Lận Đình nhìn chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm của anh hai, nghi ngờ hỏi: “Vậy anh đến đơn vị rồi còn thay quần áo nữa à?”
Lận Vĩ vỗ vào đầu em gái một cái, luôn cảm thấy cô em gái này đang chê bai anh ấy quá coi trọng diện mạo: “Anh làm vậy vì ai? Không thể để người ta nghĩ nhà mẹ đẻ em lôi thôi được, đúng không?”
Quen với việc đấu khẩu với anh trai, Lận Đình xoa trán, thốt lên: “Nhưng mà anh cũng không cần ăn diện như yêu tinh.”
Nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi, người không biết còn tưởng là một ngôi sao lớn xuất hiện.
“Yêu... yêu tinh?!” Lận Vĩ toàn bị chê là mặt búng ra sữa, thực sự bị mô tả của em gái làm giật mình, rồi tức giận vung tay chọc em gái: “Em nói bậy bạ cái gì vậy? Anh là đàn ông!”
Lận Đình che mặt né sang một bên: “Vậy... anh là nam yêu tinh?”
Lận Vĩ híp mắt: “Anh thấy cô đang thiếu đòn đấy!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Thấy người ta tức giận, Lận Đình cố kìm nén tiếng cười, giơ chân bắt đầu chạy, nhưng mới chỉ chạy được vài bước thì đã gặp phải chướng ngại.
Hoắc Tiếu vừa ra ngoài đón người, đỡ lấy vợ, cúi đầu cười hỏi: “Chạy đi đâu vậy?”
Cảm thấy mình có chỗ dựa vững chắc, Lận Đình “vù” một cái đã lẩn sau lưng chồng, sau đó nhô đầu ra nhìn về phía anh hai, cau mày nói: “Nam yêu tinh!”
Lận Vĩ: “...”
Hoắc Tiếu: “...?”
Người nhà thông gia đến thăm, Hồ Tú là người hiểu lý lẽ, đã chuẩn bị một bàn đầy ắp những món ăn ngon.
Đến khi ba người trở về nhà, một bữa tối phong phú đã được bày biện trên bàn.
Hồ Tú nở nụ cười chào đón: “Nhanh đi rửa tay, có thể ăn cơm rồi.”
Tay nghề nấu nướng của mẹ chồng rất tuyệt, mùi thơm đậm đà của các món ăn khiến Lận Đình không kìm lòng được mà hít hít mũi, cảm giác đói bụng càng trở nên dữ dội hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-ta-cuom-tien-bo-tron/chuong-205.html.]
Cô vừa đi vào bếp múc nước rửa tay, vừa nói: “Mẹ cứ ngồi, con múc cơm đã.”
Nghe vậy, Hồ Tú cười rồi đi sắp xếp cho hai đứa trẻ.
Khi cả nhà ngồi xuống bắt đầu bữa ăn, không thể thiếu câu chuyện về những thay đổi ở quê nhà trong khoảng thời gian xa nhau.
Phần lớn là Hồ Tú hỏi, còn Lận Vĩ trả lời.
Sau khi ăn no nê, đặt bát đũa xuống, Hồ Tú cảm thán: “Mới đi chưa đến hai tháng, quê nhà đã thay đổi nhiều quá, tôi cứ ngỡ như đã qua một thời gian dài vậy.”
Nghe thế, Lận Đình đang lau miệng cho con dừng tay lại.
Hoắc Tiếu đang dọn dẹp bát đĩa, chuẩn bị mang đi rửa, nói: “Khi anh hai về nhà, mẹ có muốn đi theo không? Sau đó con sẽ sắp xếp người đưa mẹ trở lại.”
Con trai hiếu thảo, Hồ Tú tự nhiên vui mừng, nhưng bà vẫn nhớ chuyến đi xe lúc đến đây, vội vã xua tay: “Thôi, thôi, đi xe mất quá nhiều thời gian, mẹ chỉ nói đùa thôi.”
Hoắc Tiếu đang làm đoàn trưởng, căn nhà được phân chia có ba phòng.
Hồ Tú và hai đứa trẻ ngủ cùng nhau, vì thế luôn có một phòng trống trong nhà.
Có điều, không có giường dự phòng.
Vậy là sau khi dọn dẹp bát đũa xong, Hoắc Tiếu lên đường đi mượn giường gấp.
Hồ Tú nghĩ rằng anh em nhất định có điều muốn nói, nên đã tinh tế dẫn theo cặp sinh đôi đi thăm hàng xóm.
Chỉ trong vài phút, trong nhà chỉ còn lại hai anh em.
Lúc này, Lận Đình mới hỏi về tình hình của chị gái.
Lận Vĩ nhấp một ngụm trà, từ tốn nói: “Nhà họ Triệu có người bị gửi đi lao động cải tạo, ban đầu còn ồn ào vài ngày, giờ thì chỉ mong trốn tránh mọi người, không còn đến quấy rầy nữa.”