Triệu Uyển Thanh không giữ được cậu ở lại, đành phải gói mấy cuộn sushi cho cậu mang về, đang chuẩn bị thì nhớ đến lần trước mẹ Triệu khen mì ăn liền ăn ngon, cô lại tiến vào trong không gian lấy mì gói để vào túi
"Mẹ nói không được cầm đồ của chị về, nếu em cầm về sẽ bị mẹ đánh." Triệu Đại đệ lắc đầu không chịu lấy.
Triệu Uyển Thanh nhăn mày lại, nghiêm túc nói: "Em không thèm nghe lời chị nói đúng hay không? Chị bảo cầm thì cứ cầm"
Triệu Đại Đệ hoảng hốt vì tự nhiên bị cô dọa.
Xem bộ dạng này giống như nếu cậu không chịu cầm cơm về thì sẽ bị chị hai đánh đòn mất.
Bây giờ nên chọn bị đánh ngay hay một lát nữa về nhà mới bị đánh... Triệu Đại Đệ dứt khoát chọn vế sau.
Triệu Uyển Thanh thấy cậu chịu ngoan ngoãn cầm túi đồ mới hài lòng, nhìn theo cậu đến khi Triệu Đại Đệ khuất bóng mới chịu dời tầm mắt.
Mẹ Lâm tan làm trở về nhà đúng ngay lúc Triệu Đại Đệ vừa về không lâu, vừa về đã hỏi: "Em trai con tới chơi hả? Sao không giữ thằng bé lại ăn cơm tối với nhà mình"
"Có ăn, con lấy một ít cơm cuộn cho nó ăn rồi."
Mẹ Lâm nhớ lại thân hình to lớn của người thiếu niên kia, thuận miệng nói thêm một câu: "Em trai lớn của con đã có người giới thiệu đối tượng cho chưa? Thằng bé này trời sinh đã thành thật lại hàm hậu, nhìn đã biết là người kiên định rồi".
Triệu Uyển Thanh đang rửa chén cũng ngay lập tức tạm dừng, lắc lắc đầu nói,"Hình như là không có, con không có nghe mẹ con nhắc đến..."
Lời mẹ Lâm nói nhắc nhở Triệu Uyển Thanh nhớ ra một số chuyện, chuyện cưới vợ này cô phải để ý một chút.
Liền lấy việc cha mẹ Triệu thiên vị nguyên chủ ham ăn biếng làm này là có thể thấy được mắt nhìn người của hai người họ không tốt lắm.
Nếu như hai vợ chồng này tìm vợ cho em trai thì... Triệu Uyển thanh càng nghĩ càng không nhịn nổi mà run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-75.html.]
Không được không được, cô thân làm chị hai của Triệu Đại đê, phải thay em trai ruột chặn nguy cơ này cho cậu ấy, không thể nào để cậu ấy cưới về một con hồ ly giảo hoạt được.
Triệu Đại đệ từ nhà họ Lâm về trời đã bắt đầu chập tối, cậu đi trên đường về thôn, có thể nhìn thấy người trong thôn đi lại đã vắng hẳn.
Cậu cúi đầu tiếp tục đi trong lo sợ, trong lòng suy nghĩ một chút nữa về đến nhà làm sao để ăn nói với cha mẹ...
Khi đang đi ngang qua một vùng cỏ hoang, chợt nghe thấy bên trong bụi cỏ truyền ra tiếng la thất thanh.
Triệu Đại Đệ dừng lại, vừa quay đầu liền thấy một cô bé mặc áo khoác đỏ chân khập khà khập khiễng chạy tới chỗ cậu, miệng vẫn la hét sợ hãi,"Có rắn kìa, có rắn, cứu tôi với aaa..."
Triệu Đại Đệ cởi bỏ bao trên lưng xuống, nhặt một cây gỗ to tìm được ven đường chạy tới chỗ kêu cứu, cô gái từ trong bụi cỏ chạy ra, vừa thấy Triệu đại đệ liền giống như gặp được vị cứu tinh, chạy ra sau lưng cậu.
Triệu Đại đẹ nhắm chuẩn vị trí của con rắn, giơ gậy gỗ lên rồi đập mạnh nó xuống thân rắn, con rắn lập tức bò về bụi cỏ.
"Cô không sao chứ"
Con rắn đã bị đuổi đi, mà cô gái vẫn ngồi dưới đất che bắp chân, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ.
"Tiêu thật rồi, tôi có phải sắp c.h.ế.t rồi không, con rắn này có độc hay không huhuhu ... ' cô bé khóc lóc thảm thiết, tất cả bản lĩnh tài giỏi mọi ngày giờ phút này đã không đủ để giữ cô bé bình tĩnh, chỉ còn lại bản tính yếu đuối vốn có của con gái.
Cả đời này Triệu Đại Đệ cũng chưa từng gặp được một cô gái khóc lóc trước mặt mình như này, làm cậu tay chân luống cuống mất một lúc
DTV
Cậu ngập ngùng mà bước tới, đưa mắt nhìn vết rắn cắn trên cổ chân - chỗ thì hồng chỗ thì tím.
Triệu Đại Đệ bất giác cảm thấy không ổn, vội càng hít một hơi thật sâu rồi cúi đầu bắt đầu hút m.á.u độc ra.
Tiếng khóc của cô gái đột nhiên dừng lại, Triệu Đại đệ phun ra một ngụm máu, cúi đầu lại tiếp tục hút m.á.u độc ra.