Xuyên Không Về Ba Mươi Năm Trước, Chọn Vợ Kế - Chương 82

Cập nhật lúc: 2025-03-04 21:16:47
Lượt xem: 300

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đến Tết Đoan Ngọ, Cố Vệ Sơn trở về. Người gầy đi rõ rệt, hai vợ chồng ôm nhau khóc một trận trong nhà. Khóc xong, Lưu Hồng Quân lại bắt đầu lo cho 2500 đồng đã vay từ nhà mẹ đẻ.

“Anh mang qua đó bốn ngàn đồng, có lấy lại được không?” Trong nhà giờ không còn một xu, còn thiếu nợ nhiều như vậy.

“Sao có thể lấy lại được, em đừng nghĩ nữa.” May mắn ngày đó Chu Nguyên ngăn anh làm người đại diện pháp lý, nếu không người ngồi tù giờ chính là anh.

“Người bạn làm chung với anh bây giờ vẫn còn bị giam, đang kiện tụng đấy.” Cố Vệ Sơn vẫn còn sợ hãi, chỉ chút nữa thôi, người ngồi tù đã là anh rồi. Lão tam là người tốt, tìm luật sư giúp người bạn kia kiện tụng, mấy người bọn anh đều chứng minh rằng bạn anh bị lừa, không nhận được đồng nào từ chủ mỏ than, chỉ cần tìm được chủ mỏ bạn anh sẽ được thả.

Cố Vệ Sơn là người thật thà, anh rất tự trách. Ban đầu, lẽ ra khi anh bị lừa làm người đại diện pháp lý, anh không nên để tai họa rơi vào đầu bạn anh. Trong lán trại của anh thật ra còn giấu hai ngàn chưa động vào, anh đã đưa hết cho gia đình bạn, bảo họ tiếp tục kiện.

Anh không muốn nói với Lưu Hồng Quân về số tiền đó, nhưng Lưu Hồng Quân lại mắng: “Đáng đời anh ta, ai bảo tham lam bị lừa làm người đại diện pháp lý chứ.”

Cố Vệ Sơn không thể tin nổi nhìn cô ta, từ khi nào Lưu Hồng Quân lại trở nên lạnh lùng tham lam, không có chút tình người như thế này? Có phải vì lão tam cưới vợ, vợ lão tam mở tiệm kiếm tiền nên cô ấy ghen tỵ, không cam lòng? Nhưng người ta kiếm tiền là do người ta có bản lĩnh, có gì mà phải thèm thuồng?

“Hồi đó không phải em gọi điện cho anh, bảo anh không làm người đại diện pháp lý thì ly hôn à? Giờ sao lại nói như vậy?”

Lưu Hồng Quân tức giận: “Anh biết rõ em không có ý đó, em chỉ là lo lắng, chúng ta bây giờ đều không có việc làm, nhà cũng là thuê, còn thiếu mẹ em 2500, ngày tháng phải sống sao đây?”

Càng nghĩ càng giận, cô nói: “Đều tại vợ lão tam, nếu cô ta tốt với chúng ta hơn một chút, em đã không đi trộm công thức, em không trộm công thức thì anh đã không rời đi, anh không rời đi thì không xảy ra chuyện hôm nay. Anh nói xem, có phải tại cô ta không?”

“Nói bậy!”

Cố Vệ Sơn là người thô lỗ nhưng lại biết lý lẽ: “Sao em không tự trách mình tham mấy trăm đồng tiền lợi lộc đó. Lần này lão tam tiêu cả mấy vạn, số tiền đó anh đều nhớ cả đấy. Mai anh sẽ ra ngoài làm kiếm tiền trả nợ, cả tiền mẹ em anh cũng sẽ trả cả vốn lẫn lãi.”

Lưu Hồng Quân vội nói: “Tiền mẹ em trả là được rồi, còn nợ của lão nhị, lão tam thì không cần trả, họ sẽ không nói gì đâu.”

Cố Vệ Sơn cười lạnh: “Tại sao lại không trả? Vì người ta có tiền thì không phải trả sao? Nếu không có lão nhị và lão tam, chồng em vẫn còn bị giam giữ ở nơi xa ngàn dặm. Lưu Hồng Quân, giờ anh không còn nhận ra em nữa rồi, sao em lại thành ra như thế này.”

Hai vợ chồng giận dỗi, một đêm không nói chuyện. Lưu Hồng Quân cảm thấy mình không sai, sáng hôm sau về nhà mẹ đẻ than phiền.

“Mẹ, ngày tháng thế này không thể sống nổi nữa, Cố Vệ Sơn không nói lý.”

Bà Lưu tức giận tát cô: “Chồng con nói không sai, nhà họ Cố đã bỏ bao nhiêu tiền cứu chồng con ra, chồng con về rồi con không biết cảm kích, còn muốn quỵt nợ, mẹ làm sao nuôi con thành đứa vô ơn vô nghĩa thế này. Về nhà sống tử tế đi.”

Lưu Hồng Quân cứ đòi đi Thâm Thị với Cố Vệ Sơn nhưng anh không đồng ý. Cô bảo mẹ dùng tư cách mẹ vợ ép Cố Vệ Sơn. Bà Lưu đành mời con rể về nhà, nấu một bàn tiệc lớn, còn mời con trai cả đến tiếp. Thời đại này, con rể đến nhà là đãi ngộ rất trọng.

Bà Lưu khuyên bảo Cố Vệ Sơn một hồi, nói rằng tất cả đều vì hai đứa cháu gái.

Cố Vệ Sơn nói: “Con gái lớn thì con không lo, nó học cấp ba rồi, lại có chủ kiến. Con chỉ sợ con bé hai bị mẹ nó làm hư, mẹ xem suy nghĩ của cô ấy bây giờ đáng sợ thế nào, cuộc sống của mình không tốt lại đổ lỗi lên người khác, không tự nhìn lại mình đã làm gì.”

Ngày xưa sống biết bao tốt đẹp, mới nửa năm, suýt nữa thì nhà tan cửa nát.

Bà Lưu ôm n.g.ự.c khóc lóc mấy tiếng, biết làm sao đây, đó là con gái bà mà, bà không thể không tính toán thay cho nó.

Bà bàn với con rể: “Thế này, để Hồng Quân đi Thâm Thị làm công với con, con bé hai sang học kỳ sau lên lớp sáu rồi, cũng cho nó ở nội trú đi, cuối tuần và nghỉ hè thì đến ở với mẹ, con thấy sao?”

Cố Vệ Sơn im lặng một lúc, không đồng ý để Lưu Hồng Quân đi Thâm Thị, “Hồng Quân không được đi, mẹ để cô ấy ở Hoa Thành tìm việc đi. Hai đứa bọn con giờ cãi nhau suốt ngày, cô ấy mà đi cùng thì con làm sao làm việc được.”

Bà Lưu cũng không còn cách, tình cảm của hai vợ chồng đã rạn nứt, không phải ngày một ngày hai mà lành.

Nhưng bà biết, Cố Vệ Sơn là do Cố Thời Úc kéo ra, trong lòng anh có khi còn kính trọng Đường Liên Tử hơn. Nếu Đường Liên Tử mở lời bảo Cố Vệ Sơn dẫn Lưu Hồng Quân cùng đi Thâm Thị, có khi Cố Vệ Sơn sẽ đồng ý.

Ngày Tết Đoan Ngọ, bà Lưu mang bánh ú và trứng vịt muối đến cửa tiệm Nhất Chiêu Tiên. Nhất Chiêu Tiên chiều đó đã bắt đầu nghỉ lễ, bà cố ý đợi đến khi chỉ còn Đường Liên Tử chuẩn bị khóa cửa mới vào.

Bà cười bước vào tiệm, đặt bánh ú và trứng muối lên quầy, “Bà thông gia, đến lễ rồi, tôi mang chút bánh ú đến cho mọi người.”

Đường Liên Tử rất thẳng thắn: “Bà thông gia, tôi biết bà đến đây vì chuyện gì, bà không cần phải nói. Bà biết tính con gái mình ra sao mà, Vệ Sơn đi là để kiếm tiền, nó còn phải nuôi hai đứa con. Bà để Lưu Hồng Quân đi theo, ngoài cãi nhau suốt ngày thì còn có ích gì?”

Bà Lưu cười gượng gạo: “Bà thông gia hiểu lầm rồi, tôi chỉ qua đây tặng chút bánh ú, rồi về ngay.”

Đường Liên Tử cũng không nhắc nữa, bà tự biết là được. Đã mang quà đến, Đường Liên Tử không thể để bà về tay không: “Mang một thùng thịt bò muối về đi, vợ lão tam tự làm đấy, bên ngoài không mua được đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-ba-muoi-nam-truoc-chon-vo-ke/chuong-82.html.]

Bà Lưu mang tâm sự nặng trĩu xách thịt bò muối về nhà. Lưu Hồng Quân mở thùng thịt ra: “Thịt bò này ngon thật, Diệp Thu Thu làm thịt bò muối là tuyệt đỉnh, nhiều khách còn tìm Nhất Chiêu Tiên mua đó.”

Bà chị dâu tức đến đỏ cả mắt, cô em chồng này thật là tham lam, mang về một thùng đầy thịt bò muối mà còn muốn lấy hết đi, thật quá đáng.

“Biết ngon mà còn lấy nhiều như thế, trong nhà bao nhiêu người, lũ trẻ cũng đông, sao cô không nghĩ chút nào vậy.”

Có cô nào làm cô ruột kiểu này không?

“Chị dâu, chị đúng là nhỏ mọn, đây là mẹ tôi mang về, tôi dựa vào đâu mà không thể lấy?”

Lưu Hồng Quân không thèm để ý chị dâu, cô ta quan tâm chuyện đi Thâm Thị với Cố Vệ Sơn hơn, “Mẹ, bà mẹ chồng con đồng ý đi nói chuyện với Cố Vệ Sơn chưa?”

“Không được.” Lưu mẹ thở dài, “Con vẫn là tìm việc gần nhà thôi.”

Lưu Hồng Quân không nói nên lời, “Hai người đó đều làm mẹ kế, lòng dạ xấu xa y như nhau, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng.”

Bà Lưu tức đến mức ho liên tục, chị dâu cả vội vàng mang đến một cốc trà nóng, bà Lưu uống xong một nửa cốc trà mới đỡ lại, vì chuyện của Lưu Hồng Quân, gia đình bà cũng khổ sở lắm rồi.

Lưu Hồng Quân khóc lóc nói: “Hãy để con đi Thâm Thị với Cố Vệ Sơn đi, con sẽ giặt giũ nấu cơm cho anh ấy.”

Bà Lưu thở dài, “Lần trước mẹ đã nói chuyện với con rể rồi, con đừng nghĩ đến Thâm Thị nữa, để chồng con một mình đi làm ăn đi.”

TBC

“Như thế không được đâu, vợ chồng xa cách lâu ngày, đàn ông dễ lăng nhăng tìm bồ nhí.” Lưu Hồng Quân lo lắng cho chồng mình, “Con phải đi để trông chừng anh ấy mới được.”

“Vậy con không cần con gái của mình nữa à?” Bà Lưu tức giận, Cố Thời Úc cũng thường xuyên ở ngoài, Diệp Thu Thu còn nuôi mấy đứa nhỏ không phải con ruột, mà cô ấy còn không nói gì kia kìa.

“Vợ Cố Thời Úc ở nhà chăm sóc con, đã vậy cô ấy vừa làm việc vừa học, con không làm việc được sao?”

Lưu Hồng Quân nói: “Con không giống như cô ta, ngày trước cô ta bất đắc dĩ phải gả cho lão tam, thi đại học là để tìm một người đàn ông tốt hơn rồi đá cậu ta thôi, con đã nhìn thấu cô ta từ lâu rồi.”

Bà Lưu kinh hãi, chuyện này không thể để lan truyền ra ngoài, bà chỉ vào Lưu Hồng Quân mà quát: “Nếu bên ngoài truyền tin đồn về cách làm người của Diệp Thu Thu, mẹ sẽ coi như là do con truyền ra, xem mẹ có lột da con không!”

Con bà thật sự không quan tâm đến chồng mình, cái gì cũng không suy nghĩ mà cứ nói ra miệng, bà Lưu không còn cách nào khác đành phải sắp xếp công việc cho con gái, nhưng nó không muốn làm công việc vất vả, cũng không muốn vào xưởng vì không tự do.

Bà Lưu quyết định: “Anh trai con và chị dâu đang mở một quầy bán sỉ vớ ở chợ đầu mối, buôn bán cũng khá, không bằng con đi giúp anh trai chị dâu.”

Chị dâu cả nghe xong không vui, từ chối ngay lập tức, “Không được, con không đồng ý.”

Trước đây, em dâu nhà mẹ đẻ của cô muốn đến giúp mà mẹ chồng không đồng ý, nói không tuyển người thân, sợ về sau xảy ra chuyện, sao bây giờ em chồng lại có thể được đặc cách, cô tuyệt đối không nhượng bộ.

“Lúc trước mẹ không cho em dâu con đến, giờ con cũng không thể để em chồng đến, đã nó không tuyển người thân rồi.”

Lưu Hồng Quân tức giận, bà chị dâu thật sự quá xấu, việc làm ăn của anh trai thì cô ta có quyền gì mà không cho đi, Lưu Hồng Quân phản bác chị dâu, “Việc làm của nhà họ Lưu có gì liên quan đến chị, anh trai tôi còn chưa nói gì.”

Chị dâu cả tức đến run rẩy nhìn chồng mình, chồng chỉ im lặng, anh là một người con trai hiếu thảo, lúc này không thốt ra một lời nào.

Cảm thấy lạnh lòng, chị dâu cả vứt tạp dề đi, “Tốt, chị có nhà mẹ đẻ để về, tôi thì không có à? Tôi cũng về nhà mẹ đẻ, Lưu Đại, khi nào em gái anh đi, khi đó tôi sẽ về, nếu cô ta vào quầy hàng, tôi sẽ không về nữa.”

Cô cực khổ làm việc, tại sao lại phải nuôi thêm em chồng?

Chị dâu cả không dẫn theo con cái, chỉ một mình trở về nhà mẹ đẻ, khóc lóc một trận, nói em chồng ở nhà chồng không chịu làm gì lại trở về nhà mẹ đẻ làm, mẹ chồng và chồng chỉ thiên vị em chồng, cuộc sống không thể tiếp tục được nữa.

Đây là lễ hội Đoan Ngọ, vì em chồng mà chị dâu cả phải về nhà, nhà mẹ đẻ của chị dâu cả có nhiều anh em, không dễ bị bắt nạt, mấy anh em đến nhà họ Lưu yêu cầu một lý do chính đáng, sao lại đối xử bất công với em gái của họ, cuộc hôn nhân này có tiếp tục không, nếu không thì chia tay đi.

Bà Lưu cũng không thể nhìn con trai con dâu cãi nhau như vậy, chỉ đành phải từ bỏ, tối đó bà đã cho Lưu Hồng Quân về nhà, không ở lại nhà mẹ đẻ nữa, tất nhiên, đó là chuyện sau này.

Những chuyện này Diệp Thu Thu không biết, cô cũng không quan tâm, vì Cố Thời Úc đã trở về ăn lễ Đoan Ngọ, cùng với anh ấy về còn có Trình Viên Viên.

Trình Viên Viên vừa vào nhà liền lao đến Cố Niên, “Anh Cố Niên, có phải em làm anh bất ngờ và vui không?”

Cố Niên:……

Cậu lầm bầm trong lòng: “Em ấy không thấy mình, không thấy mình…”

Loading...