Chương 25: Phu nhân hào môn sủng ái (25)
Nửa câu chực chờ nơi đầu môi của Giang Từ Vãn nghẹn cứng trong cổ họng, một chữ cũng thốt nổi.
Đôi mắt cô mở to, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, hệt như câu cho trấn động.
Nhìn ánh mắt ngẩn ngơ xen lẫn chút kinh hỷ của cô, Phó Vân Thừa cảm thấy trái tim như thứ gì đó khẽ va chạm , giọng trở nên dịu dàng: "Ngoan."
Sau khi ăn cơm xong, Phó Vân Thừa đưa cô ngoài dạo.
Anh tự nhiên đưa tay , nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Những ngón tay đan xen, truyền từng tia ấm áp nhàn nhạt.
Hai sóng đôi con đường rợp bóng cây. Phía đầu, những tán lá xum xuê đan xen tạo thành một mái vòm xanh mướt tự nhiên. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, để những vệt sáng li ti, khắc họa nên những hình thù loang lổ mặt đất.
Môi trường ở khu dân cư cực kỳ , tuy tọa lạc tại trung tâm thành phố náo nhiệt nhất nhưng xung quanh vô cùng yên tĩnh.
Sự ồn ào và náo nhiệt đều ngăn cách bên ngoài, thanh tịnh và tao nhã, chỉ thi thoảng vài tiếng chim hót và tiếng lá cây xào xạc khi gió lướt qua.
Nơi đây đích thị là lãnh địa dành riêng cho tầng lớp thượng lưu, ngóc ngách đều toát lên vẻ sang trọng mà thâm trầm.
Phó Vân Thừa lặng lẽ cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay cô, lắng tiếng lá khô vỡ vụn chân, lòng tràn đầy thư thái.
Anh bỗng thấy, mỗi ngày dành chút thời gian việc cũng khá thú vị.
Trước đây, phần lớn thời gian đều dành cho công việc. Đối với , thời gian và sức lực chính là chi phí đắt đỏ nhất, phép lãng phí, tận dụng tối đa để phát huy giá trị lớn nhất của nó.
giờ nghĩ , những việc đó thực cũng quan trọng đến thế.
Dành thêm chút thời gian bên cô, cùng thả lỏng, đây là một vụ ăn thua lỗ.
Đột nhiên, bước chân Phó Vân Thừa dừng .
Giang Từ Vãn nghiêng : "Sao thế ?"
Cô định hỏi bỗng dưng tiếp nữa, nhưng còn kịp lên tiếng, khẽ cúi , áp sát gần cô.
Một luồng thở ấm áp ập đến.
Ngay đó, đôi môi mềm mại khẽ phủ lên môi cô.
Câu hỏi chực chờ nơi đầu môi nụ hôn bất ngờ trực tiếp chặn ...
Anh hôn gấp gáp, Giang Từ Vãn cảm thấy hệt như sắp "nuốt chửng" đến nơi. Cô đẩy , cô càng kháng cự, động tác của càng thêm mãnh liệt.
Cuối cùng, cô đành thỏa hiệp mặc kệ sắp đặt.
Không trôi qua bao lâu, cho đến khi nụ hôn cuối cùng cũng kết thúc, Phó Vân Thừa mới chậm rãi buông cô .
Gò má Giang Từ Vãn ửng hồng, trong ánh mắt vẫn còn vương chút mơ màng, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-nam-chinh-si-tinh-chi-yeu-nu-phu-ac-doc-lam-sao-day/chuong-25-phu-nhan-hao-mon-khong-duoc-sung-ai-25.html.]
Phó Vân Thừa dáng vẻ của cô, khóe môi khẽ nhếch, đưa tay nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rối của cô.
"Hừ, son môi của em quẹt sạch cả . Sau cho phép thế nữa." Giang Từ Vãn thấy môi dính ít son của , chẳng cần soi gương cũng môi chắc chắn trôi sạch son.
Đã chắc chắn là còn sưng lên nữa.
Phó Vân Thừa: "Không , bây giờ trông em vẫn xinh ."
"Khen em cũng vô ích, đều tại hết."
Cô lấy son môi chuẩn dặm lớp trang điểm, nhưng một hồi chuông điện thoại thanh thúy đột nhiên vang lên phá tan bầu khí.
Là điện thoại trong túi đang reo.
Giang Từ Vãn khẽ nhíu mày, vốn chẳng định bận tâm.
Trong ấn tượng của cô, Phó Vân Thừa lúc nào cũng bận tối mắt tối mũi, mỗi ngày điện thoại reo dứt, phần lớn thời gian đều là thư ký giúp xử lý, mà cuộc gọi thể gọi trực tiếp máy thế , chắc hẳn đều là những chuyện tương đối quan trọng.
Cô tùy ý liếc mắt màn hình điện thoại một cái, vốn tưởng rằng sẽ thấy tên của đối tác ăn lãnh đạo cao cấp nào đó của công ty,
nhưng khi hai chữ lọt tầm mắt, động tác của cô lập tức khựng , ánh mắt cũng chợt nheo đầy cảnh giác.
Chỉ thấy màn hình hiển thị rõ rành rành hai chữ "Vân Kiều".
Tình cảnh hiện tại quả thực chút nực .
Vợ chính thất còn đang ở ngay bên cạnh đây, mà điện thoại của "Bạch Nguyệt Quang" bạn gái cũ... đúng, bọn họ dường như từng ở bên , chính xác mà , nên là điện thoại của "đối tượng mập mờ" cũ gọi tới.
Giang Từ Vãn coi như chẳng thấy gì, âm thầm quan sát phản ứng của đàn ông.
Cô đang ở ngay bên cạnh, trong lòng chắc chắn sẽ chút chột , chắc là sẽ dám thản nhiên máy ngay mặt cô , sẽ tìm một cái cớ để vội vàng chỗ khác, hoặc là tùy tiện bịa lý do gì đó để đuổi cô .
giây tiếp theo, Phó Vân Thừa trực tiếp nhấn nút .
Khóe miệng Giang Từ Vãn kìm mà giật giật, biểu cảm mặt trở nên chút vi diệu.
Bản cô vẫn còn đang lù lù ở đây, ý gì đây?
Chẳng lẽ ngay cả diễn một chút cũng buồn diễn nữa ?
Anh đặt thể diện của cô ở chứ?
"Alo?" Giọng của Phó Vân Thừa vẫn bình thản trầm thấp, bất cứ điểm gì bất thường, chẳng khác gì so với lúc chuyện bình thường cả: "Chuyện gì? Ừm... cô trực tiếp liên hệ với thư ký ... ."
Nếu Giang Từ Vãn tận mắt thấy tên gọi điện thoại, chỉ cuộc đối thoại ngắn gọn , e là cô thực sự sẽ tưởng rằng đây chỉ là một cuộc gọi thông thường về công việc mà thôi.
...Ai thấy thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️
Nhấn theo dõi để truyện sớm nhất nha.