Nói gì thì nói, Đại đội trưởng cũng là một chức quan không nhỏ, ở trong lòng của thôn dân cũng rất có uy vọng. Khi ông vừa ra mặt, mọi người ngay lập tức đứng ra làm sáng tỏ sự thật.
Vu Tĩnh mới vừa rồi còn không chịu thừa nhận, nhưng dưới sự làm chứng của nhiều người, cô ta đã hoàn toàn bị mất mặt, cha mẹ Vu cũng cúi đầu theo.
Bị mọi người trong thôn chỉ trỏ, thật là mất mặt!
Mọi chuyện đã rất rõ ràng, sự thật càng được làm sáng tỏ.
Có Đại đội trưởng ở đây, Vu Tĩnh không thể không xin lỗi gia đình nhà họ Triệu cùng gia đình nhà họ Đổng.
Nhưng cô ta xin lỗi là một việc còn người ta có chấp nhận hay không là một việc khác.
Sau khi sự việc được làm rõ, mọi người đều rời đi.
Mẹ Đổng lại đến trước mặt cha mẹ Triệu, một lần nữa xin lỗi vì hiểu lầm của họ. Sau đó bà nắm tay Triệu Đại, biết ơn nói: "Con trai, dì rất biết ơn cháu đã cứu Hiểu Hà nhà dì, chờ con bé khỏe lại rồi, chúng tôi sẽ dẫn con bé sang nhà cháu để tự mình cảm ơn cháu!"
Khuôn mặt Triệu Đại lúc hồng lúc trắng, lí nhí nói: "Chú... chút chuyện nhỏ không tốn sức gì".
Sau khi mẹ Đổng rời đi, mấy người nhà họ Triệu cũng quay về nhà.
Buổi chiều cùng ngày, Đổng Hiểu Hà ra viện. Cô ấy không bị trúng độc quá nặng, chỉ là có bị làm cho sợ hãi một chút thôi.
Sau hai ngày, cô ấy đã hoàn toàn khỏi, lại đến tìm Triệu Uyển Thanh cùng học tập.
"Tôi cùng ba mẹ qua nhà cô..." Đổng Hiểu Hà nói.
Triệu Uyển Thanh nhẹ nhàng ừ một tiếng, thấy Đổng Hiểu Hà nửa ngày cũng không thấy nói một tiếng, cô liền cảm thấy kỳ lạ mà ngẩng đầu lên nhìn cô ấy một cái, sau đó liền nhìn thấy cô gái trước mặt đang ngượng ngùng, e thẹn.
Đầu óc Triệu Uyển Thanh nổ tung một cái, một ý nghĩ bất ngờ xuất hiện trong đầu cô, cô dò hỏi: "Ừm, hẳn là cô cũng gặp được em trai lớn của tôi nhỉ?".
Làn da vốn lúc đầu màu phấn hồng của Đổng Hiểu Hà đột nhiên đỏ bừng lên, ánh mắt cũng trở nên lơ đãng, nói năng cũng trở nên lộn xộn: "Không... ặc, gặp rồi, em trai cô rất tốt..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-79.html.]
Triệu Uyển Thanh nhíu mày, nói: "Tôi cũng chưa hỏi cô thấy em trai tôi thế nào?"
Đổng Hiểu Hà: "..." Mặt cô ấy lại càng đỏ hơn nữa.
Cô ấy tức giận húych Triệu Uyển Thanh một cái.
Cả hai cô gái đều cúi đầu nở nụ cười.
Mặc dù Triệu Đại có tính cách ngây ngô, thật thà, nhưng ngoại hình thì không gì để chê, khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao lớn, đem ra ngoài so sánh cũng là một thiếu niên điển trai ở thôn Hoàng Thổ. Gia đình họ Triệu bọn họ không có ai xấu xí cả, chỉ dựa vào giá trị nhan sắc đỉnh cao của Triệu Uyển Thanh và Tiểu Triệu thì ngoại hình của những anh chị em khác trong nhà cũng không kén đi đâu.
DTV
Nên việc Đổng Hiểu Hà để ý Triệu Đại không có gì là kỳ lạ cả.
Khi gà trong không gian lại một lần nữa trưởng thành, điểm tích lũy của Triệu Uyển Thanh cũng tăng thêm không ít, sắp có được thuốc trợ sản rồi.
Hôm nay vào thành, cũng vừa hay là ngày Lâm Thiệu Hoa trở về. Trời vừa sáng Triệu Uyển Thanh đã khởi hành rồi đi đưa gà cho mối khách cũ.
Không ngờ hôm nay có một bà lão không muốn mua gà, Triệu Uyển Thanh chỉ có thể mang con gà thừa đến chợ đen.
Ở chợ đen, cô ấy ngồi xổm hơn nửa tiếng đồng hồ cuối cùng mới bán được con gà đó.
Rời khỏi ngõ nhỏ của chợ đen, đi một đoạn đường, Triệu Uyển Thanh đột nhiên cảm thấy như có ai đó đang theo sau cô.
Cô nhanh chân đi một vài bước, sau đó lén quay đầu để nhìn phía sau – chỉ thấy người đi kẻ lại.
Khi nghĩ đến hiện tại mình vẫn còn đang giả dạng, cô cũng không còn cảm thấy lo sợ nữa.
Cho dù có bị bắt cũng không ai nhận ra cô là Triệu Uyển Thanh!
Đến góc của một con ngõ nhỏ ít người, cô nhanh chóng dừng lại, quét mắt xung quanh không thấy ai, cô đang định đi vào không gian.
Ý nghĩ chỉ vừa nảy lên trong đầu, phía sau cô đột ngột vang lên một giọng nói.
"Uyển Thanh?"