Sau khi Triệu Uyển Thanh phân tích một hồi thì đầu bếp Chu và đầu bếp Phòng mới hiểu rõ ràng.
Hiện tại chỉ có hai nơi là Thượng Hải và Bắc Kinh là có tiềm năng kinh tế lớn thì đã được mở cửa hàng lẩu. Nếu mở cửa hàng lẩu ở những thành phố khác với tiềm lực kinh tế bây giờ thì tổng lợi nhuận họ thu được sẽ bị giảm đi.
Nhưng cũng với chi phí bỏ ra để mở thêm một cửa hàng lẩu thì có thể mở ra mười tiệm trà sữa. Vậy tại sao lại không đầu tư vào hệ thống trà sữa để thu được lợi nhuận cao hơn.
Nghe xong thì đâu bếp Phòng vô cùng kích động, thấy Triệu Uyển Thanh phân tích rất đúng. Với chi phí thấp nên bọn họ có thể mở tiệm trà sữa ở khắp các tỉnh thành, mở ra một thị trường rộng lớn cho riêng mình rồi.
Ba vị cổ đông cứ như vậy mà ở trong văn phòng vạch ra chiến lược phát triển công ty cho năm tới. Cũng tính toán cho việc phát triển hệ thống trà sữa trên toàn quốc.
Cuối cùng, 4 vạn khối tiền lợi nhuận kia vẫn được ba vị cổ đông giữ nguyên để mở rộng kinh doanh.
Một tháng sau.
DTV
Huyện Viễn Nam, Trung Quốc.
Tại phòng họp hội nghị, tất cả mọi người đang ngồi yên lặng chờ tin tức, mỗi người đều có thần sắc khác nhau.
Chỉ có người đàn ông đang ngồi trên chỗ chủ tọa nhắm mắt nghỉ ngơi, ngón tay thỉnh thoảng gõ lên bàn, phát ra âm thanh trong trẻo, làm tăng thêm phần bí ẩn cho bầu không khí kì lạ đang diễn ra.
Bất ngờ, một người đàn ông mặc đồng phục bước vào và tiến lại phía người đàn ông trên chỗ chủ tọa: "Lãnh đạo, tất cả những kẻ buôn đã bị bắt giữ và đưa ra xét xử, chỉ có ông trùm Kim nghe tin đã bỏ chạy."
Người đàn ông trên chỗ chủ tọa đột ngột mở mắt, trong đôi mắt là một mảng yên tĩnh, không ai có thể biết được anh đang nghĩ gì vào thời điểm này.
"Đã biết." Lâm Thiệu Hoa quét ánh mắt qua toàn bộ hội trường, thần sắc của mọi người đều được hiện rõ trong đôi mắt của anh.
Anh gõ bàn, từ từ phát ra âm thanh: "Có mật báo."
Khi điều này được nói ra, tất cả mọi người đang có mặt lại thay đổi sắc mặt một lần nữa.
Ánh mắt của Lâm Thiệu Hoa tập trung vào hai người đứng đầu Cục Cảnh sát hình sự, sau đó dời đi, thản nhiên nói: "Thông báo xuống, diệt trừ các đầu đội gây hại bên trong đội ngũ cán bộ. Tất cả những người gần đây có dấu vết đáng ngờ, tất cả đều phải tra rõ!"
"Vâng!" Thư ký vội vàng trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-675.html.]
Khi Lâm Thiệu Hoa cùng với Thư ký rời đi, phòng họp bỗng nhiên trở nên náo loạn.
Mọi người nói chuyện riêng, thảo luận về sự việc vừa đột nhiên xảy ra.
Kể từ khi vị quan chức cấp cao từ Bắc Kinh này đến huyện, tất cả mọi người dưới trướng đã trở nên khẩn trương hơn, tất cả đều nghĩ rằng người lãnh đạo mới này sẽ sửa trị tốt huyện Viễn Nam.
Nhưng họ chờ đã lâu, nhưng vẫn không thấy sự thay đổi nào từ người đứng đầu trẻ tuổi này.
Mọi người lúc này mới thực sự thả lỏng, họ nhận thấy người lãnh đạo mới này chắc cũng chỉ là con hổ giấy, sợ rằng người đó chỉ dám chuyện nói trên giấy mực chứ không dám trực tiếp hành động.
Nhưng hôm nay, họ được thông báo đến họp gấp. Dù nói là họp nhưng Lâm Thiệu Hoa cũng không nói gì, để cho mọi người tự nhận ra có điều gì đó không ổn.
Vậy... đó có phải là khúc nhạc dạo của việc thanh trừ không?
Thật vậy, Lâm Thiệu Hoa đang mở Hồng Môn Yến!
Cục trưởng Cục cảnh sát thở dài, nói: "Huyện trưởng Lâm thậm chí đã bỏ qua Cục cảnh sát huyện của chúng tôi, trực tiếp đề nghị bộ đội cấp bốn của chúng tôi thực hiện nhiệm vụ truy bắt buôn lậu. Có vẻ như anh ấy không tin tưởng chúng tôi..."
Người của Cục trưởng Cục Lâm nghiệp bĩu môi, nhưng không nói gì.
Cục cảnh sát của mấy người nếu sạch sẽ thì huyện trưởng Lâm sao lại không dùng các người đi chấp hành nhiệm vụ?
Huyện Viễn Nam của họ có an ninh tệ như vậy, ngoài vị trí không thuận lợi, còn có một lý do nữa mà họ không thể né tránh, đó chính là - buôn lậu.
Theo lí thuyết, càng là biên giới thì hoạt động buôn lậu quấy rối càng mạnh mẽ, biện pháp trấn áp phải càng khắc nghiệt mới phải. Nhưng huyện Viễn Nam lại ngược lại, mỗi năm đều báo cáo về thành tích gặt hái, nhưng mỗi năm đều phát hiện được chất cấm từ huyện Viễn Nam tuồn vào.
Ngay sau thông báo về sự việc tên trùm buôn Kim bỏ trốn, chính là tên trùm buôn ma túy lớn nhất vùng!
Không ngờ Lâm Thiệu Hoa đã sử dụng lính của quân đội mà vẫn để tên lão đại Kim này trốn thoát! Điều này cho thấy trong số họ thực sự có kẻ gián điệp!
Phó Cục trưởng Cục cảnh sát khẽ lau mồ hôi: "Cục trưởng, tôi đi nhà vệ sinh một chút."
Phó Cục trưởng Cục cảnh sát rời khỏi phòng họp, rẽ khá nhiều góc, quẹo vào một góc hoang vắng.
Hắn ta rút ra một tờ giấy và đưa qua, tiếng nói mang sự sốt ruột và lo lắng: "Nói với lãnh đạo rằng, huyện Viễn Nam sẽ thay đổi!"