Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 230: Tiểu thư tư bản bị vị hôn phu hại chết (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:56:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thím Ngô , A Đức còn bác cả, bác hai, chú tư chú năm nữa, nhà ai mà chẳng mấy thanh niên trai tráng.”
“Giờ A Đức xảy chuyện lớn thế , chắc chắn mấy họ hàng thích sẽ . Đi thôi, cháu đưa thím tìm họ.”
Vừa dứt lời, Thẩm Tước liền kéo tay Lưu Quế Hoa sải bước thẳng ngoài.
Lưu Quế Hoa vốn định từ chối, nhưng sức của Thẩm Tước lớn đến lạ thường, bà chẳng thể cưỡng , kéo xềnh xệch đến tận nhà bác cả của Ngô Đức.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Thẩm Tước dùng sức đẩy mạnh một cái, khiến Lưu Quế Hoa ngã quỳ rạp xuống đất ngay lối .
Vợ chồng bác cả nhà họ Ngô đang trong nhà, thấy Lưu Quế Hoa bất ngờ quỳ sụp xuống thì ngơ ngác , chẳng hiểu chuyện gì.
Thẩm Tước chọn đúng thời điểm, gào lên t.h.ả.m thiết: “Bác cả, bác gái ơi! Hai nhất định cứu A Đức với! Thím Ngô cũng là cùng đường mới đến tìm hai bác thế .”
Không để họ kịp phản ứng, Thẩm Tước nhanh ch.óng chạy lôi kéo cả bác hai, chú tư, chú năm – những đang hóng chuyện gần đó – tập trung một chỗ. Nàng vắn tắt kể chuyện Ngô Đức thương nặng cần tiền gấp.
“Mọi đều là họ hàng thích, m.á.u mủ ruột rà, chẳng lẽ các bác các chú trơ mắt A Đức trọng thương mà thấy c.h.ế.t cứu ?”
Bị Thẩm Tước dồn thế bí mặt bao nhiêu , đám họ hàng nhà họ Ngô dù trong lòng xót của nhưng cũng đành c.ắ.n răng móc túi. Gom góp mãi mới hai tờ “đại đoàn kết”.
Thẩm Tước thừa đám nhà họ Ngô đều của ăn của để, nhưng kiếp khi thấy nguyên chủ sứt đầu mẻ trán lo tiền nong, tuyệt nhiên một ai chịu đưa tay giúp đỡ.
Kiếp , đừng hòng kẻ nào trốn thoát, ai cũng dính líu vũng nước đục .
“Thím Ngô, cháu cũng về nhà lấy tiền đây, chúng cùng lên bệnh viện.”
“ mà đàn bà con gái chân yếu tay mềm, đường xa tiện. Bác cả, bác hai, chú tư, chú năm, cũng cùng luôn ạ. Lỡ chuyện gì bất trắc còn đàn ông trong nhà giúp đỡ, chủ ý.”
Cuối cùng, cả một đoàn Thẩm Tước dùng “đạo đức” ép buộc, miễn cưỡng đ.á.n.h xe bò hì hục kéo lên bệnh viện huyện.
…
Tại bệnh viện.
Từ xa, Thẩm Tước thấy một bóng dáng nhỏ nhắn, thoáng thấy đoàn của nàng liền ba chân bốn cẳng chạy vụt trong.
Thẩm Tước nhận ngay, đó là Ngô Bình - cô em chồng “quý hóa” kiếp của nguyên chủ. Chắc chắn là chạy báo tin cho trong phòng bệnh đây mà.
Mọi đến cửa phòng bệnh, bên trong vang lên tiếng kêu thất thanh: “Anh! Anh ơi! Anh thế ? Người , mau gọi bác sĩ! Mau lên!”
Là tiếng la hét của Ngô Bình và Ngô Phẩm.
Mọi vội vàng đẩy cửa xông . Lý Uyển Uyển lập tức lao tới, đẩy mạnh Thẩm Tước đang chắn phía .
“Mau tránh , đừng lỡ việc cấp cứu cho bệnh nhân!”
Mọi hoảng hốt dạt sang hai bên. Lý Uyển Uyển tiến gần giường bệnh, giả bộ thao tác kiểm tra thể Ngô Đức một hồi, lúc mới dần yên .
Nhìn Ngô Đức lúc thê t.h.ả.m vô cùng, đầy vết m.á.u, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lưu Quế Hoa con trai mà xót xa, nấc lên từng hồi. Mấy ông chú ông bác xung quanh cũng chỉ thở dài thườn thượt.
“Mau đóng tiền viện phí .”
Thẩm Tước lập tức móc hai tờ đại đoàn kết gom lúc nãy.
Lý Uyển Uyển nhanh tay giật phắt lấy tiền: “Để đóng cho, quen thuộc đường lối trong bệnh viện . Mọi cứ ở đây trông chừng.”
Nói xong, cô ả cầm tiền chạy biến mất.
Thẩm Tước Ngô Đức đang im lìm giường bệnh, vội vàng tiến lên: “A Đức, thấy thế nào ?”
Vừa , nàng đưa tay chạm vết thương của , vẻ mặt đầy vẻ xót xa nhưng ngón tay âm thầm ấn mạnh.
Ngô Đức đang hôn mê bất chợt rên lên một tiếng: “Đau quá...”
Ý thức của Ngô Đức dần trở nên mơ hồ.
Tất nhiên là đau , lát nữa thôi sẽ còn nếm trải cảm giác sống bằng c.h.ế.t.
Để cho Ngô Đức “tận hưởng” trọn vẹn, Thẩm Tước đặc biệt lục lọi trong gian tùy của , tìm một loại kịch độc. Nàng đúng là tốn bao tâm tư vì .
Thẩm Tước giả bộ lóc thêm một lúc nhường chỗ cho Lưu Quế Hoa lao than .
Mấy ông chú bác nhà họ Ngô đó bao lâu thì nhao nhao tìm cớ chuồn êm. Bọn họ sợ ở lâu vòi vĩnh thêm tiền, nên ai nấy đều nhanh như một cơn gió.
Trong phòng bệnh giờ chỉ còn Thẩm Tước, Lý Uyển Uyển, Lưu Quế Hoa cùng hai đứa em của Ngô Đức là Ngô Bình và Ngô Phẩm.
“Tước Tước , để chữa trị cho A Đức cần tới năm trăm đồng nữa cơ. Thím cha con để cho con chút của cải phòng , thím xin con, hãy cứu lấy A Đức nhà thím với!”
Lưu Quế Hoa quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa. Ngô Bình và Ngô Phẩm thấy thế cũng vội vàng quỳ xuống theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-230-tieu-thu-tu-ban-bi-vi-hon-phu-hai-chet-2.html.]
Lý Uyển Uyển bên cạnh cũng vội vàng phụ họa: “Tước Tước, đồ vật là vật c.h.ế.t, mới là quan trọng. Chỉ cần A Đức còn sống, sợ gì mà em những ngày tháng chứ?”
Thẩm Tước lạnh lùng đám giả tạo đến buồn nôn mặt.
Lý Uyển Uyển sớm tin tức nội bộ, rằng năm nay sắp khôi phục kỳ thi đại học. Kiếp , khi Ngô Đức giả c.h.ế.t trót lọt, và ả thuê một căn phòng trọ gần bệnh viện để cùng ôn tập.
Cuối cùng, bọn họ dùng tiền bán vàng của nguyên chủ để học đại học, nương theo ngọn gió cải cách mà phất lên nhanh ch.óng. Trong khi đó, nguyên chủ bỏ ở nông thôn, quần quật hầu hạ Lưu Quế Hoa, chăm sóc nuôi nấng Ngô Bình và Ngô Phẩm.
Bọn họ vắt kiệt từng giọt m.á.u, nhai nát từng miếng thịt của nguyên chủ, cao ngạo nghễ nhạo cô ngu dốt, quê mùa...
“Tước Tước, con đồng ý mà, thím xin con đấy!”
Lưu Quế Hoa đang lóc van xin thì đột nhiên, Ngô Đức đang giường bỗng bật dậy.
Hành động bất ngờ của khiến tất cả trong phòng đều sững sờ.
“A Đức! Anh chứ?” Thẩm Tước phản ứng nhanh nhất, vội lao tới định đưa tay đỡ lấy .
lúc , Ngô Đức bỗng nhiên há miệng, phun một ngụm m.á.u đen ngòm, cả lảo đảo ngã uỵch .
Lý Uyển Uyển cảnh tượng đột ngột cho giật thon thót. ngay đó, ả liền tự trấn an: Chắc chắn là Ngô Đức thấy Thẩm Tước mãi chịu nhả tiền nên mới tự ý “thêm mắm dặm muối” vở kịch đây mà!
Thông minh thật!
“A Đức! A Đức con thế ? Con mau tỉnh !”
Lưu Quế Hoa cùng hai đứa con cũng nhao nhao lóc gọi tên .
Lúc , Ngô Đức yếu ớt mở hé mắt, đôi môi mấp máy khó nhọc, cố gắng phun hai chữ: “Cứu... ...”
Chỉ tiếc là giọng quá thều thào, còn tiếng than của những yêu bên cạnh quá lớn, chẳng ai thấy lời cầu cứu của cả.
Người duy nhất thấy và hiểu khẩu hình của , chỉ Thẩm Tước.
Thẩm Tước và Ngô Đức bốn mắt . Nàng mỉm , ánh mắt lạnh lẽo như băng, thong thả đáp trả bằng khẩu hình: “Đừng vội, trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi.”
Đợi đến khi thở của ngày càng yếu ớt, Thẩm Tước mới lao mở toang cửa phòng bệnh, gào lên thất thanh:
“Người ! Cứu mạng với! Bác sĩ ơi!”
Tiếng hét của nàng kinh động đến các y bác sĩ bên ngoài, họ vội vã chạy ùa .
Lúc Lý Uyển Uyển vẫn còn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngô Đức lay gọi.
Vị bác sĩ chạy thấy Lý Uyển Uyển ngay cạnh bệnh nhân mà hề động thái sơ cứu nào, lập tức quát lớn: “Lý Uyển Uyển, cô cái gì thế hả? Sao cấp cứu? Mau tránh !”
Ông giật mạnh tay Lý Uyển Uyển - lúc nước mắt nước mũi đang tèm lem - ném sang một bên, lao kiểm tra cho Ngô Đức.
“Tình trạng bệnh nhân chuyển biến , mau đưa phòng cấp cứu! Nhanh!” Bác sĩ Vương gấp gáp lệnh. Hai y tá cùng lập tức đẩy giường bệnh của Ngô Đức chạy như bay về phía phòng phẫu thuật.
Lý Uyển Uyển c.h.ế.t trân tại chỗ.
Không đúng...
Trong kế hoạch bọn họ bàn bạc màn ? Hơn nữa, vị bác sĩ Vương chạy nổi tiếng là cương trực, nghiêm túc nhất cái bệnh viện , đời nào ông phối hợp diễn kịch.
Một dự cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi trong đầu Lý Uyển Uyển.
Ngược , ba con Lưu Quế Hoa thì vẫn đinh ninh rằng tất cả đều trong sự sắp đặt tài tình của Lý Uyển Uyển. Ở góc độ mà Thẩm Tước thấy, bọn họ còn lén lút giơ ngón tay cái lên tán thưởng cô ả.
Lý Uyển Uyển chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Thẩm Tước cũng vội vàng chạy theo xe đẩy đến cửa phòng cấp cứu.
Hai tiếng đồng hồ .
Bác sĩ Vương bước , vẻ mặt nghiêm trọng thông báo: Ngô Đức tuy qua cơn nguy kịch, giữ tính mạng, nhưng do cấp cứu kịp thời nên di chứng để nặng nề. Khả năng cao là nửa đời sẽ liệt .
Ba con Lưu Quế Hoa xong thì ngây như phỗng.
Cái gì cơ? Chuyện gì đang xảy ? Không bảo là giả c.h.ế.t thôi ? Tại thành liệt thật ?
Trong lúc bọn họ còn đang thất thần hiểu mô tê gì, Thẩm Tước nhào tới bên cạnh Ngô Đức, gào t.h.ả.m thiết: “A Đức! Trời ơi là A Đức!”
“Anh mà mệnh hệ nào thì và các em sống đây hả trời ơi!”
Thẩm Tước lóc vật vã, đau đớn tột cùng.
Lý Uyển Uyển lê bước đến mặt bác sĩ Vương như thế nào, giọng cô ả run rẩy, lắp bắp hỏi: “Bác sĩ Vương... thật... thật sự sẽ liệt ?”