Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 631

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:52:42
Lượt xem: 4

Bà Lâm ăn đặc sản cháu dâu mang từ kinh thành về, thở dài nói: "Ông lão, nói thật ra... Tôi cũng muốn đi lên thủ đô xem một chút."

Bà còn chưa từng được đi lên thủ đô.

Cũng không được ngồi xe lửa bao giờ.

Tuổi trẻ khi cùng ông lão kết hôn, ông lão cũng từng nói với bà vài lần, nói về sau sẽ dẫn bà ngồi xe lửa đến thủ đô.

Ai ngờ, cả đời này bà theo ông đều ở trong thôn!

Mặc dù giọng của bà nội Lâm nhỏ nhưng ông nội Lâm lại nghe vô cùng rõ ràng.

Ông nhớ tới bản thân từng nhìn thấy Bắc Kinh qua trang báo. Đường phố tấp nập rộng lớn như vậy, xe cộ lao nhanh không kịp chợp mắt.

"Ai mà không muốn..."

Chỉ là tưởng tượng một chút, sau ông liền áp mong muốn này xuống nói: "Thiệu Hoa và vợ nói mới chỉ dừng chân ở thủ đô mà thôi, còn chưa tốt nghiệp nữa, vốn dĩ phải dìu dắt già trẻ trong nhà đã vô cùng mệt mỏi rồi, hai người già chúng ta cũng không nên gây nên phiền phức cho bọn chúng."

"Chờ... Chờ... ". Ông nội Lâm dừng một chút, nói: "Nên là chờ đợi Màn Thầu trưởng thành, chúng ta sẽ đi thủ đô nhìn một lần cũng không muộn."

Bà nội Lâm ừ một tiếng, trong lòng lại yên lặng nghĩ, không biết mình có sống được đến lúc đấy hay không.

Qua ngày mười lăm, người của tam phòng cùng lên đường đi thủ đô.

Lúc này, em ba của nhị phòng cũng dẫn theo Lâm Yến cùng đi.

Lâm Tam cuối cùng đã hạ quyết tâm, dẫn theo con gái đi lên thủ đô.

Ra khỏi cửa, chú hai nhà họ Lâm vỗ bả vai cậu ta, dặn dò nói,"Đi thủ đô nhất định phải nghe lời anh hai, chị dâu, nói ít làm nhiều, đừng thêm phiền cho bọn họ, nghe chưa?"

Chú hai nhà họ Lâm đã trắng mất một nửa tóc, nhưng vẻ mặt lại vui vẻ, cười vô cùng xán lạn.

Lâm Yến mặc quần áo mới, hai tay nhỏ lưu luyến không muốn chào tạm biệt ông nội.

Bác dâu hai nhà họ Lâm cũng đứng đằng sau ông ấy, chỉ nhìn con trai khóc, một lời cũng không nói ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-631.html.]

Em ba Lâm và Lâm Yến là lần đầu tiên được ngồi xe lửa, nên khó tránh khỏi cảm giác mới lạ.

Triệu Uyển Thanh cất hành lý xong thì quay đầu dặn dò ba đứa nhỏ nhà mình phải chăm sóc Lâm Yến lần đầu đi xe lửa, sau lại nhìn Thang Viên đang lấy túi đồ ăn vặt ra,"Yến Tử, em muốn ăn cái nào?"

Màn Thầu thì kéo tấm chắn trước giường ra, cho các em gái em trai ngắm phong cảnh bên đường đi.

Đoàn Tử lớn tiếng tiếp đón: "Yến Tử, em cởi giày ra đi, chúng ta cùng ngồi đây chơi!"

Triệu Uyển Thanh thấy một màn như vậy thì trong lòng ấm áp.

"Bọn nhỏ đều đã trưởng thành rồi." Lâm Thiệu Hoa ở cạnh người cô nói.

"Đúng vậy..." Triệu Uyển Thanh cảm khái.

Trên đường có bốn đứa nhỏ, nên toàn bộ hành trình đều là tiếng nói cười không ngừng của bọn chúng.

Đợi khi đến thủ đô, Lâm Tam mới bị thế giới mới mẻ trước mắt làm cho điên đảo mê hoặc. Sau khi xuống tàu bọn họ phải ngồi xe buýt đến Thiên Môn, thấy được cảnh này cậu ta vẫn không thể giữ được bình tĩnh.

DTV

Đối với tình huống này, Triệu Uyển Thanh đã thành thói quen.

Mỗi một người mới đến thủ đô, đều sẽ chăm chú để ý vào nơi đó.

Đó là một địa danh nổi tiếng của Hoa Quốc, nên đương nhiên sẽ khiến người Hoa Quốc nhớ mãi không quên với nó.

Khi họ vừa đến tứ hợp viện thì người của Triệu gia cũng vừa đến nơi.

Lâu mới gặp lại, nên đương nhiên không thể thiếu phần hàn huyên tâm sự một hồi lâu.

Triệu Uyển Thanh nhìn Tiểu Triệu hăng hái thì trêu ghẹo nói,"Năm nay chị cũng chưa được xem tiết mục của em, đợi lát nữa, chị phải tìm tivi ngồi xem mới được!"

Tiểu Triệu nói,"Lần này em được đứng ở vị trí trung tâm! Tuy rằng... Là bài hát thứ hai."

Bởi vì bài đầu tiên là của cô giáo của cậu, Đường Lị.

Trêu ghẹo em trai xong, Triệu Uyển Thanh lại đi tìm chị cả.

Chỉ khi nhìn thấy chị cả sắc mặt hồng hào, mặt mày ôn nhu thì Triệu Uyển Thanh đã biết lần này vô cùng thuận lợi rồi!

Loading...