Triệu Uyển Thanh ngược lại rất bình tĩnh,"Kệ bọn họ đi, một xí nghiệp muốn phát triển cũng không phải dựa vào việc ngăn chặn người khác, đôi mắt cả ngày chỉ biết đặt trên người khác, thì chính họ cũng không có khả năng tiến bộ ưu hóa được."
"Chúng ta hiện tại phải xây dựng tốt nhãn hiệu của mình, bớt thời giờ cùng bọn họ đối đầu, đừng để bị bọn họ dắt mũi mà không biết."
Triệu Nhị gật đầu, hiển nhiên cũng đồng ý với ý kiến của Triệu Uyển Thanh.
Triệu Uyển Thanh đảo mắt qua ba người còn lại, ba người không biết ý đồ của cô ở đâu.
Phạm Hòa Bình sờ sờ bụng, vẻ mặt đơn thuần nói: " Cậu nhìn gì vậy?"
Triệu Uyển Thanh lắc lắc đầu, do sự một chút, rốt cuộc mở miệng nói: "Kỳ thật, tớ có một ý tưởng. Nhưng không biết các cậu có thể hay không đồng ý."
Bao Địa Đầu ngồi thẳng lên, vừa nghe nói Triệu Uyển Thanh có ý tưởng, lập tức hứng thú nói,"Em nói xem."
Triệu Nhị cũng cúi người lại đây, một bộ chăm chú nghe cô nói.
Triệu Uyển Thanh: "Tôi tính toán ở dưới trướng của tổng công ty Amanda mở thêm một nhãn hiệu, ở đó áo quần sẽ có giá cả thấp hơn nhưng chất lượng vẫn đảm bảo cho người tiêu dùng, khai thác thị trường bình dân có giá rẻ nhưng lượng tiêu thụ vô cùng lớn."
Cô vừa nói xong, Phạm Hòa Bình liền nhăn mày lại.
Bao Đại Đầu cũng trầm tư suy nghĩ, chỉ có Triệu Nhị không biết nghĩ tới cái gì nháy mắt đôi mắt phát sáng.
Bao Đại Đầu: "Nhưng hiện tại định vị của nhãn hiệu của chúng ta là cao cấp tầm trung, lại mở một nhãn hiệu tầm thấp, có ảnh hưởng đến danh tiếng cùng địa vị của nhãn hiệu Amanda hay không?"
Anh ấy lo lắng cũng là hợp lý, dù sao có rất ít nhãn hiệu sẽ tự hạ vị trí của mình, hoặc làm một ít việc ảnh hưởng đến vị trí đó. Bởi vì đối với một nhãn hiệu cao cấp, vị trí cao đồng nghĩa với địa vị trong lòng người tiêu dùng cũng cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-734.html.]
Tự hạ vị trí, người tiêu thụ sẽ sinh ra một cảm giác 'quần áo của nhãn hàng không xứng đáng với cái giá cao đó', tiếp đó sẽ ảnh hưởng đến tiêu thụ.
Đối với nghi vấn của Bao Đại Đầu, Triệu Uyển Thanh giải đáp: "Việc anh nói quả thật rất có đạo lý, cho nên, chúng ta mới yêu cầu đóng gói tốt một chút, tách riêng thương hiệu ra."
Cô giơ tay ở trên mặt bàn làm động tác cắt bỏ, trên mặt vẫn mang tươi cười như cũ: "Cho dù là cùng công ty, nhưng vẫn cho phép một nhãn hàng khác tồn tại đúng không? Chỉ cần phân chia tốt, đóng gói tốt, người tiêu dùng sẽ không để ý đến mấy việc này.
Nghĩ đến một ít trường hợp thực tế ở kiếp trước, cô lại bổ sung nói:" Tương phản, nếu nhãn hiệu cấp thấp làm được thành công, người dùng có ấn tượng tốt với công ty tổng là 'bối cảnh hùng hậu, thực lực cường đại".
Ví dụ như những công ty chủ chốt của ngành trang điểm, ở dưới công ty tổng cũng có nhiều nhãn hiệu khác nhau, những nhãn hiệu đó trải dài từ cấp thấp đến trung cấp rồi đến cao cấp, hết thảy đều có để bao trùm thị trường.
Nhưng, không hề có người tiêu thụ nào vì công ty có nhãn hàng cấp thấp, mà phủ nhận thực lực nhãn hàng cấp cao của công ty đó.
DTV
Sự thật là, nhãn hàng cấp cao nổi tiếng, còn nhãn hàng cấp thấp cũng nhờ vậy mà được người tiêu dùng tin tưởng hơn so với vài nhãn hiệu khác có phần thắng cao hơn.
Bao Đại Đầu đối với lời nói của cô thì nửa tin nửa ngờ, nhưng trong lòng thì bị cô thuyết phục đến bảy tám phần.
Triệu Uyển Thanh chuyển hướng tầm mắt đến Phạm Hòa Bình, Phạm Hòa Bình bị cô xem đến trong lòng chột dạ.
"Cô thì sao? Có vấn đề gì không?"
Phạm Hòa Bình sờ sờ bụng," Ừm.. Vốn dĩ có, nhưng nghe cậu vừa mới giải thích, chính tớ đã nghĩ thông suốt."
Triệu Uyển Thanh cổ vũ nhìn cô,"Cậu nói thử đi."
Phạm Hòa Bình cũng ngồi thẳng người, nghiêm trang nói: " Cậu vừa rồi muốn bán với giá thấp, tớ cảm thấy làm như vậy khẳng định sẽ lỗ vốn, dù cho không tính tổn phí về nguyên liệu, thì công ty cũng sẽ tổn thất về thiết kế rất cao. Nhưng nghe cậu vừa rồi giải thích như vậy, tớ cảm thấy nếu làm nhãn hiệu thấp, từ khâu chọn nguyên liệu đến thiết kế đều có thể ép lại. Cậu cảm thấy tớ nói đúng không, Uyển Thanh?"
Gương mặt của cô khẩn trương nhìn chằm chằm Triệu Uyển Thanh, cứ như một em bé đợi được khen ngợi.