Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 261: Không làm mẹ kế oan uổng (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:02:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Tước trở Kính Luân Hồi. Nguyên chủ cung kính hành lễ với nàng, thành tâm dâng lên linh hồn của .

Kiếp , chỉ ông nội tuổi già an nhàn, hạnh phúc, mà An An cũng sống một cuộc đời vô cùng sung sướng.

Thẩm Tước: , An An hạnh phúc, và béo!

Sau khi thu nhận linh hồn, Thẩm Tước rời khỏi Kính Luân Hồi.

Bất Tri và Tiểu Hề lập tức nhào tới. Hai con thú to lớn hiện nguyên hình, vây kín Thẩm Tước giữa.

Cả hai con nức nở: “Chúng em nhớ chủ nhân quá mất! Hu hu hu, nhớ chủ nhân c.h.ế.t!”

Thẩm Tước một tay xách một con, lôi chúng từ xuống quẳng cái “bịch” xuống đất.

Hai đứa lập tức biến thành hình , mỗi đứa ôm c.h.ặ.t một cánh tay của Thẩm Tước, vẻ như những đứa trẻ bỏ rơi ở nhà lâu ngày.

Thẩm Tước dở dở sự nhõng nhẽo của chúng.

Cuối cùng, hai đứa nhỏ còn đặc biệt chạy cảnh cáo Kính Luân Hồi, cấm tiệt mang những linh hồn rách nát, tàn tạ như thế về nữa.

Thẩm Tước nghỉ ngơi tịnh dưỡng trong trang viên một tuần.

La An thấy Thẩm Tước trở về liền bắt tay chuẩn những món ăn cầu kỳ, tinh tế nhất.

Bất Tri và Tiểu Hề bắt đầu lải nhải: “Lúc bọn em ở nhà, La An chỉ nấu theo công thức thôi, mà là sai khác chứ tự tay .”

“Trong bếp bao nhiêu là đầu bếp, thế mà mỗi chủ nhân về là La An đích xuống bếp. Muốn nắm giữ trái tim phụ nữ thì nắm lấy dày của cô , hừ.” Bất Tri thì thầm to nhỏ.

Thẩm Tước xua tay, đuổi hai đứa lắm mồm ngoài.

Thời gian hưởng thụ trôi qua nhanh ch.óng. Rất nhanh, Kính Luân Hồi d.a.o động, tỏa ánh sáng huyền ảo.

Thẩm Tước lách bước Kính Luân Hồi, Bất Tri và Tiểu Hề cũng đồng thời biến thành hình xăm quấn quanh cổ tay nàng.

Nguyên chủ là một phụ nữ bốn mươi tuổi, nhưng gương mặt in hằn dấu vết của sự khắc khổ, già nua tuổi.

Nếu xem qua hồ sơ lý lịch, Thẩm Tước khó thể tin phụ nữ da đen nhẻm, nhăn nheo, gầy gò ốm yếu mới chỉ bốn mươi.

Nói bà sáu mươi tuổi khi còn tin sái cổ.

Nguyên chủ nghẹn ngào mở lời: “Cầu xin công chúa hãy báo thù giúp . nguyện dâng hiến linh hồn của . Kiếp thề bao giờ kế cho nữa, và khiến những kẻ đó c.h.ế.t t.ử tế.”

“Sống một cũng , sự nghiệp cũng chẳng , kết hôn cũng , gặp thì cưới.”

đối phương nhất định là trai tân vợ, con. Còn nữa, cha , xin đừng để họ sớm như .”

Nguyên chủ lải nhải nhiều, Thẩm Tước tóm tắt vài ý chính: Tránh xa tra nam, kế, chăm sóc cha , tự do hôn nhân, tự do sự nghiệp.

Thẩm Tước thích nhất là nhận những nhiệm vụ đơn giản thế , chẳng khác nào nghỉ dưỡng.

Nàng giơ tay lên, quá khứ của nguyên chủ từng màn từng màn hiện mắt.

Nguyên chủ là cô gái nông thôn sinh và lớn lên ở thôn Kháo Sơn. Cô sở hữu vóc dáng khỏe mạnh, rắn rỏi yêu thích ở thời đại đó.

Cô ăn , việc nhanh nhẹn, tháo vát, giỏi việc đồng áng, khéo việc bếp núc, còn học giỏi.

Không ít sớm để mắt đến nguyên chủ, rước cô về vợ.

cũng chính vì điều kiện của nguyên chủ quá , nên nhất thời chọn đàn ông nào ưng ý.

Sau đó, trong một tình cờ, nguyên chủ ngã xuống sông.

Trùng hợp , cô đàn ông gia cảnh nghèo nhất thôn cứu vớt.

Dưới sông, đàn ông nỗ lực cứu nguyên chủ, ôm kéo.

Rõ ràng đang cứu mạng .

thời buổi , nam nữ ôm ấp giữa thanh thiên bạch nhật coi như danh tiết con gái mất, cô buộc gả cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-261-khong-lam-me-ke-oan-uong-1.html.]

Ngặt nỗi, gã đàn ông chỉ nhà rách vách nát, mà còn đèo bòng thêm ba đứa con. Hắn là con út trong nhà, tuổi tác cũng chẳng hơn nguyên chủ là bao.

Thế nhưng, hai trai của lượt qua đời, để cho hai đứa cháu trai và một đứa cháu gái.

già của trói buộc con trai cam tâm tình nguyện trâu ngựa cho cái nhà , bèn ép nhận ba đứa trẻ con nuôi, ghi tên hộ khẩu của .

Chồng kiếp của nguyên chủ mới hai mươi hai tuổi đầu mà một đứa con trai lớn mười lăm tuổi, một đứa con gái mười bốn tuổi và một đứa con trai út ba tuổi.

So sánh điều kiện gia đình của nguyên chủ và , quả thực là một trời một vực.

Nguyên chủ là con một, tuy thời gọi là “tuyệt tự” (nhà con trai nối dõi), nhưng nguyên chủ nhiều em họ.

Gia tộc của nguyên chủ vô cùng đoàn kết.

Là cô con gái duy nhất trong dòng họ, đương nhiên nguyên chủ hưởng trọn vẹn nguồn lực và sự yêu thương của cả gia đình.

Bình thường nguyên chủ chăm chỉ, nhưng nhà chẳng ai nỡ để cô động tay việc gì.

Cùng lắm là cô chỉ nấu bữa cơm, chứ đến giặt quần áo cô cũng cho .

Nguyên chủ cũng là học thức. Được cả nhà cưng chiều như , dĩ nhiên cô học đầy đủ.

Năm nay nguyên chủ nghiệp cấp ba, vốn dĩ tìm một công việc thị trấn.

kết hôn, chồng cô xa nhà, chẳng bao lâu khiến cô mang thai.

Mang t.h.a.i thì tiện nữa, bèn đề nghị để con gái lớn của thế tạm thời cho nguyên chủ. Thời đó, công việc nhân viên bán hàng là “bát cơm vàng” mà ai cũng mơ ước.

Nguyên chủ nghĩ đến sức khỏe bản , đành gật đầu đồng ý.

Kết quả, con gái lớn mới , nguyên chủ bất ngờ sảy thai. Sảy t.h.a.i xong tịnh dưỡng, công việc cũng một trở .

Sức khỏe nguyên chủ hồi phục thì mang thai, sảy thai. Cứ thế giằng co suốt hai ba năm trời, nguyên chủ già trông thấy so với .

Cơ thể cô yếu ớt, thể lâu, việc nặng một chút là đau lưng mỏi gối.

Cũng may nhà đẻ nguyên chủ đông , các em họ đều thương cô, họ gánh vác phần lớn công việc đồng áng giúp cô, nhờ nguyên chủ mới thể thở phào nhẹ nhõm đôi chút.

cô cũng thể nào vị trí nhân viên bán hàng nữa.

Mãi đến lúc c.h.ế.t, nguyên chủ mới nguyên nhân khiến liên tục sảy t.h.a.i đều là do bà chồng toan tính.

con ruột. Trong mắt bà , đến con trai út bà còn chẳng coi gì, huống hồ là cô con dâu út .

Nếu vợ chồng cô con riêng, chắc chắn sẽ thiên vị con , đến lúc đó mấy đứa cháu nội đích tôn của bà ai lo?

Sau , bác sĩ trong thôn đến bác sĩ huyện đều kết luận, nguyên chủ cả đời thể con nữa.

Mẹ chồng cô hài lòng, nhưng chồng cô thì vô cùng buồn bực.

Hắn cũng con ruột của , nhưng cũng thể ly hôn với nguyên chủ. Rời khỏi sự giúp đỡ của nhà vợ, đủ khả năng nuôi sống ba đứa con.

Dù cho con trai lớn thể kiếm công điểm, con gái lớn cũng công ăn việc , nhưng chúng chẳng bao giờ đưa tiền về nhà.

Có đưa thì cũng đưa cho bà nội, bà luôn miệng giữ hộ để lo chuyện cưới xin, của hồi môn .

Chồng nguyên chủ chẳng cầm đồng nào, lâu dần sinh bất mãn và đối xử với nguyên chủ ngày càng tệ bạc.

Nguyên chủ nghĩ thể sinh con, cảm thấy với chồng nên ở nhà luôn nhẫn nhịn, lép vế.

bao giờ nổi nóng, luôn tâm niệm rằng chỉ cần đối xử với ba đứa con của chồng thì chồng cũng sẽ bao dung với hơn.

Kiếp , cô con gái lớn gặp gỡ một gã công t.ử bột ăn chơi trác táng thị trấn. Gia thế của gã công t.ử đó bày đấy, còn thanh mai trúc mã.

Dù cho gã công t.ử cãi lời cha để cưới cô về vợ thì cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì.

Khoảng cách giữa hai gia đình quá lớn.

Cô con gái lớn bỏ ngoài tai lời khuyên can, cho rằng nguyên chủ ghen ghét sống sung sướng, suýt chút nữa thì từ mặt gia đình...

Loading...