Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 187: Người đàn bà bị ruồng bỏ nuôi lớn con trai kẻ thù (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-06 05:15:02
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên chủ c.h.ế.t t.h.ả.m.
Lúc bà lâm bệnh nặng, thằng con út và con dâu út lừa gạt. Bà cho chúng chỗ cất giấu của cải trong nhà, kết quả là khi đào kho báu, chúng lập tức đuổi bà khỏi nhà.
Nguyên chủ một xu dính túi, buộc ăn xin qua ngày, cuối cùng chỉ thể thoi thóp sống qua ngày tại một bãi rác bỏ hoang. Khi c.h.ế.t, nửa khuôn mặt bà thối rữa đầy dòi bọ, hai chân chỉ còn một nửa, tấm t.h.ả.m lông cừu lót khuỷu tay dính c.h.ặ.t m.á.u thịt của bà.
Những con khác của nguyên chủ cũng đều vợ chồng thằng con út hại c.h.ế.t.
Con trai cả vì thằng út mà buộc từ bỏ công việc để về nông thôn. Vợ của con cả m.a.n.g t.h.a.i sinh nở trong cảnh khó khăn nhất. Lúc túng quẫn, thư về cầu cứu gia đình, nhưng lá thư đó thằng út chặn . Mãi vài tháng nó mới đưa , nhưng lúc đó con dâu cả một xác hai mạng.
Con trai cả chịu nổi cú sốc mất vợ mất con, đau buồn quá độ nhảy sông tự vẫn, chôn cất ngay tại cái làng nghèo nàn nơi xuống nông thôn.
Con trai thứ hai lính, trong một về thăm nhà, vì bảo vệ thằng út mà đám côn đồ c.h.é.m đứt lìa hai bàn tay. Anh buộc giải ngũ về quê. Mất đôi tay, chẳng thể việc gì, ngày ngày thằng út nhiếc móc, c.h.ử.i rủa là đồ vô dụng, là phế vật. Cuối cùng, con trai thứ hai chịu nổi sự đả kích, lên đường ray xe lửa tự sát, cái c.h.ế.t vô cùng thê t.h.ả.m. Khuôn mặt tuấn năm nào nghiền nát đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, dính c.h.ặ.t đường ray, cạy cũng .
Con gái út thì thằng con út bán cho đứa con trai thiểu năng của tay lãnh đạo, để đổi lấy cơ hội thăng chức cho bản và biên chế chính thức cho vợ nó. Lúc còn sống, cô con gái út cả nhà coi như món đồ chơi và nô lệ, đến khi c.h.ế.t cũng yên . Thi thể cô đóng mấy cây đinh hồn xuyên qua , chôn ở sân nhà tay lãnh đạo, để vượng phong thủy.
Và kẻ hiến kế tàn độc chính là thằng con út.
Trước khi nguyên chủ c.h.ế.t, thằng con út còn cao xuống, lạnh lùng cho bà một sự thật động trời: Hắn con ruột của bà. Hắn là con của cha và “bạch nguyệt quang” trong lòng ông . Đứa con mà nguyên chủ sinh năm đó, chào đời chính tay cha nó bóp c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể chôn ngay gốc cây hoa hồng mọc nhất trong sân nhà họ.
Còn cha thực hề c.h.ế.t, ông đang sống hạnh phúc bên “bạch nguyệt quang”, hưởng vinh hoa phú quý, vợ chồng ân ái mặn nồng.
Nguyên chủ và các con của bà chẳng qua chỉ là những “bao m.á.u” nuôi sống gia đình ba bọn họ mà thôi!
Nguyên chủ c.h.ế.t trong sự oán hận ngút trời và nỗi cam lòng tột độ...
…
Thẩm Tước mở mắt , thấy đang một chiếc giường gỗ. Tờ lịch tường hiển thị ngày 20 tháng 5 năm 1970.
Nàng định dậy thì “Rầm” một tiếng, cánh cửa phòng ai đó đạp tung .
“Mẹ, con nữa, con xuống nông thôn ! Mẹ bắt con là ép con đường c.h.ế.t đấy. Tại cả nhường công việc cho con? Anh lớn tuổi hơn con thì chứ!”
Bên ngoài vang lên tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ đầy bạo lực của thằng con út Chu Hướng Dương, kèm theo đó là tiếng đạp đổ bàn ghế loảng xoảng.
Thẩm Tước xoay cổ, vặn eo vài cái cho giãn gân cốt, thuận tay vớ lấy cái chổi lông gà trong phòng, sải bước lao nhanh phòng khách.
Nhìn thấy bàn ghế trong phòng khách đạp đổ ngổn ngang, khóe môi Thẩm Tước nhếch lên một nụ lạnh lẽo khó phát hiện.
Tốt! Lắm!
Chu Hướng Dương tưởng để an ủi , định mở miệng tiếp. Thì cái chổi lông gà trong tay Thẩm Tước xé gió quất thẳng mồm .
“Chát!”
Thẩm Tước dùng trọn mười thành công lực.
Chu Hướng Dương c.h.ế.t lặng, đau đến mức tối sầm mặt mũi, trong miệng mùi m.á.u tanh nồng. Hắn hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, há miệng thì m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Thẩm Tước lùi hai bước, bẩn thỉu quá, ngàn vạn đừng để dính nàng, nàng mắc bệnh sạch sẽ.
Chu Hướng Dương đau giận, giơ tay định đ.á.n.h trả Thẩm Tước. Cây chổi lông gà trong tay Thẩm Tước múa lên vun v.út, từng nhát từng nhát quất mạnh Chu Hướng Dương.
Chu Hướng Dương đau đớn kêu la oai oái. Thẩm Tước tay chút nương tình, đ.á.n.h đến mức Chu Hướng Dương chỉ tông cửa chạy trốn. khổ nỗi, Thẩm Tước đoán ý định của , nàng bước ngang chặn ngay mặt, vụt một cú thật mạnh chân .
Chu Hướng Dương đ.á.n.h ngã lăn đất, lúc Thẩm Tước mới miễn cưỡng trút một chút xíu xìu xiu cơn giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-187-nguoi-dan-ba-bi-ruong-bo-nuoi-lon-con-trai-ke-thu-1.html.]
Lúc con trai cả Chu Cường trở về, đập mắt là cảnh tượng em trai đang lăn lộn đất kêu đau, còn thì đang chống nạnh, tay lăm lăm cái chổi lông gà, rõ ràng là đang giận sôi .
Chu Cường lập tức lao đến bên cạnh Thẩm Tước: “Mẹ, thế?”
Thẩm Tước chỉ Chu Hướng Dương đang đất.
“Cái thứ nghịch t.ử , nhà đạp đồ đạc lung tung, dám cãi tay đôi với , còn định đ.á.n.h nữa. Thằng cả, con xem nên đ.á.n.h nó ?” Thẩm Tước hỏi.
“Hướng Dương, em dám động tay với !” Chu Cường kinh hãi thốt lên.
Tuy thương em trai, nhưng càng thể chấp nhận việc đứa em cưng chiều từ bé dám tay đ.á.n.h .
Ánh mắt Chu Cường Chu Hướng Dương đầy vẻ trách cứ.
Chu Hướng Dương tức điên , há miệng định , như lời ! Hắn chỉ đạp bàn đá ghế thôi, cái cử chỉ giơ tay về phía ban nãy chỉ là dọa thôi mà. Hắn dám đ.á.n.h thật, thế thì đời chọc cột sống mà c.h.ử.i c.h.ế.t!
Nếu để mang tiếng bất hiếu, lấy vợ? Làm xin việc? Làm cướp xuất việc của cả?
Chu Hướng Dương là kẻ trọng danh tiếng, giải thích, nhưng Thẩm Tước đời nào cho cơ hội. Cây chổi lông gà trong tay nàng vung lên vun v.út, quất liên tiếp mười mấy cái .
Chu Hướng Dương đau đến mức nhe răng trợn mắt, thốt nên lời.
“Mẹ, ơi, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là Hướng Dương hỏng thật đấy.” Chu Cường vội vàng xin tha.
Lúc Thẩm Tước mới ném cái chổi lông gà trong tay .
“Chu Hướng Dương, rõ cho mày , công việc của cả mày là của cả mày, cho dù nó đồng ý nhường cho mày thì cũng đồng ý. Chuyến xuống nông thôn mày bắt buộc .” Thẩm Tước lạnh giọng tuyên bố.
Chu Hướng Dương yếu ớt cố mở to mắt trừng trừng:
“Mẹ, con !”
“Mày thì tự mà với bên văn phòng thanh niên trí thức.”
“Thằng cả, trói nó cho , ném nhà kho.”
Chu Cường Thẩm Tước, định mở miệng cầu xin.
“Sao? Lời con ?” Thẩm Tước liếc mắt sang.
Chu Cường chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn cẩn thận đỡ Chu Hướng Dương dậy.
“Mẹ bảo con trói nó !” Giọng Thẩm Tước cao v.út lên.
Tay Chu Cường run b.ắ.n, dám bao che cho em trai nữa, vội vàng tìm dây thừng trói gô Chu Hướng Dương , bế ném trong nhà kho.
Đợi Chu Cường , Thẩm Tước lập tức khóa trái cửa .
“Không lệnh của , ai cũng phép thăm nó, cho nó ăn uống gì cả. Nghe rõ ? Chu Cường!”
“Con , thưa .”
Chu Cường dè dặt quan sát sắc mặt , em trai thực sự tổn thương, nếu sẽ hành xử như .
Phải rằng, từ nhỏ thương yêu nhất chính là Chu Hướng Dương, bởi vì nó ngoại hình giống cha khuất của bọn họ. Bao nhiêu năm qua, theo đuổi , nhưng kiên quyết tái giá, cũng là vì tình cảm sâu nặng với cha.
Thẩm Tước xoay nhà, Chu Cường vội vàng theo, nhẹ tay nhẹ chân thu dọn đống bừa bộn trong phòng khách.
Thẩm Tước thẳng phòng , lục lọi trong tủ theo trí nhớ và tìm thấy cuốn hộ khẩu.