Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn - Chương 139: Tiết lộ

Cập nhật lúc: 2025-02-26 21:25:44
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi Lận Đình chuẩn bị mang theo xúc cảm ấm áp trên trán chìm vào giấc ngủ, cơn buồn ngủ trong đầu cô chợt bị một câu nói của người đàn ông đánh tan.

“Anh vốn định nói cho em biết Quả Quả và Miêu Miêu không phải con ruột của anh, nhưng bây giờ xem ra phải chờ đến ngày mai mới nói được... Cũng không biết em có để ý không nữa?”

Lận Đình: “...” Gì... gì cơ?

Đầu óc ngơ ngác chậm rãi khởi động lại, sau khi ý thức được nội dung lời nói của người đàn ông, Lận Đình ngồi bật dậy, mở to đôi mắt đào hoa tràn ngập tia m.á.u do buồn ngủ, nhìn chằm chằm người đàn ông: “Anh vừa nói gì cơ?”

Hoắc Tiếu: “...”

Hình như... rất để ý thì phải?

“Không phải em ngủ rồi à?” Gương mặt Hoắc Tiếu trở nên dịu dàng hơn.

Lận Đình cất giọng trách móc: “Em vốn sắp ngủ rồi.” Nhưng lại bị anh dọa tỉnh đấy.

Nghĩ đến đây, cô đánh giá người đàn ông ngồi ở mép giường với ánh mắt nghi ngờ, nghi ngờ có phải ban nãy bản thân nghe lầm không.

Biết vợ không nghe được đáp án thì khó mà ngủ ngon, Hoắc Tiếu kéo chăn lên đắp cho cô, đồng thời cũng cho cô một câu trả lời thuyết phục: “Quả Quả và Miêu Miêu là con của đồng đội anh, đối phương đã hi sinh, hai đứa bé trở thành trẻ mồ côi.”

Ối, hóa ra cô không nghe lầm.

Không biết do quá mệt mỏi, hay do quá sốc trước tin tức này, Lận Đình cảm thấy đầu mình dần trở nên choáng váng.

Tuy nói... tuy nói lúc trước khi phát hiện cặp song sinh long phượng không giống Hoắc Tiếu, cô cũng chỉ dám nghĩ hai đứa giống mẹ, chứ chưa bao giờ nghĩ theo hướng hai đứa được anh nhận nuôi.

Vân Mộng Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-ta-cuom-tien-bo-tron/chuong-139-tiet-lo.html.]

Vậy...: “Cuộc hôn nhân lúc trước của anh?”

Hoắc Tiếu: “Anh chưa từng kết hôn, trên giấy tờ cũng chỉ có mỗi em, chẳng qua đứa bé không thể tự nhiên xuất hiện, nên mới nói với người trong thôn rằng mẹ đứa bé qua đời.”

Do không muốn gợi ra những rắc rối không đáng có nên anh và mẹ cố hết sức giảm bớt chủ đề về mẹ ruột của cặp song sinh.

Chẳng ngờ người ta đồn qua đồn lại, cuối cùng đồn thành vợ cũ của anh bỏ trốn.

Tuy hiện tại Lận Đình rất buồn ngủ, nhưng đầu óc của cô lại rất tỉnh táo: “Không còn một người thân nào ư?”

Không phải cô không muốn nuôi cặp song sinh, cô chỉ đơn thuần tò mò về hoàn cảnh gia đình của hai đứa bé mà thôi.

Hoắc Tiếu im lặng mấy giây rồi mới trả lời: “Người thân ruột thịt thì còn mỗi ông nội, nhưng... hoàn cảnh của ông cụ không tốt lắm, không tiện chăm sóc đứa bé.”

Hoàn cảnh không tốt... Lận Đình trợn tròn mắt nhìn người đàn ông: “Ý anh là...”

Hoắc Tiếu gật đầu, không hề cảm thấy ngạc nhiên trước sự nhạy bén của vợ, đương nhiên, anh cũng không muốn giấu cô: “Chuyện sau này chẳng ai nói chính xác được, nhưng trước mắt, thân phận của cặp song sinh không tiện để nhiều người biết.”

Lận Đình cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, dù sao ở thời điểm hiện tại, những người bị dán danh “năm phần tử xấu” không những bị người trên cả nước ghét, mà ngay cả tính mạng của họ cũng không có đảm bảo.

Nghĩ đến đây, cô lại hỏi: “Cha mẹ đứa bé đã thật sự qua đời rồi ư?”

Thấy vợ không có bất cứ biểu cảm chén ghét nào đối với chuyện này, trái tim Hoắc Tiếu hoàn toàn thả lỏng: “Qua đời rồi, cặp song sinh chính là huyết mạch duy nhất của gia đình họ.”

Chẳng qua việc họ qua đời thế nào, anh không muốn kể quá tỉ mỉ, lo sẽ khiến cô sợ.

Loading...