Mấy ngày sau, Triệu Uyển Thanh vừa chờ đầu bếp béo trả lời, vừa chạy đến nhà đầu bếp Phòng.
Thư gửi ra ngoài, nhanh nhất cũng phải hơn nửa tháng mới có thể nhận được thư trả lời.
Trong khoảng thời gian này, Triệu Uyển Thanh phải liên tục giúp Phòng San ổn định cảm xúc, mỗi ngày đều tâm sự với cô ấy, còn mang sách đến cho cô ấy.
Có lẽ vì cảm thấy có hy vọng, có lẽ có Triệu Uyển Thanh và sách làm bạn nên tâm trạng của Phòng San đã khá hơn một chút, thỉnh thoảng còn trò chuyện về sách với Triệu Uyển Thanh.
Người nhà họ Phòng và Triệu Uyển Thanh cũng rất hòa hợp, họ còn kể cho cô biết chuyện trước đây vì sao Phòng San bị bỏng.
Thì ra trước kia Phòng San là một nữ công nhân nhà máy lò hơi, một lần đang làm việc thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cô ấy bị phỏng nặng, mức độ phỏng ở nửa gương mặt và trên người khác nhau.
Lúc đó, nhà hàng lẩu của đầu bếp Phòng đã bị tịch thu từ lâu, ông ấy đang là đầu bếp chính cho một nhà hàng quốc doanh. Đầu bếp Phòng nghe Phòng San xảy ra chuyện, ông ấy nghi ngờ do thiết bị ở nhà máy quá cũ kỹ nên mới khiến con gái ông ấy bị tai nạn.
Ông ấy đến nhà máy muốn đòi một lời giải thích nhưng đã bị lãnh đạo của nhà máy đuổi ra.
Sau này người nhà họ Phòng đã tìm đến nhà máy kia rất nhiều lần nhưng đều không được kết quả, thậm chí còn bị lãnh đạo nhà máy uy hiếp.
Đầu bếp Phòng không tin họ có thể một tay che trời nên vẫn đến cửa yêu cầu giải thích nhưng ngay sau đó ông ấy đã bị nhà hàng quốc doanh sa thải, công việc của bà Phòng cũng mất mà không có lý do, cả Phòng San đang điều trị ở bệnh viện cũng bị đuổi ra.
Những việc này chồng chất lên nhau khiến người nhà họ Phòng không dám kêu la nữa.
Nhưng vợ chồng đầu bếp Phòng vẫn không từ bỏ điều trị cho Phòng San, trong vòng mấy năm này họ đã dẫn Phòng San đến không ít những bệnh viện gần đó, tốn không ít tiền nhưng đều không có được hiệu quả lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-570.html.]
Cũng từ sau những lần điều trị thất bại, Phòng San càng trở nên yếu đuối và nhạy cảm.
Mãi đến ngày Triệu Uyển Thanh đến, mặt của cô ấy bị lộ, đồng thời cũng vì cô ấy đã nhìn thấy mặt của Triệu Uyển Thanh.
Phòng San nhớ đến trước khi xảy ra tai nạn, bản thân mình cũng có một gương mặt xinh đẹp...
Điều này giống như cọng cỏ sau cùng đè c.h.ế.t lạc đà khiến Phòng San nghĩ đến chuyện tự sát.
Cũng vì việc này mà đầu bếp Phòng nản lòng thoái chí, cũng không còn tinh thần và càng không còn lòng dạ, sức lực mở lại nhà hàng lẩu.
Tuy đã rất lâu rồi mới nhắc lại chuyện này nhưng đầu bếp Phòng vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Cái van của lò hơi công nghiệp kia căn bản đã cũ kỹ, lò hơi đó nên được đổi đi mới đúng, người ta c.h.ế.t mà nhà máy cũng không thừa nhận... Nhưng đâu phải tôi cần họ bồi thường bao nhiêu tiền, ít nhất họ cũng phải nói một tiếng xin lỗi với con gái tôi chứ!"
DTV
Triệu Uyển Thanh nhìn một người đàn ông trung niên khóc bù lu bù loa ngay trước mặt mình, trong lòng cô cũng không chịu nổi.
"Ở đây... Không thể báo cáo sao?" Triệu Uyển Thanh cau mày, hỏi.
Đầu bếp Phòng lạnh lùng cười: "Vô ích thôi, bao nhiêu báo cáo tôi viết đều như đá chìm đáy biển... Cô xem, cả tôi và vợ tôi cũng bị mất việc là đã biết trong này có thế lực bao nhiêu rồi."
Triệu Uyển Thanh cau mày mà không nói gì nữa.
Đến giữa tháng bảy, cuối cùng đầu bếp béo ở nhà hàng quốc doanh bên kia cũng cho Triệu Uyển Thanh một câu trả lời chắc chắn, ông ấy đồng ý đi theo cô đến thủ đô mở nhà hàng.
Đầu bếp béo họ Chu, trong khoảng thời gian này ông ấy đã phải cực lực thuyết phục người trong nhà mình, lúc này mới hạ quyết tâm: "Tôi đi theo cô đến thủ đô xông xáo một lần, chờ đến khi có được thành quả, tôi lại áo gấm trở về."
Sau khi đã đưa ra quyết định, đầu bếp Chu cũng xin nghỉ việc ở nhà hàng quốc doanh.