Xuyên Không Vào Hệ Thống Làm Giàu Nuôi Chồng Con - Chương 546

Cập nhật lúc: 2025-03-29 21:41:26
Lượt xem: 6

Chẳng qua cho dù nhìn thấy được cha mình rồi nhưng đứa nhỏ này vẫn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn.

Nhân viên trên tàu đã liên lạc với cảnh sát bên kia, chờ đến trạm tiếp theo sẽ lập tức đưa người này đến đồn cảnh sát.

Triệu Uyển Nguyệt nói thêm: "Đồng chí, người này còn nói trên tàu vẫn còn ba đồng bọn của anh ta nữa, vừa rồi chính anh ta đã nói như vậy, mọi người hãy kiểm tra cẩn thận lại."

Nhân viên công tác lập tức sắp xếp người đi thăm dò.

"Đây là con của ai?" Nhân viên công tác hỏi người đàn ông.

Người đàn ông xuất trình giấy tờ cho nhân viên kiểm tra, trong đó có một thẻ quân nhân.

Nhân viên công tác đã xác nhận không có vấn đề gì nữa mới để anh ấy ôm đứa bé đi: "Vị đồng chí này, anh ôm đứa nhỏ ra ngoài thì phải cẩn thận, bây giờ ngoài đường đầy rẫy người lừa gạt."

Người đàn ông lau mồ hôi trên trán mình, gật đầu.

Nhân viên công tác cho người kéo kẻ buôn người đi, người đàn ông lập tức đến trước mặt người nhà họ Triệu nói lời cảm ơn.

Triệu Uyển Thanh chỉ vào chị cả của mình: "Anh không cần cảm ơn chúng tôi, là chị cả của tôi cứu được đứa nhỏ."

Người đàn ông nhìn về phía Triệu Uyển Nguyệt: "Đồng chí, thật sự vô cùng cảm ơn cô..."

Dứt lời, anh ấy rút ví tiền trong túi mình, lấy hết tiền bên trong ra.

Một xấp tiền lớn có nhỏ có, người đàn ông nhét vào tay chị cả Triệu: "Số tiền này không nhiều lắm nhưng nhất định cô phải nhận lấy, nếu không nhờ có cô, tôi đã không thể tìm thấy Tiểu Trí nhà tôi nữa rồi."

Triệu Uyển Nguyệt nhìn tiền, lại nhìn xuống đứa bé trai tuấn tú đang đứng cạnh chân người đàn ông, chị ấy vội từ chối: "Không nên, không nên. Tôi chỉ tiện tay mà thôi, anh cất tiền này vào đi..."

Thấy chị ấy từ chối quyết liệt như vậy, cuối cùng người đàn ông cũng không đùn đẩy nữa nhưng anh ấy đã xin cách liên lạc với nhà họ Triệu, nói rằng hôm khác mình phải đến nhà cảm ơn.

Lúc gần đi rồi, Triệu Uyển Nguyệt không nhịn được xoa đầu Tiểu Trí, chị ấy lưu luyến không rời nhìn người đàn ông dẫn đứa bé rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-546.html.]

DTV

Lúc xe lửa đến thủ đô, người nhà họ Triệu và nhà họ Lâm xách theo bao lớn bao nhỏ lần lượt xuống xe, sau đó ngồi xe buýt về đến tứ hợp viện.

Một bên khác người đàn ông cũng đã dẫn Tiểu Trí ra khỏi nhà ga, ở trước nhà ga đã có một chiếc xe con màu đen hơi cũ đang chờ sẵn.

Người đàn ông nhìn thấy cô gái đứng cạnh chiếc xe đen đang nhìn ngó xung quanh thì phất tay: "Hòa Bình, bên này!"

Phạm Hòa Bình nhìn một lúc lâu, sau khi đã chắc chắn đó là chú và em họ của mình thì vội vàng chạy đến.

Ba người lên xe, lúc này Phạm Hòa Bình mới có thời gian rảnh mà nhìn kỹ mặt Tiểu Trí.

"Ôi, mặt Tiểu Trí sao thế này? Sao lại đỏ như vậy? Em bị đánh sao?" Phạm Hòa Bình ngồi ở hàng ghế sau, hoảng hốt thốt lên, sau đó ánh mắt tỏ ra nghi ngờ nhìn người chú đang ngồi ở ghế lái phụ.

Phạm Vệ Thành cau mày, nói: "Chắc không phải cháu đang nghĩ là chú đánh đó chứ? Cháu muốn gì?"

Vẻ mặt Phạm Hòa Bình ngượng ngùng. Cô ấy ôm Tiểu Trí vào lòng mình, khẽ xoa nắn mấy lần.

Phạm Vệ Thành thẳng thắn nói: "Trên xe gặp phải bọn buôn người, chú đi mua cơm nên không tiện ôm Tiểu Trí theo, đứa nhỏ này vốn đã không nói chuyện... May mắn gặp được người tốt, họ cứu Tiểu Trí về, nếu không đã..."

Nếu không Phạm Vệ Thành cũng không dám nghĩ đến nữa, hễ tưởng tượng đến lại rùng mình.

Phạm Hòa Bình nghe chú mình kể cũng thấy khiếp sợ, cô ấy ôm Tiểu Trí chặt hơn: "Vậy phải cảm ơn người ta cho tử tế mới được. Nếu Tiểu Trí thật sự bị bắt đi, vậy..."

Xe chạy ra khỏi nhà ga, càng lúc càng xa.

Người nhà họ Triệu và nhà người họ Lâm đã về đến tứ hợp viện, trước kia họ đã thuê mấy gian phòng nhưng lúc này đã không ở đủ, thế là Triệu Uyển Thanh lại tìm bà Từ thuê thêm mấy gian.

Bà Từ nhìn thấy cả nhà đã đến, tuy điều kiện hữu hạn, người cũng bận rộn nhưng trên mặt họ đều mang nụ cười.

Bà ấy nhìn trong chốc lát rồi một mình quay về phòng.

Vì sao nhà người khác mỹ mãn như vậy, còn bà ấy thì...

Bà Từ chậm rãi nằm trên giường, thở dài một hơi.

Loading...