Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn - Chương 211

Cập nhật lúc: 2025-02-28 21:29:06
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Tú cầm lấy chén trứng hấp, trước tiên múc một muỗng cho hai đứa trẻ đang chăm chú ăn, rồi lại chia một muỗng cho con dâu, cuối cùng mới đổ phần còn lại vào chén của mình: “Tiểu Lận 25 tuổi rồi phải không? Ở tuổi này có thể ổn định rồi.”

Lận Đình nuốt miếng thức ăn trong miệng: “Chuyện đó tùy anh ấy thôi, có phải có người đến nhà hỏi mai mối không?”

Hồ Tú cười: “Con thông minh thật đấy, có người đến nhờ thật đấy, nhưng mà mẹ thấy không ổn lắm.”

“Không phải con thông minh, chỉ là anh con từ nhỏ đến lớn luôn được nhiều người yêu mến, con đã quen rồi.” Lận Đình là nói về anh trai kiếp trước của mình, người trông giống Lận Vĩ đến bảy tám phần, từ nhỏ đến lớn, không biết bao nhiêu lá thư tình được gửi đến tay cô để cô chuyển giao.

Lận Vĩ cũng không kém cạnh, đừng tưởng mọi người thời đó bảo thủ, trong ký ức, những cô gái công khai tỏ tình không phải không có, chỉ là vài năm gần đây môi trường căng thẳng, mới dè dặt hơn một chút.

Nói đến đây, không tránh khỏi nhớ lại thời thơ ấu của con trai mình, Hồ Tú nhếch môi, không ưa tính cách của Hoắc Tiếu từ nhỏ đã kín đáo, dù trông có đẹp đến mấy cũng không có cô gái nào dám lại gần.

Nhưng... nghĩ lại cũng tốt, nếu không thì làm sao có thể đợi được con dâu?

Nghĩ tới đây, Hồ Tú lại trở nên hớn hở: “À này, nhóc Tiếu nói với mẹ rồi, mẹ không muốn đi làm, như bây giờ thật là thoải mái, gần đây mẹ còn theo học may vá cùng Vấn Lan nữa.”

Đặc biệt khi thời tiết ngày càng ấm áp, bà gần như mỗi ngày sau khi đưa các cháu đi học xong, đều lên núi sau nhà dạo chơi, thuận tiện hái vài bông hoa dại về cắm bình.

Hoặc là ngồi dưới cây ngọc lan trước nhà, uống trà đọc sách báo, thảnh thơi dễ chịu vô cùng, ai lại muốn đi làm chứ.

Lận Đình nghe xong câu chuyện hàng ngày của mẹ chồng, không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ: “Mẹ vui là được ạ. À, khi nào mẹ học xong, nhớ may cho con vài bộ quần áo đẹp nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-ta-cuom-tien-bo-tron/chuong-211.html.]

Câu nói này khiến Hồ Tú cảm thấy rất vui, liền đáp ngay: “Chắc chắn rồi.”

Thời gian đã bước vào tháng Tư, kỳ thi giữa kỳ cũng sắp đến.

Trong khi học sinh tất bật ôn tập phút chót, các giáo viên cũng không thể nhàn rỗi.

Chẳng hạn, buổi trưa, sau khi ăn xong, Lận Đình vội vã quay lại văn phòng, không nghỉ ngơi mà bắt đầu khắc đề thi lên tờ giấy lót tấm thép.

Cố Phương đã khắc xong tờ giấy, chuẩn bị cho máy in, nhìn thấy vẻ bận rộn của Lận Đình liền an ủi: “Cô đừng vội, từ từ thôi, kịp mà. Lát nữa tôi giúp cô in chung, tay nghề của cô giờ đã tốt lắm rồi, ít khi để mực rơi vãi lên đề thi.”

Việc khắc chữ trên giấy sáp cũng là một kỹ thuật đòi hỏi sự khéo léo, cần phải điều chỉnh lực vừa phải. Lận Đình mới tập tành nên không những chậm, mà còn không dám sao nhãng.

Vì thế, nghe thấy lời động viên của bạn thân, cô không dám ngẩng đầu lơ đãng, chỉ biết cảm kích nói: “Cảm ơn cô trước nhé, chỉ còn lại một câu cuối, xong xuôi sẽ cùng cô in.”

Chính từ khi trở thành giáo viên, Lận Đình mới nhớ ra, bài thi lúc này phải do chính các thầy cô in ra.

Cô đã luyện tập thời gian gần đây nhưng vẫn cảm thấy yên tâm hơn nhiều khi có sự giúp đỡ của Cố Phương.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cố Phương nói: “Chuyện này có gì đâu. Lúc tôi mới bắt đầu cũng phải được thầy Vương chỉ bảo nhiều lần mới thành thạo. Thôi tôi đi in trước đây.”

“Được!”

Loading...