Triệu Uyển Thanh ngạc nhiên nhìn hai người, lúc này sắc mặt họ đã tái nhợt, lộ vẻ hoảng sợ và có vẻ như sụp đổ, trên người còn mang theo túi đồ nhỏ, Triệu Uyển Thanh vội kéo hai người vào trong.
"Bên ngoài rét lắm, vào trong sưởi ấm đã!"
Lưu Lan bị Triệu Uyển Thanh kéo vào phòng, vẻ mặt cô ấy như c.h.ế.t lặng. Trên mặt mẹ Lưu đầy khổ sở, lúc nhìn về phía Triệu Uyển Thanh, vẻ mặt cực kỳ áy náy, bà ấy cố nén nước mắt nói: "Làm phiền cháu quá rồi bạn học Triệu... Chúng tôi thật sự đến đường cùng rồi... Dì dì..."
Mẹ Lưu mở miệng nói chuyện, Lưu Lan bên cạnh thì không nhịn nổi nữa, cô ấy khóc to lên.
"Uyển Thanh, hu hu hu..."
Triệu Uyển Thanh vội ôm lấy cơ thể sắp ngã xuống đất của Lưu Lan, vuốt bàn tay cô ấy an ủi: "Làm sao vậy?... Đừng khóc! Lan Tử, cậu từ từ nói, cậu nói tôi nghe thử có thể giúp đỡ hay không..."
Cô vừa nói vừa nháy mắt với Lâm Thiệu Hoa.
Lâm Thiệu Hoa đứng dậy dẫn theo ba đứa bé và mẹ Lâm đến phòng cách vách, để gian phòng này lại cho họ nói chuyện.
Lúc này trong phòng chỉ có ba người, mẹ Lâm không kìm được nước mắt, bà ấy vừa khóc vừa nói với Triệu Uyển Thanh.
Lưu Lan và mẹ Lưu đang sống nhờ ở nhà thím ba của cô ấy, mẹ Lưu thường làm việc chân tay cho nhà thím ba, mà Lưu Lan cũng không nhàn rỗi, mỗi ngày học xong trở về nhà đều phải giặt quần áo cho nhà thím ba.
DTV
Chuyện mới xảy ra vào sáng ngày hôm nay. Lưu Lan đến phòng anh họ Lưu Bằng lấy quần áo bẩn đi giặt, đột tiên Lưu Bằng ôm chặt cô ấy từ phía sau, muốn giở trò với cô ấy.
Lưu Lan bị dọa sợ, thét lên, rất nhanh sau đó mẹ Lưu đã đến kịp.
Mẹ Lưu nhìn thấy con gái mình bị Lưu Bằng đè trên giường, quần áo trên người cũng bị lột mất một chiếc.
Hai mắt bà ấy tối sầm lại, lập tức nhào đến tát Lưu Bằng mấy cái, hai mẹ con chiến đấu một phen thì Lưu Bằng mới buông Lưu Lan ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-511.html.]
Động tĩnh từ phòng này lớn như vậy đương nhiên thím ba và chú ba cũng nghe thấy.
Nhưng đến khi biết được chuyện xảy ra, hai vợ chồng họ không dạy dỗ con mình mà trái lại quay sang trách móc Lưu Lan.
Thím ba nổi giận đùng đùng chỉ vào Lưu Lan: "Mày chính là con hồ ly tinh! Mày dụ dỗ con trai tao, tao còn chưa tính với mày, bây giờ mày còn muốn cắn ngược lại, mày không biết xấu hổ!"
Chú ba cũng nói: "Lan Tử, chuyện này do cháu chuyện bé xé ra to! Anh của cháu cũng chỉ muốn đùa với cháu, anh em các cháu đùa giỡn với nhau, làm sao lại thành giở trò lưu manh? Đừng gây ầm ĩ vô lý như vậy!"
Lưu Lan được mẹ Lưu ôm vào ngực, mẹ Lưu nhìn từng gương mặt xấu xí của nhà thím ba, bà ấy tức đến mức lệ rơi đầy mặt.
Mẹ Lưu tức giận, cả người run lên bần bật, bà ấy buông Lưu Lan ra, xông đến muốn đánh cả nhà thím ba một trận, kết quả đương nhiên chính là hai tay làm sao đánh lại bốn tay, mẹ Lưu bị người nhà thím ba tát mấy cái.
Cứ như vậy mà Lưu Lan và mẹ mình bị người nhà thím ba đuổi ra ngoài.
Mẹ Lưu ôm con gái, dù trong lòng còn chưa rõ mình sẽ đi về đâu nhưng bà ấy vẫn kiên định nói: "Lan Tử, con đừng sợ! Cho dù thế nào chúng ta cũng không thể ở lại nơi này, trước tiên mẹ con chúng ta đến nhà trọ ở tạm..."
Hai mẹ con lục tìm trong túi nhưng lúc này mới phát hiện trên người không có một đồng nào.
Trong gió đông lạnh lẽo, hai mẹ con rơi vào đường cùng, không nhà đề về.
Đúng lúc này, Lưu Lan đã nghĩ đến Triệu Uyển Thanh trước tiên.
Triệu Uyển Thanh chính là bạn tốt của cô ấy, trong trường học còn thường xuyên giúp đỡ cô ấy học tập, qua lại một thời gian, Lưu Lan xem Triệu Uyển Thanh không khác gì một người chị của mình, bình thường khi có chuyện gì phiền lòng, cô ấy vẫn thường tâm sự với Triệu Uyển Thanh.
Mấy người họ chơi thân với nhau nên đã trao đổi cách liên lạc và địa chỉ nhà, thế là Lưu Lan đã dẫn mẹ Lưu đến con hẻm Bắc Vịnh này tìm Triệu Uyển Thanh.
Mẹ Lưu kể chuyện đã xảy ra, trong phòng vẫn còn tiếng thút thít của Lưu Lan.