Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 295: Cô nàng đáng thương và Tam tiểu thư kiêu ngạo (7)

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:59:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông cụ Thẩm thầm nghĩ: Đường Cảnh Sâm đúng là tuổi trẻ tài cao, điều kiện mặt đều . Nếu cháu gái ông mà nên duyên với thì cũng là một mối lương duyên .

Ít nhất thì Tước Tước cũng thiết với em gái , mà bản Đường Cảnh Sâm cũng là năng lực.

Thẩm Tước: Ông nội ơi, hôm qua ông còn khen Tiểu Mục hết lời, hôm nay vội “đổi thuyền” cho cháu gái ? Kiểu nhé!

Trong lòng ông cụ Thẩm đang nhảy múa trăm ngàn suy tính, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ hiền từ, bắt tay Đường Cảnh Sâm và niềm nở mời nhà.

Người giúp việc chuẩn sẵn bữa tối thịnh soạn. Mọi rửa tay qua loa cùng bàn ăn.

Ăn xong, Đường Cảnh Sâm nán lâu.

Anh giúp Đường Đóa Đóa chuyển một phần đồ đạc phòng, chào hỏi về.

Ông cụ Thẩm chu đáo sắp xếp cho Đường Đóa Đóa ở căn phòng ngay sát vách phòng Thẩm Tước.

Thư phòng của Thẩm Tước một chiếc bàn học khổng lồ, dài hai mét, rộng một mét sáu, đủ chỗ cho bảy tám cùng học.

Hồi Thẩm Tước thích kiểu bàn rộng rãi như , ông cụ chiều cháu gái nên đặc biệt đặt riêng.

Giờ thì chiếc bàn phát huy tác dụng tuyệt vời cho đôi bạn cùng tiến. Nhìn chồng sách cao ngất ngưởng và xấp bài thi xong bàn...

Đường Đóa Đóa cảm thán: “Tháng cày cuốc kinh thật đấy Tước Tước ạ.”

“Đương nhiên , tớ tiến bộ thần tốc lắm đấy. Kỳ thi tới khéo tớ lọt top 3 cũng nên.”

Đường Đóa Đóa bĩu môi: “Bớt nổ cô nương, coi chừng vỡ bụng đấy.”

“Cứ đợi kết quả thi khắc .” Thẩm Tước tự tin đáp.

Nàng mở cửa phòng, ló đầu ngoài gọi vọng xuống: “Ông nội ơi, tối nay Tiểu Mục qua ạ?”

“Hôm nay việc bận nên qua .” Ông cụ Thẩm đáp .

“Vâng ạ.” Thẩm Tước đóng cửa , sang Đường Đóa Đóa với ánh mắt rực lửa quyết tâm. “Gia sư của tớ hôm nay nghỉ, thì để tớ đích truyền thụ võ công cho .”

Nói , nàng lôi một xấp đề thi cơ bản mà từng : “Nào, thử mấy đề xem trình độ đến , tớ sẽ lên kế hoạch ôn tập cho .”

Đường Đóa Đóa ôm đầu kêu trời.

Bây giờ hối hận còn kịp ?

Không cả xa nhỉ?

Nếu bây giờ tớ phi xuống nhà với tốc độ ánh sáng thì kịp chặn xe ?

“Bốp!” Thẩm Tước đập tay xuống bàn. “Đường Đóa Đóa, nghiêm túc nào!”

Đường Đóa Đóa giật thon thót: “Rõ! Tuân lệnh sếp!”

Cô nàng cố gắng tập trung tinh thần, bắt đầu cắm cúi bài. Một tiếng , Đường Đóa Đóa gục xuống bàn, rên rỉ t.h.ả.m thiết.

Làm hì hục cả tiếng đồng hồ, kết quả chấm điểm chỉ vỏn vẹn 10 điểm!

Mất mặt quá mất!

Đường Đóa Đóa: Thể diện của Đường đại tiểu thư coi như chà đạp gót giày .

Hu hu, đau lòng quá, buồn quá, quá mất.

“Cốc cốc!” Thẩm Tước gõ nhẹ lên mặt bàn. “Được , Đường học trò, bây giờ cô giáo Thẩm sẽ bắt đầu giảng bài.”

Thẩm Tước hóa thành cô giáo nghiêm khắc, bắt đầu kèm cặp Đường Đóa Đóa.

Hai cô gái học say sưa đến tận hơn mười hai giờ đêm. Đã lâu lắm Đường Đóa Đóa mới động não nhiều đến thế, cảm giác như ngày mai tóc sẽ rụng cả nắm mất thôi.

Thẩm Tước: Mặc kệ, nỗ lực lên!

Đêm khuya thanh vắng.

Đường Cảnh Sâm đang thiu thiu ngủ thì tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức. Nhìn màn hình hiển thị của cảnh sát, bật dậy như lò xo.

“Alo, .”

“Chào Đường, chúng tìm thấy cô Diệp Tình .”

“Thật ? Tốt quá ! Các đang ở ? qua ngay!” Đường Cảnh Sâm mừng rỡ reo lên.

“Ở đồn cảnh sát.” Giọng viên cảnh sát ở đầu dây bên khựng một chút, vẻ ngập ngừng.

đến ngay!”

Đường Cảnh Sâm cúp máy, vội vàng mặc quần áo lao xe, phóng như bay đến đồn cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-295-co-nang-dang-thuong-va-tam-tieu-thu-kieu-ngao-7.html.]

Chẳng hiểu , hai tay cứ run lẩy bẩy kiểm soát , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng lo sợ như sắp đối mặt với một điều gì đó khủng khiếp lắm.

Anh cố lắc đầu thật mạnh để xua những ý nghĩ đen tối. Anh đang nghĩ linh tinh cái gì thế ? Phải nhanh lên, chắc chắn lúc Tình Tình đang sợ hãi.

Anh đến đưa cô bệnh viện kiểm tra sức khỏe, Tình Tình nhất định sẽ .

Đường Cảnh Sâm lẩm bẩm trấn an bản suốt dọc đường. Khi đến đồn cảnh sát, chỉ thấy viên cảnh sát tiếp đón .

Anh vội vàng hỏi dồn: “Tình Tình ?”

“Anh Đường, xin hãy bình tĩnh. Chúng sẽ đưa gặp cô Diệp ngay.”

bình tĩnh mà, bình tĩnh.” Đường Cảnh Sâm cố giữ giọng điềm tĩnh, nhưng chính cũng nhận giọng đang run lên bần bật.

Viên cảnh sát nỡ thẳng mắt , lẳng lặng dẫn đường. Họ qua những hành lang dài hun hút, cuối cùng dừng cửa nhà xác.

Nhìn tấm biển “Nhà xác” lạnh lẽo, Đường Cảnh Sâm khựng , nhất quyết chịu bước .

“Các đưa đến đây gì? Tình Tình ? Tại đưa đến nhà xác?”

“Tình Tình cả, các đừng đùa kiểu ác ý như thế! Nếu các còn tiếp tục đùa giỡn, sẽ kiện các tòa đấy!” Đường Cảnh Sâm gằn giọng, ánh mắt đỏ ngầu.

Sắc mặt u ám như bầu trời cơn bão, nhưng sâu trong đáy mắt là sự van lơn tột cùng. Anh cầu xin cảnh sát hãy rằng họ chỉ đang đùa thôi, rằng họ chỉ dẫn nhầm đường thôi...

viên cảnh sát dẫn đường chỉ thở dài bất lực:

“Anh Đường, xin hãy nén bi thương. Khi chúng tìm thấy, cô Diệp t.ử vong khá lâu . Theo giám định pháp y sơ bộ, thời gian t.ử vong một tháng .”

“Oành!”

Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Đường Cảnh Sâm, như sét đ.á.n.h ngang tai.

Một tháng ... Ngày cưới của họ... Ngày đến muộn...

Diệp Tình sát hại đúng ngày hôm đó!

Nếu đến muộn, nếu để cô chờ đợi một ... thì cô c.h.ế.t! Chắc chắn là như !

Đường Cảnh Sâm lảo đảo đẩy cửa bước . Căn phòng lạnh toát, giữa phòng là một chiếc giường đẩy, bên một t.h.i t.h.ể phủ khăn trắng.

Anh lê từng bước nặng nề đến bên giường, đôi tay run rẩy vén tấm khăn trắng lên. Đập mắt là khuôn mặt quen thuộc mà hằng đêm mong nhớ.

một tháng trôi qua, nhưng những vết bầm tím khuôn mặt thanh tú vẫn hiện lên rõ mồn một, tố cáo sự tàn nhẫn của kẻ thủ ác.

Đường Cảnh Sâm theo bản năng kéo tấm khăn xuống thấp hơn một chút.

Chân tay cô vặn vẹo biến dạng.

Da thịt nát bấy, quần áo rách tả tơi, lộ cả những phần xương trắng hếu...

Đau đớn bao nhiêu!

Tình Tình của chịu đau đớn đến nhường nào!

Đường Cảnh Sâm vốn nổi tiếng là điềm tĩnh, lạnh lùng, nhưng giờ phút , cả run lên bần bật như chiếc lá gió.

Anh ôm đầu gục xuống, tiếng nấc nghẹn ngào thoát từ l.ồ.ng n.g.ự.c như tiếng thú thương.

Tại ? Tại nông nỗi ? Tình Tình ơi, tại em chịu đựng những điều khủng khiếp thế ?

Là ai? Kẻ nào gây chuyện ?

Đường Cảnh Sâm cảm thấy mỗi nhịp thở của lúc đều đau như d.a.o cứa. Anh đau đến mức thể tự dậy nổi.

Hai viên cảnh sát vất vả lắm mới đỡ lên.

“Anh Đường, ?”

Đường Cảnh Sâm lắc đầu. Không , chút nào.

Anh bao giờ nghĩ rằng, chỉ vì đến muộn một tiếng đồng hồ mà đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống của con gái yêu thương nhất.

Anh thể chấp nhận cái c.h.ế.t của Diệp Tình, càng thể chấp nhận việc cô trong đau đớn và tủi nhục như thế.

Đường Cảnh Sâm hít sâu vài , cố gắng thẳng dậy. Anh bước tới, nhẹ nhàng phủ tấm khăn trắng cho Diệp Tình.

“Tình Tình, thề sẽ báo thù cho em. Anh nhất định sẽ bắt kẻ hại em trả giá đắt!”

Viên cảnh sát vội vàng khuyên can: “Anh Đường, xin hãy bình tĩnh. Cảnh sát chúng nhất định sẽ dốc lực truy bắt hung thủ.”

“Hiện tại chúng cần cung cấp một thông tin. Vào ngày cưới, tại đến muộn?”

Đường Cảnh Sâm ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tóe lửa hận thù: “Là Bạch An Tuyết!”

“Chính là Bạch An Tuyết ngăn cản khỏi nhà! Là cô ! Chắc chắn là cô !”

 

Loading...