Xuyên Không Về Ba Mươi Năm Trước, Chọn Vợ Kế - Chương 103
Cập nhật lúc: 2025-03-05 14:06:06
Lượt xem: 268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên Viên là bảo bối của Trình Nhạn Sinh, mọi người vội vàng đuổi theo, Diệp Thu Thu bước nhanh chặn cô bé lại, nhẹ nhàng trò chuyện một hồi, nói với cô rằng đẩy người là không đúng, huống hồ đối phương còn là một bé gái ba tuổi.
Trình Viên Viên nói: “Diệp Thu Thu, con biết đẩy người là không đúng, nhưng con rất tức giận, Tiểu Hồi Hương có mẹ rồi, sao còn muốn tranh giành anh trai Cố Niên với con, anh trai Cố Niên vì em gái khác mà mắng con, con rất buồn.”
Diệp Thu Thu thở dài, ngay cả việc không người khác gọi Cố Nhị là anh trai mà cô bé còn không chấp nhận, làm sao có thể chấp nhận một người phụ nữ khác làm mẹ của mình?
Đừng nghĩ đến nữa.
Cô nói: “Viên Viên, Tiểu Hồi Hương dù có mẹ, nhưng bé lại không có ba. Cố Niên là anh trai của con, nhưng cậu ấy cũng là em trai của Cố Đông, là con trai của dì, là anh của Thạch Đầu, cậu ấy chắc chắn không phải chỉ là anh của riêng mình con. Con đã đẩy Tiểu Hồi Hương, có phải nên xin lỗi bé không?”
Viên Viên suy nghĩ một lúc, thì ra anh trai Cố Niên không thể chỉ là anh của một mình cô sao?
Trong lòng cô bé rất buồn, nhưng vẫn chấp nhận sự thật này. Cô bé không còn mẹ, Tiểu Hồi Hương cũng không còn ba, hóa ra Tiểu Hồi Hương cũng giống cô, đều từng mất đi người thân nhất. Cô chạy đến trước mặt Tiểu Hồi Hương, sờ vào túi áo, lần này ra ngoài hai tay trống trơn, không có gì để tặng, ngoại trừ chiếc kẹp tóc hình chuồn chuồn trên đầu.
Mẹ đã tặng cô rất nhiều kẹp tóc, chiếc kẹp tóc hình chuồn chuồn này là chiếc cô thích nhất, nên hôm nay cô mới đeo ra ngoài.
TBC
Cô tháo chiếc kẹp tóc đính kim cương từ đuôi ngựa của mình xuống, cài lên tóc của Tiểu Hồi Hương.
“Tiểu Hồi Hương, vừa rồi chị đẩy em, xin lỗi em. Em nhận chiếc kẹp tóc này chấp nhận lời xin lỗi của chị được không?”
Tiểu Hồi Hương cảm thấy trên tóc nặng trĩu, bé kéo kẹp tóc xuống chơi, lấp lánh đẹp mắt. Bé còn nhỏ, vốn chẳng để tâm đến chuyện vừa rồi, chiếc kẹp tóc hình chuồn chuồn này còn vui hơn Cố Nhị, bé quyết định ngay lập tức bỏ qua Cố Nhị và chơi cùng với Viên Viên.
“Chị tốt quá, em chơi với chị.”
Tiền Xuân Mai nhìn thấy Viên Viên ăn mặc rất đẹp, chiếc kẹp tóc chắc chắn rất đắt, hàng đá đính trên đó có thể là kim cương nhỏ, vội vàng muốn trả lại cho Viên Viên, trẻ con mâu thuẫn một chút vốn là chuyện thường, không cần phải đền bù.
Tiền Xuân Mai nói: “Viên Viên, xin lỗi là được rồi, con mau đeo lại kẹp tóc đi.”
Viên Viên lắc đầu, “Đã nói là tặng cho em gái rồi.”
Trên đường về, Diệp Thu Thu thấy Viên Viên buồn bã, do dự một chút, cô hỏi: “Viên Viên, con đã từng nghĩ đến việc để ba con tìm một người mẹ cho con chưa?”
Viên Viên lập tức lắc đầu, “Con không muốn, con đã có một người mẹ tốt nhất rồi, dù mẹ không còn nữa, nhưng nếu con chấp nhận một người mẹ mới, thì chẳng khác gì phản bội mẹ cả.”
Cô bé nhìn Diệp Thu Thu nói: “Diệp Thu Thu đừng giận, con chỉ nói ví dụ thôi, dù người mẹ mới có tốt như dì Thu Thu, con cũng không muốn.”
Cố Thời Úc nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Thu Thu lắc đầu, Diệp Thu Thu thở dài, cô không nói gì thêm, chuyện này là chuyện nhà họ Trình, tự Trình Nhạn Sinh sẽ điều chỉnh mối quan hệ giữa con gái và bạn gái của anh ta. Điều cô có thể làm là cố gắng làm hàng xóm với Viên Viên, mua căn biệt thự đó, sau này khi Viên Viên cô đơn thì sẽ có Cố Đông, Cố Nhị, Cố Thạch Đầu đi cùng cô bé, Cố Đông có tấm lòng nhân hậu nhất, bây giờ Viên Viên đặc biệt dựa dẫm vào con bé.
Cố Đông không hiểu lắm, mẹ nhỏ không phải là mẹ ruột, nhưng cô cảm thấy cuộc sống của mình không thể thiếu mẹ nhỏ. Cô không tiện nói trước mặt Viên Viên, thực ra từ nhỏ cô đã ít gặp mẹ ruột nhưng mẹ của Viên Viên luôn ở bên em ấy từ khi còn nhỏ, Cố Đông bị bỏ rơi, còn mẹ của Viên Viên thì mất vì bệnh tật.
Cố Đông chuyển chủ đề, chạy đến một cửa hàng trang sức, chọn một cái kẹp tóc mà cô có thể mua được để tặng cho Viên Viên.
Cố Nhị cố ý đi chậm lại vài bước, khi Diệp Thu Thu hỏi câu nói của Viên Viên thì cậu thấy rất lạ, cậu hỏi: “Viên Viên sắp có mẹ kế rồi à?”
Diệp Thu Thu: … Cái gì cũng không qua mắt được thằng nhóc này.
“Chưa chắc, cha của Viên Viên đang có bạn gái, có kết hôn hay không thì chưa biết, Viên Viên vẫn chưa biết, nếu chú Trình đang giấu Viên Viên thì con đừng nói lung tung nhé.”
“Vâng.” Cố Nhị cho hai tay vào túi quần, nhìn Cố Đông bên trong đang chọn kẹp tóc cho Viên Viên, nói: “Mọi người cứ đi chơi đi, con đi mua ít đồ, lát nữa gặp lại ở hiệu sách Tân Hoa.”
Cố Nhị mang theo hai trăm đồng, cậu chạy đến quầy đồ chơi ở tòa nhà bách hóa, mua một loạt búp bê, đồ chơi nhỏ để chơi trò đóng vai, nhét đầy một túi lớn rồi quay lại cửa hàng sủi cảo Tiểu Hồi Hương, thương lượng điều kiện với Tiểu Hồi Hương.
“Tiểu Hồi Hương, anh dùng những con búp bê này đổi lấy chiếc kẹp tóc chuồn chuồn vừa nãy có được không? Chiếc kẹp tóc đó là mẹ của chị Viên Viên tặng cho chị ấy, chị ấy rất quý, chỉ khi có dịp quan trọng mới đeo thôi.”
Trong mắt Tiểu Hồi Hương, một chiếc kẹp tóc tất nhiên không thể so với búp bê, liền lăn vào đống búp bê mười mấy con, kiên định nói: “Đổi!”
Tiền Xuân Mai vốn đã thấy chiếc kẹp tóc đó quá quý giá, vừa nãy nhóm của Diệp Thu Thu vừa đi, bà liền cất chiếc kẹp tóc để tìm cơ hội trả lại cho Viên Viên, nghe nói đây là món quà mẹ quá cố của Viên Viên tặng, lập tức lấy ra đưa cho Cố Nhị.
Trên mặt Cố Nhị có chút xấu hổ, “Dì Tiền, là cháu tự quay lại đổi, không phải Viên Viên đổi ý muốn lấy lại đâu ạ.”
Tiền Xuân Mai đùa: “Dì biết rồi, Viên Viên là một đứa trẻ rất tốt, cháu phải làm anh trai tốt của con bé nhé.”
Đến giờ hẹn, Diệp Thu Thu đưa Viên Viên đến cửa hiệu sách Tân Hoa, Hạ Thành đã đợi ở đó rồi. Hạ Thành tinh mắt, thấy kẹp tóc của Viên Viên đã đổi, anh hỏi Viên Viên hôm nay chơi vui không.
Viên Viên sờ lên chiếc kẹp tóc mới trên đầu, nói: “Hôm nay con quen một người bạn mới, con đã tặng kẹp tóc của mình cho Tiểu Hồi Hương, nhưng chị Cố Đông lại tặng cho con một cái mới, tính ra thì cũng vui.”
Vậy tức là không vui lắm rồi, Hạ Thành không tỏ vẻ gì mà mỉm cười khen cô bé thật giỏi, lại quen thêm bạn mới.
Diệp Thu Thu nhìn xung quanh, bực bội nói với Cố Thời Úc: “Con trai anh làm gì rồi, không đến chào Viên Viên một tiếng à?”
Mặt Viên Viên xịu xuống, trong lòng càng thấy buồn, anh Cố Niên giận cô rồi, giận vì hôm nay cô đã không lễ phép đẩy Tiểu Hồi Hương, sau này chắc anh ấy sẽ không chơi với cô nữa.
Cố Thời Úc nói với Hạ Thành: “Đợi thêm một chút, Cố Niên nói gặp ở hiệu sách.”
Trong lòng Hạ Thành không mấy dễ chịu, hôm nay Viên Viên không vui, chắc là có liên quan đến Cố Niên, thằng Cố Niên đó cố ý tránh mặt Viên Viên sao? Đợi nó làm gì.
“Viên Viên, chúng ta đi thôi, dù sao Cố Niên cũng không có gì để nói với con đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ve-ba-muoi-nam-truoc-chon-vo-ke/chuong-103.html.]
Viên Viên cúi đầu, “Vâng.”
Khi Cố Nhị chạy đến cửa hiệu sách Tân Hoa, chỉ có người nhà mình đang chờ cậu, cậu chạy đến mồ hôi đầm đìa, “Viên Viên đâu rồi?”
“Chú Hạ đưa về nhà rồi.”
Diệp Thu Thu cũng có chút giận, “Cố Niên, hôm nay con lại quá đáng rồi, Viên Viên đã xin lỗi Tiểu Hồi Hương, còn tặng chiếc kẹp tóc yêu quý của mình, sao con còn làm mặt lạnh với Viên Viên? Con có thành kiến với Viên Viên à?”
Cố Nhị há miệng, muốn cãi vài câu, rồi lại đổi lời, “Mọi người về nhà trước đi, con đi đến nhà Viên Viên một chuyến.”
“Cẩn thận đừng lạc đường!” Diệp Thu Thu có chút không yên tâm, “Cố Thời Úc, anh có cần đi theo không?”
Cố Thời Úc hiểu rõ con trai lớn này, Cố Niên là người không cần lo lắng nhất, “Chuyện của trẻ con đừng can thiệp, lạc ai chứ không thể lạc nó, người buôn người muốn bán nó thì nó phải bán người buôn trước, chúng ta về thôi, nó có thể xử lý tốt.”
Khách nhà Trình Viên Viên vẫn chưa đi, Chung Văn Hồi dẫn con trai là Chung Đỉnh đến chơi, ăn trưa xong lại uống trà chiều. Hoa Nhiễm thấy Viên Viên trở về, cười nói: “Viên Viên, lại đây chơi với anh Chung Đỉnh một lát, cậu ấy đợi con cả ngày rồi.”
Viên Viên không thèm liếc nhìn, đi thẳng lên lầu về phòng ngủ, “Anh ta đâu phải anh tôi.”
Hoa Nhiễm bất đắc dĩ, giải thích với Chung Văn Hồi: “Công chúa nhỏ nhà chúng tôi được nuông chiều đến hư rồi.”
Chung Văn Hồi vội nói: “Trẻ con mà, quen thân rồi sẽ chơi cùng nhau thôi.”
Chung Đỉnh mang theo máy chơi game mới nhất đến, đây là món quà cậu được cậu của mình mang từ nước ngoài về. Nhưng ở trường chẳng có mấy ai biết chơi, lần trước cậu đã thấy Viên Viên ở nhà, nên cầm máy lên định lên lầu tìm cô chơi game.
Hạ Thành chặn ngay ở đầu cầu thang, không cho cậu đi lên, “Viên Viên không thích người khác vào lãnh địa của mình, hơn nữa tiểu thư đã đi chơi cả ngày mệt rồi, cần nghỉ ngơi.”
Chung Đỉnh kiêu ngạo nói: “Ông chẳng phải là vệ sĩ mà nhà tôi thuê sao? Mau tránh ra.”
Mặt Hoa Nhiễm liền biến sắc, lời của Hạ Thành thực ra là nói cho cô nghe, hơn nữa Hạ Thành được Trình Nhạn Sinh vô cùng tin tưởng. Hạ Thành là em nuôi của mẹ Viên Viên, có thể nói là em vợ của Trình Nhạn Sinh, nhiều lần Hạ Thành vì Viên Viên mà không nể mặt cô, Trình Nhạn Sinh cũng chẳng giận.
Hoa Nhiễm tiến lên kéo Chung Đỉnh lại, nói: “Em gái hôm nay mệt rồi, lần sau chơi nhé.”
Chung Văn Hồi thấy không khí không ổn liền định cáo từ, đúng lúc Cố Nhị đến. Cậu đã đến nhà họ Trình vài lần, bảo mẫu đều biết mặt nên dẫn cậu vào thẳng phòng khách.
Hạ Thành thấy Cố Nhị tới cũng lấy làm lạ, “Cháu đến một mình à?”
Cố Nhị nghĩ bụng, cô gia sư này có dáng vẻ của một bà chủ, chắc là bạn gái của Trình Nhạn Sinh. Chỉ có Viên Viên ngốc nghếch không nhận ra thôi, không biết sau này cô ta có đối xử tốt với Viên Viên không?
Cậu liếc nhìn một cái rồi quay đầu, “Chú Hạ, cháu chỉ muốn nói vài câu với Viên Viên.”
Hạ Thành vẫn còn bực, “Viên Viên mệt rồi, nói muốn ngủ một lát. Cậu nói với tôi, tôi sẽ nói lại.”
Cố Nhị suy nghĩ, chuyện cậu muốn nói chỉ có thể trực tiếp nói với Viên Viên, không thể nhờ người khác truyền lại. Thôi vậy, cậu lấy từ trong túi ra chiếc kẹp tóc chuồn chuồn, nói: “Cái này cháu đã đổi lại bằng con búp bê với Tiểu Hồi Hương. Lúc cháu đến trước cửa hiệu sách thì hai người đã đi mất rồi. Chú đưa lại cho Viên Viên giúp cháu, cháu về đây.”
Hạ Thành ngạc nhiên, hóa ra Cố Niên bỏ đi giữa chừng là để lấy lại kẹp tóc cho Viên Viên sao?
Cậu thiếu niên này, ngày càng khó đoán. Hạ Thành túm lấy cổ áo Cố Nhị từ phía sau rồi ném cậu lên bậc thềm, “Cậu tự lên mà trả lại cho Viên VIên.”
Cố Nhị lau mồ hôi trên trán, do lúc nãy cậu chạy gấp quá, “Không phải em ấy đang ngủ sao?”
“Sao mà ngủ được, mặt trời còn chưa lặn. Chắc cô bé đang buồn bực khóc lóc kia kìa.”
“Ồ.”
Cố Nhị lên lầu.
Chung Đỉnh trố mắt nhìn chỉ vào Hạ Thành nói: “Ông cho cái tên quê mùa đó lên tìm Viên Viên mà không cho tôi lên, địa vị của tôi còn không bằng một thằng nhà quê sao?”
Hạ Thành khoanh tay, tựa vào lan can cầu thang xoắn, lạnh lùng nói: “Đúng vậy, cậu làm gì được tôi? Sau này đừng đến nữa, Viên Viên không thích chơi với cậu.”
Mặt mũi Hoa Nhiễm không còn giữ được, cô tiễn Chung Văn Hồi ra ngoài, cười gượng giải thích: “Thằng bé kia tên Cố Niên, bằng tuổi Chung Đỉnh nhà chị đấy. Viên Viên thích cậu Cố Niên này nhất, đến mức mua luôn căn nhà cạnh nhà cậu ta để làm hàng xóm.”
Con trai bị một tên vệ sĩ khinh thường, Chung Văn Hồi gượng cười: “Không sao, trẻ con mà, thường thích chơi với những người bạn quen biết trước tiên.”
Hừ… Chung Văn Hồi thầm cười lạnh, cái nhà quê mùa ấy còn muốn làm hàng xóm với Trình Nhạn Sinh sao? Còn lâu bà mới để bọn họ được như ý.
Cố Nhị lên lầu gõ cửa phòng Viên Viên, cậu nghe thấy tiếng cô oán thán bên trong: “Con không đói, không ăn, mặc kệ ai cũng đừng hòng làm phiền con.”
Cố Nhị đứng ngoài cửa nói: “Anh là Cố Niên đây, anh chạy tới đây mất nữa tiếng lận đó. Em mở cửa đi, chỉ mất của em một hai phút thôi.”
Viên Viên vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, cô bé lập tức nhảy xuống khỏi giường công chúa, anh Cố Niên đến sao?
Cô mở cửa thấy Cố Niên, tâm trạng liền phấn chấn hẳn, “Anh Cố Niên, chỉ có mỗi anh thôi sao? Anh có muốn ở lại ăn tối không? Em sẽ bảo nhà bếp nấu món anh thích.”
Cố Nhị nghĩ bụng, sao em ấy biết cậu thích ăn món gì? Cậu lắc đầu, lấy kẹp tóc chuồn chuồn từ trong túi ra rồi cài lên mái tóc rối bù của cô.
“Cái này, anh đã dùng búp bê để đổi lại với Tiểu Hồi Hương. Sau này đừng đem những thứ em thích nhất ra tặng người khác vì dỗi nữa.”