"Cậu, cậu cậu... cậu..." Cô gái bắt đầu nói chuyện lộn xộn nhìn chân của mình được một đứa con trai xa lạ cầm hút độc, cảm xúc trong lòng vô cùng hỗn loạn.
Khi nhìn thấy môi cậu bị sưng tấy lên, cô gái mới kinh ngạc "Có độc kìa!"
Sau đó, bị dọa sợ tới mức hôn mê bất tỉnh nhân sự...
Triệu Uyển Thanh biết Đổng Hiểu Hà bị rắn cắn đã là giữa trưa của ngày hôm sau.
"Hiểu Hà có bị làm sao không mẹ?" cô hỏi mẹ Lâm.
Hôm qua cô còn cảm thấy lạ, Đổng Hiểu Hà thích học tập như vậy, làm sao mà tối hôm qua lại không đến tìm cô học bài? Thì ra là bị rắn cắn
"Ngày hôm qua đã đưa con bé đi vào bệnh viện huyện, cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..." Mẹ Lâm lắc đầu, hôm nay lúc bà đang đi làm thì nghe được người ta đang nói chuyện này, bà liền chạy về nói cho con dâu biết, cũng chưa kịp hỏi cặn kẽ ngọn nguồn.
"Con đi thăm cô ấy ..." Triệu Uyển Thanh có chút cảm thấy lo lắng, thu dọn đồ liền đi vào trong huyện.
Sau khi tới bệnh viện trên huyện, ở trước cửa phòng chờ Triệu Uyển Thanh lại gặp được ba mẹ của mình
DTV
"Tại sao ba mẹ lại ở đây? Còn có em trai, sao em cũng không ở nhà mà lại tới đây?"
Cha mẹ Đổng ngồi ở một bên nhìn thấy cô đến, vẻ mặt cũng chỉ đờ đẫn chờ đợi.
Mẹ Triệu kéo Triệu Uyển Thanh ngồi xuống, có chút tức giận nói: "Em trai con trên đường về nhà thì gặp được con bé trong thôn bị rắn cắn, nó có lòng tốt muốn cứu người, thế mà lại bị vu oan cho là làm chuyện lưu manh với con cái nhà người ta!"
Lời này vừa nói ra, mẹ Đổng ngồi đối diện lập tức đứng lên, la lên: "Có giở trò lưu manh hay không thì chờ Hiểu Hà nhà tôi tỉnh sẽ biết rõ, bà bây giờ ở đây nói thế nào cũng vô dụng!"
Ngày hôm qua bà đang ở nhà nấu cơm, tự nhiên nghe thấy người khác nói Hiểu Hà nhà bà bị rắn cắn, rồi còn nói nó bị người ta giở trò lưu manh, bà sợ đến mức tay chân run rẩy nồi niêu xoong chảo đều bị rớt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-76.html.]
Cơm tối cũng không thèm ăn, tức tốc cùng cha Đổng chạy tới nơi, nhanh chóng mang Đổng Hiểu Hà đang bất tỉnh nhân sự tới bệnh viện huyện.
Bên kia, Triệu Đại đệ cũng bị giữ chặt không cho đi, còn đi tìm cha mẹ Triệu lôi đến đây, yêu cầu nhà bọn họ đưa ra một lời giải thích.
Triệu Uyển Thanh nghe Triệu Đại đệ nói hết toàn bộ quá trình, trong lòng đã có chút tin đây là sự thật.
Em trai cô là một người thành thật, chắc chắn là sẽ không nói dối.
Việc này chỉ cần chờ đến khi Đổng Hiểu Hà tỉnh, là mọi chuyện sẽ rõ ràng.
"Đừng có cãi nhau nữa, chờ Hiểu Hà tỉnh lại rồi nói" cô kéo mẹ Triệu ngồi xuống, không để hai người bọn họ tiếp tục cãi nhau nữa.
Chưa đến nửa nửa tiếng sau, Đổng Hiểu Hà cuối cùng cũng tỉnh. Cô đáng lẽ không ngất xỉu lâu như vậy, nhưng bởi vì bị dọa sợ rồi còn trúng độc, thế nên bây giờ mới tỉnh lại được.
Cô vừa tỉnh đậy, liền nhìn sang thanh niên đang chán nản ngồi đối diện giường bệnh, môi vẫn còn hơi sưng. cảnh cậu ngày hôm qua hút độc ra cho cô đột ngột hiện lên trong đầu, khiến Đổng Hiểu Hà đỏ mặt ngay tức thì.
"Con nói cho mẹ nghe, người này có giở trò lưu manh với con hay là không? Hiểu Hà con đừng sợ, có mẹ và cha con đều ở chỗ này, con cứ nói thật cho cha mẹ nghe!" Mẹ Đổng hỏi.
Cha Đổng cũng gật gật đầu.
Mẹ Triệu tức đến mắt trợn trắng, trong miệng không biết lẩm bẩm muốn nói cái gì, bị Triệu Uyển Thanh kéo góc áo nhắc nhở mới chịu im lặng.
Đổng Hiểu Hà sững sờ vì bị hỏi câu lạ lùng, cô nhìn thanh niên có ánh mắt đầy vô tội kia, lại nhìn bộ dạng độc đoán của cha mẹ mình, hoang mang hỏi: "Mọi người đang nói chuyện gì vậy? Ai giở trò lưu manh gì?"
"Nó! Chính là nó! Ngày hôm qua lúc mẹ tới rồi chỗ đó, rất nhiều người đều nhìn thấy, nó cầm chân của con..." Mẹ Đổng dừng lại, nuốt xuống những lời còn lại.
"Hiểu Hà, cha mẹ cậu nói em trai tôi ngày hôm qua giở trò lưu manh đối với cậu, mọi chuyện thật ra là như thế nào, cậu nói cho mọi người nghe đi." Triệu Uyển Thanh bình tĩnh nhìn về phía Đổng Hiểu Hà nói.