chúng mà nuông chiều như thế thì mà đỗ Đại học luôn chứ!” Chú ba hùa theo.
“Chú tư , chú thử nghĩ xem, với cái tính cách lươn lẹo, lười biếng của thằng cả nhà chú, liệu nó quân đội còn nhớ đến cái nhà ? Hay là một trở ?”
“Loại con cháu như thế thì giữ c.h.ặ.t trong tầm mắt, thả là mất hút con hàng lươn ngay.”
Chú tư tức đến mức thở hồng hộc nhưng cãi câu nào.
Chú ba tiếp tục phân tích: “Theo , chuyện xét theo vai vế. Cháu đích tôn là danh chính ngôn thuận nhất. Vậy nên suất thuộc về thằng cả nhà bác cả.”
Chú tư hậm hực chú ba.
“ mà tận hai suất cơ mà. Còn một suất nữa, là chúng bốc thăm .”
Chú ba nháy mắt đầy ẩn ý với bác cả. Bác cả lập tức hiểu ý: Chú ba giúp nhà giành một suất, thì lúc bốc thăm, tìm cách giúp chú ba.
Chú tư tuy cam tâm tình nguyện nhường một suất, nhưng thấy chú ba cũng lý, hơn nữa một một phe thì hai , đành ngậm bồ hòn ngọt.
Ông sang ông nội Thẩm chờ quyết định.
Ông nội Thẩm gật đầu cái rụp.
“Thằng ba đấy. Cứ theo ý nó mà , bốc thăm .”
“Thằng cả, nhà mày chắc một suất thì tổ chức bốc thăm cho hai em. Thằng ba với thằng tư, ai bốc trúng thì đó .”
“ tao , dù đứa nào thì cũng trích một phần tư tiền lương gửi về nhà để nuôi dưỡng em, họ hàng.”
“Nhà họ Thẩm chúng là một gia đình, đùm bọc lẫn , học cái thói ích kỷ, chỉ như cha con thằng Đại Võ. Tuyệt đối bỏ mặc !”
Bác cả dậy: “Vâng, cha dạy chí . Con chuẩn ngay đây.”
Chú ba và chú tư , ngoài mặt thì :
“Chú tư , em đừng để bụng nhé. May mắn thuộc về ai thì đó hưởng. Ai thì tự chọn đứa con ưu tú nhất trong nhà mà thế chỗ cho cha con thằng Đại Võ.”
Kết quả ngoài dự đoán, sự “giám sát” của ông nội Thẩm và sự “công tâm” của bác cả, chú ba “may mắn” bốc trúng lá thăm dài. Nhà chú ba một suất.
Chú tư tức nổ đốm mắt nhưng ván đóng thuyền, nếu giờ mà lật lọng thì chỉ tổ gây mất đoàn kết nội bộ, đành nuốt cục tức trong.
“Cha, việc định đoạt xong xuôi. Giờ cha sang chuyện với chú hai .”
“Được, thôi! Tao tin thằng Đại Võ dám cãi lời tao!” Ông nội Thẩm chống gậy dậy, khí thế hừng hực.
Cả đám bầu đoàn thê t.ử rồng rắn kéo sang nhà Thẩm Đại Võ.
Lúc , Thẩm Đại Võ và Thẩm Tước tắt đèn ngủ.
Tống Lan Kình hôm nay về, đưa Phương Ái Quân và Lưu Chiến huyện bắt xe, xong việc cũng muộn nên ngủ nhà khách luôn.
Nhìn ngôi nhà tối om, ông nội Thẩm tức khí vung gậy đập cửa ầm ầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-318-hoa-khoi-thon-mang-danh-khac-chong-11.html.]
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Thẩm Tước mở bừng mắt, trong lòng bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Thẩm Đại Võ cũng giật tỉnh giấc, chống tay dậy.
“Tước Tước , hình như đập cửa.”
Thẩm Tước bước nhanh sang phòng cha.
“Cha cứ ở yên trong phòng, đừng ngoài. Con cũng mở cửa . Kệ xác họ, nếu họ dám trèo tường thì gãy chân què cụt gì cũng ráng mà chịu, trách chúng .”
Thẩm Đại Võ vẫn còn chút lương tâm, lo lắng :
“Tước Tước, cha giọng hình như là ông nội con... , là ông Thẩm và mấy bác mấy chú. Dù cũng là trong làng trong họ, lỡ xảy chuyện gì, què chân gãy tay thì... khó mặt lắm.”
Thẩm Đại Võ dè dặt con gái.
“Được , con lời cha. Cha cứ ở trong , chuyện bên ngoài để con lo.”
Thẩm Tước lấy bộ cung tên của cha .
“Nếu họ điều xông thì con sẽ động thủ. nếu họ cố tình xâm phạm gia cư bất hợp pháp thì đừng trách con vô tình.”
“Ừ, con cứ tùy cơ ứng biến.” Thẩm Đại Võ gật đầu.
Thực lúc nãy khuyên con gái ngăn cản họ trèo tường, ông thấy chột . Giờ con gái cầm v.ũ k.h.í, ông càng dám ho he thêm nửa lời.
Thẩm Tước bước sân, lạnh lùng hỏi vọng : “Ai đấy?”
“Thẩm Tước! Mở cửa nhanh lên! Ông nội đây!”
“Ông Thẩm , ông lẫn ? Chúng cắt đứt quan hệ từ đời tám hoánh nào , ông là ông nội của ai thì mặc kệ ông, liên quan đến . cảnh cáo, nếu ông còn dám loạn ở nhà thì đừng trách khách khí!”
Vừa dứt lời, Thẩm Tước giương cung b.ắ.n một mũi tên bay v.út qua tường rào, cắm phập cây to ngay lưng đám , tạo tiếng động lớn khiến cả đám giật b.ắ.n .
“Thẩm Tước! Mày dám dùng cung tên b.ắ.n tao ? Mày chán sống hả?” Ông nội Thẩm gào lên.
“Có kẻ gian đột nhập nhà, b.ắ.n tên tự vệ là chuyện đương nhiên. cảnh cáo đấy.” Thẩm Tước đáp trả tỉnh bơ.
“Mày gọi thằng Đại Võ đây, tao chuyện với nó.”
“Cha ủy quyền cho giải quyết việc , ông gì cứ với .”
Ông nội Thẩm tức tối đập gậy cửa, lớn tiếng quát:
“Tao bảo , mày với cha mày cứ ở làng , em họ hàng tối lửa tắt đèn còn . Hai cha con mày cô thế cô, lên thành phố lạ nước lạ cái, cái nhà máy quân đội gì đó bắt nạt thì ?”
“Tốt nhất là nhường suất việc đó cho cả và họ con chú ba mày .”
“Mày yên tâm, để chúng mày thiệt . Sau nhà mày việc gì cần giúp đỡ, cả họ sẽ xúm lo liệu.”
“Đợi cha mày c.h.ế.t, tao sẽ bảo thằng cả chống gậy, lo ma chay, hương khói cho cha mày đàng hoàng.”
Thẩm Tước mà bật vì sự trơ trẽn của lão già.
“Công việc của chúng như thế, mắc mớ gì nhường cho các ? Chúng giờ là dưng nước lã , ơn giữ chút tự trọng ! Cút ngay, nếu đừng trách ác độc!”
Nói , Thẩm Tước nhảy lên chiếc ghế đẩu giữa sân, lấy thế từ cao, giương cung b.ắ.n liền ba mũi tên tua tủa ngoài cổng.
Ba mũi tên xé gió lao , cắm phập xuống đất ngay sát gót chân của bác cả, chú ba và chú tư.
“Nếu các còn cút, mũi tên tiếp theo dám chắc sẽ cắm tay chân đấy!”
Ba đàn ông sợ mất mật, hồn vía lên mây, đầu bỏ chạy thục mạng, quên bẵng luôn cả ông già đang chôn chân tại chỗ.
Thẩm Tước khẩy: “Thấy ông già? Đấy là mấy đứa con trai hiếu thảo mà ông nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa đấy. Có biến là chúng nó bỏ ông chạy lấy ngay.”
Ông nội Thẩm tức đến tím tái mặt mày, lẩy bẩy chống gậy về, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.
lạ cái là ông c.h.ử.i ba thằng con trai bất hiếu , mà lôi Thẩm Đại Võ rủa xả là đồ vô ơn bạc nghĩa...
Thẩm Tước: là cái nết thiên vị ăn sâu m.á.u .