Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 559

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:12:36
Lượt xem: 7

Nhiều đêm, bà Từ nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ, nghĩ kế sách để cho bọn họ ở lại với bà thêm một thời gian dài nữa... Nghĩ một hồi, thì bà đã thật sự nghĩ ra một cách.

Thay vì bà làm chủ, họ ở chung với bà thì sẽ có một ngày rời khỏi bà mà đi... Không bằng, đổi chủ cho căn nhà này đi!

Để nhà người ta là chủ nhà, còn bà là khách thuê, ai dám đuổi một bà già như bà đi được?

Bà Từ nhìn Triệu Uyển Thanh, xong lại nhìn qua Lâm Thiệu Hoa, trên mặt làm bộ như không có việc gì, nhưng trong lòng đã âm thầm bùng nổ...

DTV

Sao lại không nói lời nào?

Mau đồng ý đi!

Sao còn không đồng ý?

Là do tứ viện của bà còn chưa đủ tốt sao?

Triệu Uyển Thanh suy nghĩ một hồi, sau lại muốn xác nhận thêm một lần nữa,"Bà Từ, bà thật sự muốn bán nhà này sao?"

"Đúng vậy, chắc chắn."

"Vậy bà muốn bán bao nhiêu tiền?" Triệu Uyển Thanh có chút khẩn trương hỏi.

Thật ra khi bà Từ muốn nói là muốn bán tứ viện này thì trong lòng Triệu Uyển Thanh thầm nghĩ, cho dù là có điều kiện như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng sẽ đồng ý.

Cho dù là giá cao hơn một chút, cô cũng sẽ lấy!

Bởi vì nhà ở tốt như vậy, nếu bỏ lỡ thì về sau chắc chắn sẽ vô cùng khó tìm.

Lần này, áp lực đẩy về phía bà Từ.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, bà mới do dự vươn một bàn tay rồi, nhưng rồi lại cụp lại một ngón tay.

Triệu Uyển Thanh mở to hai mắt nhìn, bốn vạn? Chỉ bốn vạn?

Lâm Thiệu Hoa cũng nhướng mày,"Bà ơi, bà không cần giảm giá cho chúng cháu, nên tính giá nào thì tính giá đó đi ạ."

Bà Từ nghe thấy lời này của bọn họ thì biết mình ra giá hợp lý rồi... Đây là nằm trong khả năng của bọn họ có thể mua được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-559.html.]

"Tôi tính bốn vạn nhưng có điều kiện, tuy rằng các người mua nhà của tôi, nhưng tôi là một bà già, bơ vơ không nơi nương tựa, vô cùng đáng thương nếu dọn qua nơi khác sẽ quạnh quẽ..."

"Cho nên, các người còn phải giữ cho tôi một phòng, tôi muốn ở nơi này". Còn muốn ăn điểm tâm nhà hai người, muốn ăn cơm cùng nhà các người, muốn chơi cùng mấy đứa nhỏ.

Triệu Uyển Thanh: "Chỉ như vậy ạ?"

"Như vậy thôi."

Triệu Uyển Thanh đi lên phía trước, duỗi tay ôm lấy bà Từ một cái.

Bà Từ lập tức cứng đờ người, bị Triệu Uyển Thanh ôm cũng không dám động đậy.

Vòng tay ấm áp của cô gái truyền đến người bà, khiến cho thân hình già nua cũng dần ấm áp lên, thậm chí ngay cả bên trong trái tim cũng có chút nóng lên.

"Bà ơi, bà yên tâm ở lại đây đi, về sau chỉ cần Triệu Uyển Thanh cháu có một bát cơm thì liền cho bà một bát. Từ nay về sau bà cứ coi cháu như là một người con gái của bà, bà ở đây một ngày, cháu sẽ hiếu kính bà một ngày."

Lời cô nói vừa chân thành lại tha thiết, bà Từ nghe xong thì ghi tạc từng câu từng chữ vào trong lòng.

Bà duỗi tay lau đi nước mắt, con gái ruột của bà không thể làm tốt được mọi chuyện, hiện giờ đã có người tới làm rồi...

"Ai đốt lửa to ra nhiều khói như vậy? Làm mắt tôi đau đến mức chảy hết cả nước mắt ra rồi..."

Triệu Uyển Thanh buông bà ra, sửng sốt một chút, rồi cùng lau đi nước mắt của mình,"Đúng vậy, mắt em cũng đau nữa... Có phải không Thiệu Hoa?"

Lâm Thiệu Hoa: "..."

"Ừ, đốt lớn quá."

Cùng ngày hôm đó, Triệu Uyển Thanh đã đếm đủ tiền rồi đến đưa cho bà Từ, bà Từ cũng không đếm, đợi cháu trai đến thì để anh ấy đem đi gửi ngân hàng.

Trong ngày đó, thủ tục bán nhà cũng làm xong xuôi, Triệu Uyển Thanh tự mình xuống bếp, làm một bàn đồ ăn lớn cho người trong nhà ăn, sau còn gọi cả nhà Triệu Đại và cha mẹ Triệu về ăn cùng.

Trên bàn cơm, mọi người ăn uống vô cùng vui vẻ, bà Từ và mẹ Triệu, mẹ Lâm đều vô cùng hòa hợp, chỉ kém phần kề vai sát cánh uống rượu múa quyền mà thôi...

Từ hôm nay trở đi, một nhà Triệu Uyển Thanh đã chính thức có hộ khẩu, có bất động sản ở Bắc Kinh.

Từ hôm nay, bà Từ cũng trở thành một thành viên trong gia đình bọn họ.

Cũng từ ngày hôm nay, thành tích phấn đấu ở thủ đô của nhà họ Triệu cũng được mở ra một chương mới.

Loading...