Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 56
Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:33:25
Lượt xem: 12
Cô kéo Triệu Nhị lại ngồi gần chậu than còn Lâm Thiệu Hoa thì đi vào phòng bếp lấy một chén bánh trôi rượu nếp lên cho cậu ấy.
Triệu Nhị ngồi ăn ngon lành, ăn xong tặc lưỡi nói: "Chị hai, kỹ năng nấu ăn của chị giờ sao lại tốt thế? Ở nhà trước đây ngay cả màn thầu chị còn không biết làm?"
Triệu Uyển Thanh véo cậu ta một cái từ sau lưng đau điếng, ánh mắt nhìn cậu trừng trừng.
Cậu em trai Triệu Nhị là người lanh lợi, ngay lập tức hiểu ý của chị hai...
Có lẽ là không muốn cho gia đình chồng biết chuyện cô ở nhà không siêng năng phải không? Được, cậu không nói là được chứ gì.
DTV
"Em đến đây làm gì?" Triệu Uyển Thanh tức giận nói.
Triệu Nhị lập tức nghẹn họng, cúi đầu, khua tay.
Lâm Thiệu Hoa vỗ nhẹ vai cậu ta: "Em trai, vào trong nói chuyện với anh."
Triệu Nhị liếc mắt nhìn Triệu Uyển Thanh đang phùng mang trợn má, xong lại nhìn sang mẹ Lâm với Tiểu Lâm đang đứng xem, ngoan ngoãn đi vào buồng trong với anh rể Lâm Thiệu Hoa.
Không biết hai người trong phòng đã nói gì với nhau, khoảng mười phút sau, Lâm Thiệu Hoa lại gọi Triệu Uyển Thanh vào.
"Cha mẹ muốn gửi em trai đi học ở trường cấp ba công xã, Triệu Nhị không muốn, mấy hôm Tết đã quậy banh nhà, hôm nay lại làm loạn nên mới chạy tới đây." Lâm Thiệu Hoa giải thích cho cô một cách ngắn gọn, rõ ràng.
Triệu Uyển Thanh không kìm được cảm giác ức chế,"Vậy bây giờ làm sao đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-56.html.]
Lâm Thiệu Hoa kéo cô ngồi xuống, hai người một trái một phải ngồi quanh Triệu Nhị, khiến cậu ấy cảm thấy hơi căng thẳng.
"Chị hai... em..." Cậu ấy ấp úng.
"Tại sao em lại không muốn đi học?" Lâm Thiệu Hoa hỏi thẳng.
"À? Học hành có cái gì tốt đâu, nhìn những người trẻ trí thức ở thôn này, đi học cho đã xong cũng làm nông đấy thôi..." Giọng cậu ngày càng nhỏ, càng nói càng không dám nhìn vào Lâm Thiệu Hoa.
Lâm Thiệu Hoa nhìn thẳng vào cậu ấy, nghiêm túc nói: "Em nghĩ học hành không có ích nên em chọn làm nông dân cả đời phải không?"
Triệu Nhị muốn gật đầu, nhưng lại không dám gật đầu, vô cùng khó xử nhìn về phía Triệu Uyển Thanh.
Triệu Uyển Thanh giờ phút này lại đang nhìn Lâm Thiệu Hoa, ánh nhìn đó như muốn xuyên thấu qua vẻ ngoài để nhìn rõ nội tâm của anh...
Linh Thiệu Hoa tiếp tục nói: "Anh đọc sách, trong sách nói rằng các nước láng giềng của chúng ta có công nghiệp nặng rất phát triển, có rất nhiều nhà khoa học tài ba, và cả những nhân tài xuất sắc trong mọi lĩnh vực. Nếu quốc gia của chúng ta muốn phát triển mạnh mẽ, chẳng lẽ không cần đến những người như họ hay sao? Em nhìn các thanh niên trí thức bây giờ đang làm nông, nhưng sau mười hoặc hai mươi năm nữa, lúc đó có thể đã là chuyện hoàn toàn khác."
"Hoa quốc trong hàng ngàn năm qua đã thay đổi biết bao nhiêu chính quyền, triều đại cũng thay phiên nhau tồn tại, nhưng người dân vẫn luôn thờ phụng một câu 'vạn bàn giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao' (Tất cả giai loại đều thấp hèn, chỉ có người đọc sách là cao nhất). Bất kỳ thời đại nào, tri thức đều có thể thay đổi số phận, chỉ là nhìn xem em có thể nắm bắt cơ hội hay không."
Mặc dù Triệu Nhị thông minh, nhưng tầm nhìn của cậu ấy chỉ giới hạn trong cái giếng nông thôn suốt mười mấy năm, cậu ấy chưa hề biết gì về thế giới bên ngoài, về sự phát triển của quốc gia, nhất là tình hình quốc tế gió nổi mây phun như nào cậu lại càng không có nhận thức.
Vì vậy, khi vừa nghe xong lời nói của Lâm Thiệu Hoa, cậu ấy liền chấn động không thôi.
Cậu không biết lời nói của Lâm Thiệu Hoa có thật sự đúng hay không, nhưng cũng không dám phản đối...
Cậu ngơ ngác nhìn về phía người anh rể tuổi trẻ tài cao của mình, đột nhiên có cảm giác sự cơ linh của bản thân biến đâu mất rồi. Lúc này, cậu cảm thấy mình như ếch ngồi đáy giếng mới biết được thế giới bên ngoài thật là rộng lớn...