Trong số này phải nói đến Phùng Kính Nghiệp, anh ấy ngơ ngác nhất vì không biết gì cả.
Phạm Hòa Bình thấy Đường Tiến không nói lời nào thì trong lòng càng tức. Trong mấy ngày này, ở chung một đội với nhau, Phạm Hòa Bình cảm thấy con người Đường Tiến không tệ, là một người bạn tốt.
Thế nhưng... Làm sao bạn tốt của cô ấy lại đi xem mắt chị họ của kẻ thù một mất một còn với cô ấy?
Anh rể của kẻ thù cũng chính là kẻ thù!
Hôm nay nhất định Phạm Hòa Bình phải nói rõ ràng với bạn tốt.
"Đường Tiến, tôi xem cậu như anh em nên mới nói. Chị họ của Tưởng Huệ kia rất xấu xa! Từ nhỏ Tưởng Huệ thường bắt nạt tôi nhưng chị họ của Tưởng Huệ là một đứa trẻ lớn hơn lại đến giúp đỡ em họ mình bắt nạt tôi, giúp xong còn đi tìm phụ huynh tố cáo tôi ."
"Lòng dạ thâm sâu!... Lòng dạ hẹp hòi!... Dối trá!..."
Đường Tiến nhìn đôi mắt long lanh của cô gái ngồi đối diện mình, bàn tay nhỏ bé đang tách ra giống như muốn tính toán rõ ràng với anh ta...
Người đàn ông hé môi, nhẹ nhàng nói một câu: "Ồ, tôi và cô ta không phải một cặp."
Phạm Hòa Bình: "Cô ta còn từng gạt tiền của tôi... Cái gì? Không phải một cặp?"
Không khí trên bàn ăn chợt trì trệ.
Phạm Hòa Bình cảm thấy một luồng khí lúng túng đã tăng vọt lên mặt cô ấy, cả mặt đỏ bừng.
Cô ấy đã nói nhiều như vậy... Kết quả... Thế mà đều do cô tự suy đoán cả sao?
DTV
Vai hề này dành cho cô ấy!
Sống vẻn vẹn hai mươi hai năm qua, đây là lần đầu tiên Phạm Hòa Bình nhận thức được câu nói của cha mình chính xác đến mức nào.
Hộp sọ của cô chưa phát triển hết, cô đúng là kẻ đần mà! Hu hu hu!
Thành tích vòng loại đã có, đội đại diện cho Bắc Đại bước tiếp đến vòng thi chung kết khu vực thủ đô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-vao-he-thong-lam-giau-nuoi-chong-con/chuong-510.html.]
Sau vòng thi chung kết khu vực chỉ còn lại vòng chung kết toàn quốc.
Ở trận thứ hai của trận đấu, Triệu Uyển Thanh vẫn không được ra sân, trái lại cô và Hoàng Thụy dần dần thân nhau hơn.
Sau khi biết được giáo viên của Hoàng Thụy là giáo sư Tống Nghiêm Thanh, trí nhớ đã c.h.ế.t trong đầu Triệu Uyển Thanh lại công kích cô một lần nữa.
Kiếp trước ông ấy chính là một trong bốn vị giáo sư sáng lập ra khoa ngoại chỉnh hình nhưng chỉ có một mình Tống Nghiêm Thanh được ra nước ngoài học, sau khi hoàn thành việc học thì trở về bắt đầu phát triển sự nghiệp y học chỉnh hình trong nước.
Ba vị giáo sư còn lại đều tham gia lớp tu nghiệp của giáo sư Spear nhưng muốn nói người bước ra nước ngoài chân chính nhất cũng chỉ có một mình Tống Nghiêm Thanh.
Lúc Tống Nghiêm Thanh bồi dưỡng y học ở Pennsylvania, ông ấy cũng là sinh viên có thành tích nổi bật nhất, đến giáo sư của ông ấy cũng nói: "Trung Quốc có một người như thế cũng là điều may mắn."
Tống Nghiêm Thanh có thiên phú, cộng thêm ưu thế đi du học vào năm đó, điều này khiến bệnh viện Bát Đại Xử do ông ấy thành lập trở thành bệnh viện chỉnh hình tốt nhất cả nước.
Sau khi vòng thi thứ hai kết thúc, đội đại diện cho Bắc Đại thuận lợi tiến vào vòng chung kết toàn quốc.
Thời gian cho vòng chung kết toàn quốc đã được quyết định vào tháng mười hai, mấy người Triệu Uyển Thanh vừa đi học vừa chuẩn bị cho vòng đấu chung kết này.
Mỗi tuần đều học trên lớp năm ngày, thử bảy tham gia huấn luyện, chủ nhật được nghỉ ngơi.
Bận rộn rất lâu, cuối cùng Triệu Uyển Thanh cũng được nghênh đón ngày chủ nhật. Ngày này, bên ngoài rất lạnh, người đến siêu thị cũng không nhiều nên Triệu Uyển Thanh dứt khoát bảo mẹ Lâm đóng cửa sớm.
Bếp lò lần trước Lâm Thiệu Hoa lấy được vẫn còn đó, Triệu Uyển Thanh nhóm lửa, bắt đầu nướng mấy củ khoai.
Trời lạnh rất thích hợp để ăn khoai lang nướng thế này.
Trong tứ hợp viện, mọi người vây quanh lò nướng trò chuyện, chờ đợi khoai lang chín. Bên ngoài gió đông lạnh thấu xương, lạnh đến mức người đi đường cũng phải tăng nhanh tốc độ.
Ngay trong gió rét lạnh, có hai người đang bước đến hẻm Bắc Vịnh.
"Thùng thùng!" Cửa lớn của tứ hợp viện vang lên tiếng gõ.
"Ai vậy ạ?" Triệu Uyển Thanh đẩy cửa bước ra, nhìn thấy người đứng bên ngoài cô cũng ngạc nhiên.
"Lưu Lan? Dì... Sao mọi người lại đến đây?"