Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 249: Vợ cũ bịch máu di động của Tổng tài bá đạo (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:02:04
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông nội , chị cả và chị hai đến để hỏi con thích quà gì đấy ạ.” Thẩm Tước khoác tay ông nội Thẩm, híp mắt .
“Con cứ , xong bảo chúng nó về.” Ông nội Thẩm lập tức tiếp lời.
Bàn tay đặt bên của Thẩm An Duyệt khẽ siết c.h.ặ.t. Ông nội đúng là thiên vị trắng trợn, chẳng thèm che giấu chút nào.
Sắc mặt Thẩm An Kỳ cũng cứng đờ, cô ho khan một tiếng lên tiếng: “Tước Tước, chị và chị cả bàn bạc xem nên tặng quà gì cho em, là chúng lên phòng em chuyện .”
Thẩm An Duyệt hồn, vội vàng phối hợp: “ đấy Tước Tước, chị em cũng lâu gặp mà.”
“Chị cả, chị hai, hôm nay em mệt, tiện tiếp chuyện các chị.”
“Em bộ trang sức mới mắt năm nay của MJ. Chị cả tặng em dây chuyền, chị hai tặng lắc tay và bông tai nhé. Cảm ơn hai chị nha.” Thẩm Tước vẫn giữ nụ tươi rói môi.
Thẩm An Duyệt và Thẩm An Kỳ xong mà lòng đau như cắt, m.á.u chảy ròng ròng. Trang sức của MJ nổi tiếng đắt đỏ...
Thẩm Tước đúng là dám mở miệng đòi hỏi.
Chưa để hai kịp phản ứng, ông nội Thẩm một nữa lên tiếng đuổi khách.
Hai chị em đành ấm ức dậy về.
“Ông nội, để con dìu ông về phòng nghỉ ngơi.” Thẩm Tước đỡ ông nội dậy. Nàng để ý thấy sắc mặt ông chút nhợt nhạt.
Tuy tinh thần lực còn nhiều, nhưng gian tùy vẫn sử dụng . Thẩm Tước dự định sẽ dùng linh đan từ từ điều dưỡng sức khỏe cho ông nội.
Để việc diễn tự nhiên, hợp lý, Thẩm Tước bắt đầu lên kế hoạch điều chỉnh chế độ sinh hoạt và ăn uống hàng ngày cho ông.
Nhiệm vụ khá đơn giản.
Chăm sóc ông nội và An An.
An An hiện tại ngoan ngoãn, còn chạy lung tung nữa.
Việc còn là xử lý gia đình bác cả và bác hai.
Bọn họ nhăm nhe chiếm đoạt cổ phần trong tay nguyên chủ và ông nội.
Thẩm Tước: Cho thì cũng thôi, nhưng các bản lĩnh giữ mới là chuyện đáng .
“Ông nội, tim ông , dù ai gì gì ông cũng đừng để trong lòng, cứ để con xử lý.” Thẩm Tước ông nội, nghiêm túc .
Ông nội Thẩm sững sờ.
Kiếp , đúng ngày sinh nhật của nguyên chủ, bác cả và bác hai cùng kéo đến, nằng nặc đòi phân chia tài sản.
Lúc đó ông nội tức giận đến mức suýt nhập viện cấp cứu, nhưng vẫn cố gượng để tham dự lễ đính hôn của Thẩm Tước, đó thì viện ròng rã suốt ba tháng trời.
“Tước Tước, con khác nhiều quá.”
Thẩm Tước khanh khách: “Ông nội, con ai cũng đổi mà, nhất là phụ nữ.”
Ông nội Thẩm bật câu của cháu gái. Hai ông cháu trò chuyện thêm một lúc ông chìm giấc ngủ.
Thẩm Tước bước khỏi phòng thì gặp quản gia Vương tới.
“Tiểu thư.”
“Chú Vương, ông nội ngủ ạ.” Thẩm Tước hạ thấp giọng .
Quản gia Vương là trung thành tuyệt đối với ông nội Thẩm, là một .
“Vâng, thưa tiểu thư. Lão gia lên danh sách khách mời cho tiệc sinh nhật của cô .” Quản gia đưa cho nàng một tờ danh sách.
Thẩm Tước nhíu mày. Đã bảo là chỉ ăn cơm gia đình thôi mà? Sao thành tiệc sinh nhật ?
“Để con xem nào.” Thẩm Tước cầm lấy tờ giấy, lướt qua một lượt cau mày.
“Chú Vương, gạch tên Đỗ Tây Thành . Từ nay về , tất cả các bữa tiệc của nhà họ Thẩm, đều trong danh sách khách mời. Còn cả mấy bạn học của con nữa, gạch hết ạ.”
Râu ria của quản gia Vương cũng run lên vì kinh ngạc. Tiểu thư thật sự đổi tính nết ?
Thẩm Tước nở một nụ gượng gạo. Nàng sự đổi đột ngột khiến khó mà thích nghi ngay .
nàng thực sự thể che giấu sự ghét bỏ đối với Đỗ Tây Thành...
“Vâng, thưa tiểu thư.” Quản gia Vương cung kính đáp lời, trong lòng ông thực sự mừng cho Thẩm Tước.
Tiểu thư nhà ông cành vàng lá ngọc, dựa mà chịu đựng thái độ của tên nhãi con nhà họ Đỗ !
Bây giờ, tiểu thư cuối cùng cũng tỉnh ngộ .
Thật đáng mừng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-249-vo-cu-bich-mau-di-dong-cua-tong-tai-ba-dao-3.html.]
…
Ngày sinh nhật Thẩm Tước.
Thẩm Tước chăm sóc ông nội uống t.h.u.ố.c xong, hai ông cháu cùng ăn sáng.
“Tước Tước, con quà sinh nhật gì, ông nội mua cho con.” Ông nội Thẩm cháu gái bằng ánh mắt hiền từ, ấm áp.
Mấy ngày nay Thẩm Tước cứ kè kè bên cạnh ông, giám sát ông từng bữa ăn giấc ngủ, uống t.h.u.ố.c đúng giờ, dạo điều độ, quản còn c.h.ặ.t hơn cả quản gia.
Ấy thế mà, sống đến từng tuổi cháu gái quản thúc như , trong lòng ông cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Thẩm Tước nheo mắt : “Ông nội, con gì cũng ạ?”
“Đương nhiên . Chỉ cần là thứ Tước Tước nhà , thì ông cho ngay, thì ông cướp về cho con.” Ông nội Thẩm với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Phụt...”
Thẩm Tước bật thành tiếng: “Ông nội cho kỹ nhé, con ông luôn mạnh khỏe, và tuyệt đối tức giận.”
Ông nội Thẩm sững , đôi mắt già nua thoáng chút ươn ướt. Tước Tước của ông thực sự trưởng thành .
Quản gia Vương bên cạnh cũng thấy sống mũi cay cay. Lão gia nhà ông cuối cùng cũng khổ tận cam lai .
“Ông nội, nuốt lời đấy nhé!” Thẩm Tước nháy mắt tinh nghịch.
“Có con giám sát thế , ông nuốt lời cũng chẳng .” Ông nội Thẩm vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của cháu gái.
“Lão gia, Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia cùng gia đình đến ạ.” Quản gia Vương sân, cung kính thông báo.
Ông nội Thẩm cau mày, hừ lạnh một tiếng, ném đôi đũa xuống bàn cái “cạch”.
“Đến sớm thật đấy.”
“Ông nội, bác cả bác hai đến giờ , chắc chắn là chuyện quan trọng .” Thẩm Tước dậy lưng ông nội, ánh mắt nheo .
Khi bước , nàng lễ phép chào hỏi: “Con chào bác cả, bác gái cả, bác hai, bác gái hai.”
Thẩm Lễ (bác cả) và Thẩm Thành (bác hai) liếc đầy ngạc nhiên. Trước đó con gái kể là Thẩm Tước dường như đổi, bọn họ còn bán tín bán nghi...
Thẩm Tước ông cụ chiều hư, mỗi gặp mặt, đợi ông nhắc nhở thì nó mới miễn cưỡng chào hỏi một câu cho lệ.
Giờ nó chủ động chào hỏi lễ phép thế , đúng là chuyện lạ thật.
“Già đầu mà phép lịch sự tối thiểu cũng vứt cho ch.ó ăn hết cả !” Ông nội Thẩm mất kiên nhẫn quát lên.
“Khụ khụ, bố, bố nóng giận thế. Anh Lễ và Thành chỉ là quen với việc Tước Tước đột nhiên lễ phép như thôi mà.” Sở Mỹ Tú - vợ bác cả giả lả lên tiếng.
Ngoài mặt là giải vây cho chồng, nhưng thực chất là đang ám chỉ Thẩm Tước giờ vốn vô lễ.
Ông nội Thẩm đang định nổi trận lôi đình thì...
Thẩm Tước nhẹ nhàng ấn vai ông xuống, : “Con ai mà chẳng lúc phạm sai lầm khi còn nhỏ.”
“Bác gái cả rộng lượng như , chắc chắn sẽ chấp nhặt những lầm thời trẻ con của con nhỉ?”
Sở Mỹ Tú ngờ Thẩm Tước khéo léo đẩy quả bóng trách nhiệm về phía như .
Rõ ràng con bé đang ám chỉ bà hẹp hòi, chấp vặt, nhưng bà chẳng tìm lời nào để phản bác cho hợp lý.
Sắc mặt bà lúc xanh lúc trắng.
Thẩm Lễ lườm vợ một cái sắc lẹm, sang ông nội Thẩm: “Bố, dạo sức khỏe của bố vẫn chứ ạ?”
“Sao? Sức khỏe thì các định chia gia tài chắc!” Ông nội Thẩm hừ lạnh.
“Xin các thất vọng . Dạo Tước Tước chăm sóc, sức khỏe lắm. Nhất thời c.h.ế.t ngay .”
Thẩm Lễ ông cụ chặn họng, mặt đỏ bừng vì nghẹn lời.
“Bố, con và cả đều mong bố khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi. Tước Tước đúng là lớn thật , chúng con chăm sóc ông nội.” Thẩm Thành vội vàng , cố gắng xoa dịu bầu khí căng thẳng.
Thẩm Lễ cũng vội vàng hùa theo.
Sở Mỹ Tú cũng nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm, bắt đầu khen ngợi Thẩm Tước.
Khâu Tuyết Lan - vợ bác hai bên cạnh cũng chịu thua kém, gia nhập đội ngũ khen ngợi.
Sắc mặt ông nội Thẩm lúc mới giãn đôi chút: “Phải, Tước Tước hiểu chuyện hơn mấy nhiều.”
Thẩm Tước âm thầm đỡ trán. Ông nội đúng là “cuồng” cháu gái...