Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 602

Cập nhật lúc: 2025-03-30 21:51:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu không vì tiết mục biểu diễn của Tiểu Triệu, Triệu Uyển Thanh đã không thể kiên trì đến cuối cùng.

"Tiếp theo, học viện âm Nhạc Quân Đội sẽ mang đến cho chúng ta phần trình diễn [Bảo vệ Hoàng Hà]." Giọng nói của nữ dẫn chương trình vừa dứt, Triệu Uyển Thanh lập tức có lại tinh thần.

Trong tiếng vỗ tay, từng thanh niên mặc cùng một kiểu quần áo từ từ bước lên sân khấu, đứng ngay ngắn vào đội hình.

Triệu Uyển Thanh nhìn thấy em trai của mình đứng ở bên rìa gần chỗ lên đài nhất thì trong lòng chợt thấy nặng nề.

"Hả? Chẳng phải vừa rồi Tiểu Lạc nói thằng bé sẽ đứng ở giữa sao?" Mẹ Triệu cảm thấy kỳ lạ.

Cha Triệu tự ngẫm nghĩ cũng đoán được, sợ rằng vừa rồi đã xảy ra chuyện gì đó.

Một bài [Bảo vệ Hoàng Hà] khiến tinh thần người ta phấn chấn nhưng người nhà họ Triệu lại không thể tập trung lắng nghe được.

Sau khi kết thúc, Triệu Uyển Thanh đứng dậy đi về phía hậu trường: "Cha mẹ, hai người về trước đi, con đi xem em trai."

Lúc Triệu Uyển Thanh đến hậu trường, Tiểu Triệu đang thu dọn đồ đạc, trên mặt đầy vẻ thất vọng.

"Xảy ra chuyện gì rồi sao?" Triệu Uyển Thanh đi đến, cô nhẹ nhàng hỏi.

Tiểu Triệu thấy cô đến cũng chỉ miễn cưỡng cười nói: "Không có việc gì..."

Triệu Uyển Thanh không tin: "Đột ngột bị đổi vị trí sao?"

Tiểu Triệu cúi đầu, sau đó lại im lặng gật đầu.

"Tổ trưởng Vương, đứa trẻ có năng lực rất tốt mà tôi nói chính là cậu ta..." Sau lưng họ, Tưởng Học Tú đã dẫn theo một người đàn ông trung niên, bụng bự đi đến.

Triệu Uyển Thanh và Tiểu Triệu nghe thấy tiếng nói truyền đến thì nhìn lại, lúc này họ phát hiện hai người kia đang đi về phía mình, con mắt cũng nhìn đến chỗ hai chị em Triệu Uyển Thanh.

Lúc hai người còn chưa hiểu tình hình cụ thể thế nào thì Tưởng Học Tú đã dẫn gã đàn ông trung niên kia đến trước mặt họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-602.html.]

Tưởng Học Tú lập tức thay đổi vẻ mặt đáng ghét trước đó, cô ta vui vẻ, ôn hòa chỉ vào Tiểu Triệu nói: "Tổ trưởng Vương, đây chính là Triệu Vĩnh Lạc, hạt giống tốt mà học viện chúng tôi chiêu mộ được vào năm ngoái, là học trò duy nhất trong khóa trước của viện trưởng Đường."

"Triệu Vĩnh Lạc, mau chào tổ trưởng Vương, đây chính là tổ trưởng tổ chế tác tiết mục của các em."

DTV

Dưới áp lực Tưởng Học Tú tạo ra, Tiểu Triệu cũng đành phải bắt tay gã người ông trung niên kia.

Tổ trưởng Vương híp mắt nhìn Tiểu Triệu, ôn hòa nói: "Triệu Vĩnh Lạc đúng không? Tôi biết cậu, năm nay cậu còn đi theo cô giáo của mình đến đài truyền hình thu hình cho tiết mục cuối năm đúng không?"

Tiểu Triệu nghiêm mặt cười, cậu muốn rút tay mình ra khỏi cái nắm tay rất chặt của ông ta nhưng làm thế nào cũng không rút về được.

Triệu Uyển Thanh nhìn hai con mắt bốc đầy vẻ háo sắc trên gương mặt dầu mỡ của người đàn ông trung niên này, cộng thêm ông ta nắm tay em trai mình nửa ngày còn chưa chịu thả ra thì đã hiểu.

Trong nháy mắt, huyết áp cô tăng cao. Thấy em trai mình cuối cùng cũng thoát khỏi bàn tay của ông ta thì vội vươn tay bắt lấy tay ông ta, ra sức bóp c.h.ặ.t t.a.y ông ta.

"Xin chào tổ trưởng Vương! Đúng là may mắn nhưng ông chỉ biết mỗi em trai tôi thì sao được? Ông còn chưa biết tôi đúng không? Tôi chính là chị hai của em ấy..."

Trên mặt Triệu Uyển Thanh là nụ cười ngọt ngào, trên tay lại bóp chặt bàn tay mập ú của ông ta khiến tổ trưởng Vương phải tái mặt.

"Cô thả..." Tổ trưởng Vương nhìn bàn tay trắng mịn đang bóp c.h.ặ.t t.a.y mình thì hơi giãy giụa.

Triệu Uyển Thanh cong môi, trong lòng thầm mắng. Cho bọn háo sắc già như ông chấm mút này!

Hôm nay bà đây để bàn tay mập ú của ông biết bà đây ghê gớm thế nào!

"Tổ trưởng, thật sự rất cảm ơn ông nhé! Em trai nhà tôi đến thủ đô học hành cũng không dễ dàng gì, có người đi trước như các ông thế này chịu dìu dắt, cho em ấy cơ hội..."

Triệu Uyển Thanh tiếp tục nói nhảm, cô lải nhải, dây dưa cả ngày mà không cho tổ trưởng Vương cơ hội rút tay về.

Nụ cười trên mặt cô ngọt ngào bao nhiêu thì ra tay càng hung ác bấy nhiêu.

"Cô cô cô cô..." Mặt mũi tổ trưởng Vương méo mó.

"Ôi! Tổ trưởng Vương làm sao vậy? Đột ngột phát bệnh tim sao? Còn không mau gọi 120!"

Loading...