Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 274: Không làm mẹ kế oan uổng (14)

Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:55:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tước Tước, cẩn thận chân nhé.” Thẩm Duệ mở đường ngoái dặn dò em gái.

“Em khéo léo lắm, yên tâm .” Thẩm Tước đáp lời, bước chân nhẹ nhàng linh hoạt.

Mấy em sớm lên kế hoạch đưa Thẩm Tước săn, nên từ đó họ bố trí sẵn bẫy rập trong rừng.

Chuyến hôm nay chủ yếu là kiểm tra bẫy và thu hoạch chiến lợi phẩm.

Trên đường sâu rừng, thỉnh thoảng họ cũng bắt gặp vài con thú nhỏ như gà rừng, thỏ hoang. lũ thú rừng bây giờ tinh ranh lắm, chỉ cần tiếng động là chạy biến.

Cả nhóm ròng rã nửa ngày, ngoại trừ mấy con thú dính bẫy thì chẳng săn thêm gì.

Sợ em gái mệt, Thẩm Duệ chủ động đề nghị nghỉ ngơi.

“Nghỉ tí , uống miếng nước. Tiện thể nướng luôn hai con gà rừng bắt , trưa nay em đ.á.n.h chén ở đây luôn.”

“Anh cả, bây giờ còn đến mười giờ, ăn trưa sớm quá ạ?”

Thẩm Tước liếc đồng hồ đeo tay. Chiếc đồng hồ là nàng tự chợ đen mua về.

Trong gian tùy của nàng ít lương thực dự trữ. Thời buổi , lương thực trong tay thì đổi gì cũng .

Tuy nhiên, nàng kể chi tiết nguồn gốc chiếc đồng hồ cho cha . Vợ chồng Thẩm lão tứ cũng gặng hỏi, họ thừa con gái bản lĩnh.

Thẩm Duệ bước tới mặt em gái: “Anh cả sợ em mệt thôi mà.”

Thẩm Tước nhướng mày: “Em mệt chút nào luôn.”

Nói xong, nàng sải bước vượt lên , tiện tay gỡ luôn khẩu s.ú.n.g săn lưng Thẩm Xuyên xuống, vác s.ú.n.g hiên ngang dẫn đầu.

Đi một đoạn ngắn, Thẩm Tước bỗng thấy một con lợn rừng phía .

Nàng lập tức dừng , giơ tay hiệu. Thẩm Duệ và mấy em hiểu ý ngay, tất cả đồng loạt im lặng, nín thở quan sát.

Thẩm Tước từ từ nâng s.ú.n.g lên.

“Tước Tước, cẩn thận đấy, để b.ắ.n cho, em lui .” Nhìn thấy con lợn rừng hung dữ, Thẩm Duệ vội thì thầm.

Lợn rừng là loài cực kỳ nguy hiểm. Nếu b.ắ.n trượt, nó sẽ l.ồ.ng lộn lên và tấn công bất chấp, hậu quả khôn lường.

“Anh cả, tin em , em lợi hại lắm đấy.”

Thẩm Duệ bất lực, đành giương s.ú.n.g sẵn sàng yểm trợ, nhỡ biến thì b.ắ.n bồi ngay. Thôi thì cứ để em gái thử sức một cho .

Thẩm Tước nheo mắt ngắm b.ắ.n, ngón tay xiết cò.

“Đoàng!”

Viên đạn xé gió lao , găm thẳng đầu con lợn rừng.

Con thú khổng lồ kịp bất kỳ phản ứng nào, đổ ầm xuống đất, c.h.ế.t tươi.

Thẩm Duệ kinh ngạc đến rớt hàm. Hắn thường xuyên lên núi săn b.ắ.n, còn từng thợ săn lão luyện chỉ dạy, thế mà tài b.ắ.n s.ú.n.g cũng thể sánh bằng em gái .

“Tước Tước nhà giỏi quá!” Thẩm Duệ giơ ngón cái thán phục.

Thẩm Tước hất cằm đầy kiêu hãnh: “Đương nhiên !”

“Con lợn to thế, mang xuống núi đây?” Thẩm Tước chỉ con lợn rừng nặng đến ba bốn trăm cân.

Thẩm Duệ và Thẩm Xuyên , ngầm hiểu ý.

“Bọn sẽ tìm chỗ xử lý nó, lén đem bán. Chứ mang cả con về làng là chia cho đấy.” Thẩm Duệ .

Mấy em gật đầu lia lịa.

là thỉnh thoảng săn thú lớn họ cũng nộp cho đội sản xuất để cải thiện bữa ăn cho bà con.

con lợn rừng là chiến lợi phẩm của em gái họ. Dựa chia cho ngoài? Nó thuộc về riêng em gái họ mới đúng.

“Thế ?” Thẩm Tước chớp mắt tinh nghịch.

“Ổn chứ ! Tước Tước , tất cả những gì em săn hôm nay, các sẽ lo liệu hết cho em.” Thẩm Duệ cam đoan.

Thẩm Tước gật đầu cái rụp: “Quyết thế ạ.”

“Giờ xử lý con lợn , kẻo mùi m.á.u tanh dụ thú dữ đến. Xong sâu trong chút nữa, em cảm giác vẫn còn săn thêm đấy.” Thẩm Tước .

“Em gái tự tin ghê. Được, triển luôn!”

Thẩm Duệ và Thẩm Xuyên nhanh ch.óng sơ chế qua con lợn rừng, đem giấu một cái hầm bí mật gần đó chuyên dùng để cất giấu chiến lợi phẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-274-khong-lam-me-ke-oan-uong-14.html.]

Sau đó, cả nhóm tiếp tục theo chân Thẩm Tước tiến sâu rừng.

Vận may của Thẩm Tước hôm nay đỏ rực. Sau con lợn rừng, nàng hạ gục thêm một con hươu trưởng thành, hai con hoẵng ngơ ngác và hai con gà rừng tai trắng (phi long).

“Mấy con quý lắm đấy, thường dễ gì săn !” Thẩm Duệ xách hai con gà phi long lên, tấm tắc khen ngợi.

“Mấy con mang về nhà, tối nay bữa đại tiệc.”

Thẩm Tước liếc về phía hang động cách đó xa.

Người trong hang vội vàng rụt , cố gắng che giấu thở của .

Thẩm Tước thu hồi ánh mắt, thản nhiên như .

“Hồi bé từng bác thợ săn Hàn cho ăn thịt phi long một , nhớ mãi hương vị đến tận bây giờ. Hôm nay hưởng sái lộc của em gái .” Thẩm Duệ hớn hở.

Cả nhóm ai một đàn ông lén quan sát họ từ trong hang động.

Mọi vui vẻ trò chuyện, nhanh ch.óng vận chuyển hết thú săn về hầm chứa bí mật.

Sáu em phân công nhiệm vụ rõ ràng: thám thính, đảm bảo đường an lạ; lấy chiếc xe đẩy tay giấu sẵn trong bụi rậm; phụ trách đẩy xe.

Chẳng mấy chốc, bộ chiến lợi phẩm tập kết an tại một hầm ngầm kín đáo chân núi.

Căn hầm cực kỳ bí mật, nếu các dẫn đường, Thẩm Tước cũng khó lòng tìm .

“Anh cả, các nhiều hầm ngầm thế? Trước giờ các lén bán bao nhiêu đồ khai mau?”

Thẩm Duệ hề hề.

“Bọn dăm bữa nửa tháng lên núi một chuyến, đồ ngon kiếm cũng kha khá. thể nộp hết , cũng giữ chút đỉnh để cải thiện đời sống gia đình chứ.”

Thẩm Tước gật đầu tán thành.

“Em cũng nghĩ thế, lo cho cái bụng no mới lo cho thiên hạ.”

Thẩm Xuyên tranh thủ đưa tay xoa đầu em gái.

“Tước Tước nhà câu nào cũng chí lý.”

Thẩm Tước lườm Thẩm Xuyên một cái cháy mắt.

Đừng tưởng em chỉ mượn cớ để xoa đầu em thôi nhé!

Mấy em hí hửng xách theo thú săn (phần công khai) về nhà.

Dân làng cũng thường xuyên lên núi kiếm củi, hái quả dại bẫy thú nhỏ.

Chuyện đội sản xuất cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Chỉ khi nào săn thú lớn như lợn rừng thì mới bắt buộc nộp .

Người săn sẽ ưu tiên chia phần thịt ngon và nhiều hơn một chút. Còn mấy con thú nhỏ thì tùy ý xử lý.

Hôm nay, bảy em nhà họ Thẩm xách theo rượu ngon mồi béo, kéo sang nhà ông nội Thẩm.

“Hôm nay là ngày gì mà tụ tập đông đủ thế ?” Ông nội Thẩm khà khà hỏi.

Từ ngày Thẩm Tước lo lót công việc cho sáu ông , tống cổ ông thứ bảy quân đội, dân làng nhắc đến cô con gái út nhà họ Thẩm với sự nể phục sát đất. Chẳng ai còn dám xì xào bàn tán nhà họ Thẩm nuông chiều cháu gái quá đà nữa.

Cháu gái giỏi giang thế , nhà ai mà chẳng cưng như trứng mỏng?

Thẩm Tước sà lòng ông nội.

“Ông nội ơi, hôm nay con với các lên núi, săn nhiều đồ ngon lắm. Tối nay nhà mở tiệc ăn mừng ông nhé!”

Thẩm Duệ giơ cao hai con gà phi long lên khoe: “Ông nội !”

“Chà chà, là chiến công của Tước Tước đấy ?” Ông nội Thẩm hỏi.

“Vâng ạ, đều là Tước Tước b.ắ.n hạ cả đấy. Em giỏi lắm ông ơi, một phát s.ú.n.g tiễn luôn con lợn rừng về chầu ông vải.” Thẩm Duệ thì thầm khoe khoang.

Vừa dứt lời, ông nội Thẩm và bác cả đồng loạt rút dép, mỗi phang cho Thẩm Duệ một cái đau điếng.

“Cái lũ ranh con ! Dám để Tước Tước săn lợn rừng ? Chúng mày điên hết !”

Tuy mắng mỏ nhưng ai cũng cố hạ thấp giọng xuống, chỉ lực tay đ.á.n.h hề giảm chút nào.

Thẩm Duệ: Oan quá bao đại nhân! Sao chỉ đ.á.n.h mỗi con? Còn năm thằng nữa chi, xin đừng tha cho đứa nào!

Thẩm Tước tủm tỉm ông và bác cả dạy dỗ cả, một lúc mới lên tiếng giải vây: “Là con tự b.ắ.n mà ông. Lúc đấy cả che chắn cho con kỹ lắm .”

mà tại con giỏi quá, cần cả tay thì con giải quyết xong xuôi . Con học gì cũng nhanh mà lị!” Thẩm Tước hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

 

Loading...