Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 223: Thiên kim giả phủ Thị lang muốn về nhà (18)
Cập nhật lúc: 2026-02-06 09:17:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quận chúa, Quận chúa!”
“Có chuyện gì mà hớt ha hớt hải thế?” Hành Dương Quận chúa nhíu mày hỏi.
“Thẩm tiểu thư sai đến tặng lễ tết ạ!” Nha thở hổn hển . Nàng ngoài mua bánh ngọt mới lò ở Phẩm Hương Các cho Quận chúa.
Vừa về đến cửa phủ, liền đụng ngay Bất Tri đang đến tặng lễ.
Nha thừa Quận chúa nhà nhớ mong Thẩm tiểu thư đến mức nào, nên lập tức chạy bẩm báo.
“Thật hả! Là con bé vô lương tâm Thẩm Tước phái đến ?” Hành Dương Quận chúa vội chỉnh y phục chạy tót ngoài.
Bất Tri mới sai khiêng đồ .
Hành Dương Quận chúa mặt, bước qua cửa liền thấy Bất Tri đang đó...
Dáng vẻ phong độ, khí chất bất phàm.
“Bái kiến Quận chúa.” Bất Tri hành lễ.
“Miễn lễ, miễn lễ.” Hành Dương Quận chúa đưa tay lên n.g.ự.c, trong lòng gào thét: A a a, Thẩm Tước rốt cuộc kiếm hộ vệ trai thế chứ!
Muốn cướp về quá!
“Quận chúa, đây là lễ tết tiểu thư nhà gửi tặng, phần là của Quận chúa.”
“Còn mấy phần là của Đại tiểu thư phủ Tướng quân, Tam tiểu thư phủ An Quốc công, và cháu gái nhỏ nhà Thái phó.”
“Tiểu thư nhà , giao hết cho Quận chúa, phiền Quận chúa chuyển giúp cho các vị tiểu thư .”
“Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ.” Hành Dương Quận chúa bước nhanh tới phần lễ của , mở rương .
Một mùi hương thơm ngát xộc mũi.
Hành Dương Quận chúa bộ trang sức tinh xảo và bộ y phục bên trong, sững sờ.
“Đường may trông giống hệt phiên bản giới hạn của tiệm may Duyệt Nhiên.”
Khái niệm “phiên bản giới hạn” là do Thẩm Tước đưa , nó chỉ thể hiện tài lực mà còn là biểu tượng của phận và địa vị.
“Bẩm Quận chúa, bốn mẫu đều là bản giới hạn, mỗi mẫu chỉ duy nhất một bộ.” Bất Tri .
“A a a, Thẩm Tước phát tài ! Vậy mà lấy tận bốn bộ bản giới hạn. Tiểu Cúc, mau gọi ba bọn họ qua đây, đập hộp ngay tại chỗ cho họ lác mắt chơi!” Hành Dương Quận chúa sang hét lớn với nha bên cạnh.
Nha chạy biến .
“Quận chúa, đây là nước hoa, đây là xà bông thơm, còn đây là tinh dầu.” Bất Tri giới thiệu từng món một.
“Bản Quận chúa cảm thấy như kẻ nhà quê , cái gì cũng từng thấy qua!”
Hành Dương Quận chúa ghen tị !
Thẩm Tước chỉ sống , mà là sống quá luôn chứ.
Mình còn ở đây lo lắng cho nàng, hừ, thà tự thương bản còn hơn.
“Quận chúa, tiểu thư nhà nhắn rằng, cô kinh doanh mấy mặt hàng . Nếu Quận chúa và các vị tiểu thư hứng thú thì thể cùng tham gia.”
“Các vị sẽ chiếm một nửa lợi nhuận, cần tham gia quản lý, chỉ cần nhận tiền chia lãi thôi.”
“Bản Quận chúa tham gia.” Hành Dương Quận chúa chấm một ít nước hoa lên tay, mùi hương á, thích quá mất!
“Tại hạ phiền Quận chúa nữa. Nếu các vị tiểu thư khác đồng ý, phiền Quận chúa sai đến khách điếm báo cho thuộc hạ .” Bất Tri chắp tay cáo từ.
Phải để cho các nàng thời gian bàn bạc xem nên đầu tư bao nhiêu tiền chứ.
“Được!” Hành Dương Quận chúa đáp lời.
Cửa tiệm cũng là món quà tết mà Thẩm Tước dành tặng cho bọn họ.
Nước hoa, xà bông thơm và tinh dầu một khi mắt, chắc chắn sẽ gây sốt trong giới quyền quý.
Lại thêm mấy các nàng đích “quảng bá”...
Kiếm tiền là cái chắc.
Tiền bạc vĩnh viễn là thứ mang sự tự tin, dù gả chồng, nhà chồng cũng tuyệt đối dám coi thường.
Bất Tri rời lâu thì ba cũng tới.
Nhìn thấy quà tết Thẩm Tước chuẩn cho , các cô nương cảm động suýt .
Hành Dương Quận chúa kể chuyện Thẩm Tước mở cửa tiệm và mời cùng góp vốn.
“Tước Tước là đang tặng tiền cho chúng đấy.”
“ , chúng chẳng gì mà lấy một nửa thì nhiều quá.”
“Chúng lấy hai phần thôi, bốn chia đều.”
“Được.”
“Góp bao nhiêu đây?”
Tiền tiêu vặt hàng tháng của các nàng ít, nhưng tiêu cũng nhiều, dù dành dụm một ít thì cũng chỉ tầm hơn trăm lượng.
Bốn bàn bạc một hồi, ai về nhà nấy xoay tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-223-thien-kim-gia-phu-thi-lang-muon-ve-nha-18.html.]
Cuối cùng, mỗi bỏ hai ngàn lượng.
Các nàng dùng đủ chiêu nũng, năn nỉ cha , trai, thậm chí bán cả trang sức mới gom đủ.
Có một đồ ban thưởng thì thể bán, tuy thể nâng cao phận nhưng lúc cần kíp chẳng đổi tiền .
Khi bốn Hành Dương Quận chúa tìm đến, Bất Tri mua xong nhà và cửa tiệm.
Bất Tri mua hẳn bốn cửa tiệm.
Bản vẽ thiết kế là do Thẩm Tước tự tay vẽ, phong cách trang trí cao cấp, trung bình và bình dân đều khác .
Bốn đưa ngân phiếu tới, Bất Tri liền dẫn các nàng xem cửa tiệm, cho xem bản thiết kế của Thẩm Tước.
“Cái đó... bốn bọn chỉ nhận một phần lợi nhuận thôi.” Hành Dương Quận chúa cảm thấy hai phần là quá nhiều, các nàng xứng.
“ đúng.” Ba lập tức phụ họa.
Tám ngàn lượng, vẻ ít so với quy mô .
“Tiểu thư nhà dặn dò, một nửa là một nửa. Sau ở kinh thành, việc quảng bá sản phẩm mới và mở rộng thị trường đều trông cậy các vị tiểu thư.”
“Các vị cũng chính là chỗ dựa của tiểu thư nhà , ăn ở kinh thành mà chỗ dựa thì .”
“Xin các vị đừng từ chối nữa.”
Lời lẽ của Bất Tri vô cùng kiên định, cuối cùng bốn đành ký khế ước.
Sau đó, Bất Tri dặn dò bốn hãy bắt đầu dùng nước hoa và tinh dầu.
Xà bông thơm thể đem tặng khác một cách khéo léo.
Hiệu quả sản phẩm mới là thứ lay động lòng nhất.
Mọi việc ở kinh thành đều diễn suôn sẻ.
Thấm thoắt đến kỳ thi huyện tháng Hai.
Trong thư viện của Thẩm An Dân một đồng môn quan hệ khá , khéo bảo lãnh cho bốn cha con họ.
Thẩm Tước bảo Thẩm Triều Dương cũng tham gia thi cùng.
Hắn thi đỗ Cử nhân mới tòng quân, phận sẽ khác hẳn.
Tuy Thẩm Triều Dương tự nhận khiếu sách, nhưng mà Khải Trí Đan .
Gà mờ cũng thể biến thành thiên tài.
Thi huyện cho phép về nhà mỗi ngày.
Thẩm Tước chuẩn chu thứ. Nàng chuẩn khẩu trang cho bốn cha con, dù ở “hố xí” (khu vực gần nhà vệ sinh trong trường thi) cũng vẫn bình an vô sự.
Lại dùng da thú may cho mỗi một chiếc áo choàng, thì nhưng cái ấm áp.
Trước khi , nàng cho bốn cha con uống một viên Tịch Cốc Đan giản lược, cả ngày ăn cơm cũng sẽ thấy đói.
Sáng sớm tinh mơ.
Thẩm Tước cùng Trần Mặc Tịch và Tiểu Nha tiễn bốn cha con thi.
“Cha, Đại ca, Nhị ca, , cứ bình tĩnh phát huy như bình thường là , cần căng thẳng.”
Bốn cha con gật đầu, xuống xe ngựa, sải bước tiến trường thi...
Kỳ thi huyện kéo dài ba ngày, tối nào Thẩm Tước cũng đích đón bốn cha con về.
Thi xong, ai nấy đều mệt nhoài.
Cũng may bình thường họ luyện võ rèn luyện thể nên sức khỏe hơn thư sinh bình thường nhiều.
Kỳ thi huyện do đích Học chính đại nhân chủ trì.
Chớp mắt đến ngày công bố kết quả.
như dự đoán của Thẩm Tước, bốn cha con thành công chiếm trọn bốn vị trí đầu bảng.
Huyện án thủ đương nhiên là Thẩm An Dân, ông dùi mài kinh sử nhiều năm, vốn dĩ thông tuệ.
Người thứ hai khiến Thẩm Tước bất ngờ, thế mà là bé Triều An.
Thẩm Triều Hành thứ ba, Thẩm Triều Dương thứ tư.
Thẩm Triều Hành và Thẩm Triều Dương bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Muội thông minh thì thôi , mới học vài tháng mà thi đỗ Á nguyên (hạng hai) kỳ thi huyện!
Chuyện quả thực là...
Hai dứt khoát về phòng tiếp tục vùi đầu sách vở.
Sau khi kết quả, Thẩm Tước lập tức sắp xếp cho cả nhà chuyển đến nhà mới ở phủ thành.
Bọn họ khỏi thì của nhà cũ họ Thẩm tìm đến cửa.
Thẩm Truyền Gia cũng tham gia thi huyện, kết quả vẫn trượt vỏ chuối như cũ.
Tin tức Thẩm An Dân trở thành Huyện án thủ truyền về thôn Thẩm Gia, Thẩm Đại Phú lập tức mặt dày dẫn tới...
vồ hụt.