Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 156: Người mẹ pháo hôi của nam chính trong truyện niên đại (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-05 07:26:40
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ! Mẹ... c.h.ế.t!”

Thẩm Tước cau mày, liếc căn phòng tồi tàn một lượt.

Sự nghèo nàn, cũ kỹ đập mắt khiến Thẩm Tước cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

“Mẹ, đ.á.n.h lung tung là đúng ạ.”

Thẩm Tước chẳng chẳng rằng, vung tay tát thêm một cái nữa cái miệng đang lải nhải những lời đáng ăn đòn .

“Bà đây việc cần dạy chắc?”

Gã đàn ông sững . Hắn là con út cục cưng của cơ mà, nỡ đ.á.n.h ? Mẹ hết thương !

“Bác gái, hu hu, bác đ.á.n.h Lỗi, ngàn sai vạn sai đều là của cháu...” Cô gái bên cạnh vội vàng kéo tay gã đàn ông, giọng nũng nịu, ngọt xớt như rót mật tai, luyến láy đến mười tám khúc cua tay áo.

“Lưỡi thẳng thì để nhét cái đế giày mồm cho mà tập , đừng ở đó mà rên rỉ, buồn nôn c.h.ế.t .” Thẩm Tước tiện tay vớ lấy cái đế giày trong cái rổ tre ở đầu giường, nhét thẳng mồm cô gái.

Khuôn mặt cô gái biến đổi liên tục từ kinh ngạc, sững sờ, hổ đến giận dữ, hai mắt trợn tròn lên như hai hòn bi ve.

“Cút hết ngoài cho !” Thẩm Tước phẩy tay đuổi thẳng cổ.

Hai giật thon thót.

Gã đàn ông gân cổ lên định cãi , nhưng thấy cái tát lơ lửng tay Thẩm Tước thì lập tức đầu chạy thẳng.

Cô gái thì uất ức, thôi...

Thẩm Tước lục lọi trong cái rổ tre, cầm cái dùi lên thì cô nàng ngoắt 180 độ, ba chân bốn cẳng chạy mất dạng.

“Mẹ!”

Thẩm Tước kịp xuống giường thì một đàn ông trẻ tuổi, đen nhẻm lao .

Khuôn mặt đen bóng, ngũ quan góc cạnh, qua là kiểu dễ dây . Thân hình vạm vỡ, cường tráng, toát lên vẻ đầy sức mạnh.

Trên tay vẫn còn cầm cái cuốc, vẻ như đang đồng dở thì gọi về gấp, đến nông cụ cũng quên vứt .

Đây là Triệu Bị, con trai cả của nguyên chủ.

“Mẹ! Mẹ ? Con bảo ngã? Để con cõng sang chỗ bác sĩ Lý xem .”

Vừa , Triệu Bị định xốc Thẩm Tước lên lưng.

“Đừng động đậy.” Thẩm Tước gạt tay Triệu Bị , mạnh nhẹ: “Mẹ ...”

“Mẹ, con Bạch Hiểu Vi đẩy ngã! Chưa về dâu dám bắt nạt chồng, nó chán sống mà dám càn thế!” Một phụ nữ đầu quấn khăn hoa hùng hổ xông .

Đó là Trương Xảo, vợ của Triệu Bị, tính tình đanh đá, chua ngoa, điển hình của kiểu khẩu xà tâm phật, chăm sóc chồng tận tụy.

Chỉ điều thiếu não, thường xuyên Triệu Lỗi giật dây, lợi dụng mà hề ...

“Nói linh tinh cái gì đấy.” Thẩm Tước cau mày ngắt lời Trương Xảo đang định “lên đồng”.

“Ai với con là con bé Hiểu Vi đẩy ngã?” Thẩm Tước hỏi.

“Thì...” Trương Xảo ngớ , ừ nhỉ, ai với cô nhỉ?

“Con loáng thoáng đứa trẻ con nào hét lên là Bạch Hiểu Vi đẩy ngã ngất xỉu, thế là vợ chồng con mới hộc tốc chạy về đây chứ.”

“Là thằng Cẩu Đản hét đấy.” Triệu Bị bổ sung: “Mẹ, cứ khám .”

“Khám xét cái gì, ngã mà khám.” Thẩm Tước bước xuống giường, Triệu Bị vội vàng xổm xuống xỏ giày cho bà.

Thẩm Tước: Đây mới là con trai ngoan của chứ, mắt quan sát hiếu thuận.

Chẳng hơn gấp vạn cái thằng “não yêu đương” báo đời ?

“Xảo nhi, con gọi vợ chồng thằng hai, con năm, cả con bé Hiểu Vi với thằng Cẩu Đản sang đây cho .” Thẩm Tước dậy, vươn vai thư giãn gân cốt.

“Mẹ, con ngay đây. Mẹ yên tâm, nhà đông thế , nhất định sẽ đòi công bằng cho .”

Thẩm Tước: là đồ ngốc.

Nhà họ Bạch.

Bạch Hiểu Vi choàng tỉnh giấc, cả run lên bần bật. Nỗi uất hận và cảm giác đau đớn như lửa thiêu đốt vẫn còn in đậm trong tâm trí. Ngón tay cô lạnh toát, đầu óc cuồng choáng váng...

Triệu Lỗi, Đổng Mai Mai, đáng c.h.ế.t! Đáng c.h.ế.t!

Ha ha ha, chúng nó c.h.ế.t đáng đời lắm!

Cuối cùng cô cũng báo thù cho bản và cha !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-156-nguoi-me-phao-hoi-cua-nam-chinh-trong-truyen-nien-dai-2.html.]

đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống, dù khi c.h.ế.t đày xuống mười tám tầng địa ngục!

Cô cũng cam tâm tình nguyện!

Nếu vì hai kẻ đó giữ cái danh tiếng hão huyền mà đổ tội g.i.ế.c cho cô, thì gia đình cô gánh món nợ hai trăm đồng oan nghiệt.

Cha cô sẽ bán m.á.u mắc bệnh mà c.h.ế.t, cô sẽ vì quá đau khổ mà nhảy sông tự vẫn.

Bản cô cũng sẽ sống chui lủi như một kẻ hộ tịch, phiêu bạt tận phương Nam xa xôi, nếm trải đủ đắng cay tủi nhục. Mãi đến khi chính sách mở cửa, cô mới cơ hội cuộc đời, trở thành một “chị đại” khét tiếng về giữa Hương Cảng và Thâm Quyến.

Suốt bao nhiêu năm, Bạch Hiểu Vi chỉ sống với một ý niệm duy nhất: Nhất định bắt Triệu Lỗi và Đổng Mai Mai đền mạng, nợ m.á.u trả bằng m.á.u!

nghiên cứu nhiều cách c.h.ế.t. Đầu tiên là tạt axit hủy hoại dung nhan của chúng, đó phóng hỏa thiêu sống, để chúng nếm trải nỗi đau da thịt thiêu đốt từng tấc một.

Và cô .

Tất nhiên, ngọn lửa hận thù cũng thiêu rụi cả mạng sống của cô, nhưng Bạch Hiểu Vi sợ, cô chỉ thấy hả hê!

Cô sống chui nhủi, liều mạng vươn lên suốt bao năm qua cũng chỉ vì mục đích trả thù !

C.h.ế.t cũng hối tiếc!

Bạch Hiểu Vi đ.ấ.m mạnh xuống giường, cơn đau truyền đến khiến cô sực tỉnh...

Sao cô đang giường đất?

Bạch Hiểu Vi ngơ ngác quanh, đập mắt là khung cảnh ngôi nhà thương mà cô mơ thấy hàng nghìn trong giấc ngủ.

Cô... cô về nhà ?

Cổ họng Bạch Hiểu Vi nghẹn ứ, chẳng lẽ cô... trọng sinh?

Cánh cửa bất ngờ đẩy , Trương Xảo xông : “Bạch Hiểu Vi, tao gọi mày sang nhà tao ngay.”

Nói xong, Trương Xảo chạy biến , giọng sang sảng vẫn còn vọng từ ngoài cửa.

Bạch Hiểu Vi lảo đảo bò dậy, lao đến bên tường xem tờ lịch: Ngày 6 tháng 5 năm 1970.

Mẹ của Triệu Lỗi c.h.ế.t đúng ngày 6 tháng 5 năm 1970.

Kiếp , cô Triệu Lỗi túm tóc lôi xềnh xệch sang nhà , đ.á.n.h đến mức thốt nên lời.

Triệu Lỗi đ.á.n.h gào lên: 'Mày hại c.h.ế.t tao, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày! Đồ g.i.ế.c !'

Đổng Mai Mai bên cạnh thêm dầu lửa: 'Chính mắt thấy, bác gái gì khiến Hiểu Vi giận dữ, cô liền đẩy bác gái một cái, bác gái ngã xuống đất ...'

Đổng Mai Mai là thanh niên trí thức, học thức xinh , lòng dân làng.

Chỉ vài câu của cô đóng đinh Bạch Hiểu Vi lên cột mốc nhục nhã muôn đời.

Cha Bạch Hiểu Vi đương nhiên tin con , nhưng Đổng Mai Mai một mực khẳng định cô là hung thủ.

cách nào chứng minh sự trong sạch của . Cuối cùng, để cứu con gái khỏi cảnh tù tội, cha cô đành c.ắ.n răng chấp nhận bồi thường cho nhà họ Triệu hai trăm đồng.

Nước mắt Bạch Hiểu Vi tuôn rơi lã chã.

trở thời điểm quan trọng nhất của cuộc đời . Kiếp , cô tuyệt đối sẽ để ai vu oan giá họa cho nữa!

Bạch Hiểu Vi rửa mặt cho tỉnh táo, đầu óc cũng dần minh mẫn trở . Cô nhận điều gì đó đúng...

Kiếp , giờ thím Triệu qua đời, và chính Triệu Lỗi là đạp cửa xông lôi cô .

kiếp , đến gọi cô là Trương Xảo.

Chẳng lẽ thím Triệu c.h.ế.t?

Bạch Hiểu Vi hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng cô nhanh ch.óng trấn tĩnh , sải bước ngoài.

Giờ đây cô còn là Bạch Hiểu Vi yếu đuối, dễ bắt nạt của ngày xưa nữa.

Cô là nữ đại ca tung hoành ngang dọc Hương Cảng, khí thế cũng khác xưa nhiều.

Bất kể kẻ nào úp bô lên đầu cô, cô sẽ dìm đầu kẻ đó xuống hố phân cho c.h.ế.t sặc.

Bạch Hiểu Vi sải bước sang nhà họ Triệu.

Vừa bước cửa, cô thấy Thẩm Tước đang chễm chệ ghế, bên cạnh là Triệu Bị.

“Thím, thím gọi con ạ?” Bạch Hiểu Vi bước tới hỏi.

Ánh mắt cô chằm chằm khuôn mặt Thẩm Tước. Thẩm Tước lập tức cảm nhận sự d.a.o động năng lượng trong khí...

 

Loading...